Thao Túng - Phao Phao Tảo

Chương 34: Nhân phật - Anh đang cầu hoan đấy

Giang Trình Tuyết hiểu rất rõ, ý nghĩ bỏ trốn dù đã nảy mầm đâm chồi, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là một thân cây trơ trọi, chẳng thể nào chống chọi nổi mưa sa bão táp.

Thời gian qua, cô chẳng khác nào con chim bị nhốt trong lồng, mất đi tự do trong mọi bề. Hễ cô có ý định phản kháng, Kỷ Duy Đông sẽ lập tức dùng đòn đe dọa. Anh ép cô phải ngoan ngoãn, phải phục tùng, phải ở yên bên cạnh anh.

Nhưng cô không muốn cả đời này bị anh chi phối!

Những ngày này cô chỉ đi dạo quanh Hồng Kông, tìm hiểu đường đi nước bước xem nếu thực sự muốn bỏ trốn thì có cơ hội nào không. Và lời nói của Trịnh Gia Trạch như xé toạc một tia sáng, vẫy gọi cô.

Hóa ra cô muốn đi, thực sự có cách để đi... Nếu Trịnh Gia Trạch chịu giúp cô. Nhưng chưa đến bước đường cùng, cô không thể làm liên lụy đến anh ấy. Còn nếu đây chỉ là một phép thử... thì càng không thể để anh ấy biết. Trình Tuyết vẫn chưa có kế hoạch cụ thể nào.

Vì vậy, cô tựa lưng vào ghế, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ đầy vẻ vô tội: "Anh đoán sai rồi, tôi không hiểu anh đang nói gì cả."

Trịnh Gia Trạch gật đầu: "Không sao đâu cô Giang, nếu cô không có ý định đó... thì... thì coi như tôi đường đột vậy. Nhưng những lời tôi nói hôm nay, chắc chắn tôi sẽ giữ lời."

Trình Tuyết không kìm được liếc nhìn qua gương chiếu hậu. Ánh mắt anh ấy vô cùng kiên định. Có lẽ... có lẽ anh ấy thực sự là một người tốt. Cô hiểu chứ. Trịnh Gia Trạch là tài xế riêng của cô, mọi cuộc gọi, mọi lịch trình, mọi tin nhắn thoại của cô trên xe anh ấy đều nghe thấy hết. Việc anh ấy hiểu rõ tâm tư của cô hơn người ngoài cũng là điều dễ hiểu.

Nhưng điều này cũng gióng lên một hồi chuông cảnh báo cho cô. Trước mặt Kỷ Duy Đông, cô phải cẩn thận, cẩn thận hơn nữa. Đến cả Trịnh Gia Trạch còn nhìn thấu những suy nghĩ nhỏ nhặt của cô, huống hồ là một người thông minh, nhạy bén đến mức đáng sợ như anh ta.

Ý nghĩ bỏ trốn cứ như bóng ma lảng vảng bám lấy cô.

Chỉ cần cô nhẫn tâm, mặc kệ công ty của ba, mặc kệ khoản nợ của chị, đợi họ vượt qua cơn giông bão này... là cô có thể thực sự thoát thân.

Mục đích cuối cùng của Kỷ Duy Đông không phải là muốn triệt hạ nhà họ Giang. Anh chỉ đang lấy họ ra để đe dọa cô mà thôi. Nếu cô thực sự cắn răng chịu đựng đến cùng, anh cũng sẽ chẳng làm gì được cô. Nhưng cứ nghĩ đến những hậu quả có thể xảy ra, tim cô lại đau thắt. Giấc ngủ vốn luôn rất tốt của cô giờ đây cũng bắt đầu trằn trọc không yên.

Trình Tuyết nhắn một tin cho Thi Lập Quả:

[Công ty của chị hai hôm nay thế nào rồi anh?]

Thi Lập Quả trả lời rất nhanh:

[Nói ra cũng lạ, dạo này khách hàng lại tìm đến nhiều, coi như đã vượt qua được giai đoạn khó khăn trước mắt.]

[Cứ lúc tốt lúc xấu, như thể ông trời đang thử thách chúng tôi vậy.]

Giờ thì Trình Tuyết đã quá hiểu lý do tại sao. Ánh mắt cô ánh lên vẻ hờn trách, cô bấu chặt móng tay, gõ chữ thoăn thoắt để xác nhận lại một lần nữa:

[Có phải cứ mỗi lần anh chị định về nước là lại gặp trục trặc không?]

Thi Lập Quả dường như đang suy nghĩ, một lát sau mới nhắn lại:

[Em nói tôi mới để ý, đúng là vậy thật. Lần nào định về nước là y như rằng có chuyện cản trở, lần nào cũng chỉ suýt chút nữa là về được.]

Nhìn những dòng tin nhắn đó, nỗi sợ hãi trong Trình Tuyết càng lúc càng nhân lên. Người đàn ông này cái gì cũng tính toán được, lường trước mọi khả năng, chuẩn bị đủ đường lùi và cả kế hoạch B. Mục đích cuối cùng của anh là dồn cô vào bước đường cùng, không còn ai để nương tựa, không còn ai để cầu cứu.

Ban đầu là ép cô phải gả cho anh.

Sau đó là làm cô không còn ai giúp đỡ, chỉ có thể dựa dẫm vào một mình anh m ở Hồng Kông này.

Toàn thân Trình Tuyết run rẩy.

Cô nhắn lại dòng cuối cùng:

[Em biết rồi.]

Trình Tuyết suy nghĩ một hồi rồi cho người làm trong nhà nghỉ phép tối nay. Cô bước ra ngoài. Đã là mùa đông ở Hồng Kông, nhưng cây cối chẳng chịu nghỉ ngơi, lá xanh vẫn rì rào trong gió, rũ xuống một quầng trăng sáng vằng vặc. Giống như một cái giếng nhỏ, đọng lại chút sương lạnh lẽo. Phóng mắt nhìn xa hơn, những tòa nhà cao tầng mọc san sát, tạo nên một thời đại huy hoàng rực rỡ. Đây chính là một Hồng Kông tráng lệ.

Thượng Hải và Hồng Kông, ở một khía cạnh nào đó, có sự tương đồng. Nhưng cảm giác mang lại thì hoàn toàn khác biệt. Với Trình Tuyết lại càng khác biệt hơn. Một nơi quá xa xôi, một nơi lại quá gần gũi.

Cô tháo nhẫn cưới ra. Kỷ Duy Đông đặt nhẫn quá vừa vặn, không dễ tuột nhưng cũng không làm cô đau, tháo ra cũng phải mất một lúc. Tháo xong, cô đứng lặng lẽ dưới ánh trăng mờ, khoác chiếc khăn choàng, mũi chân khẽ đá đá xuống nền đất.

Đợi chừng mười phút, đoàn xe quen thuộc từ đường nhựa trên núi từ từ tiến lên. Hai chiếc chạy thẳng xuống hầm để xe, chiếc còn lại rẽ hướng về phía biệt thự. Người ngồi trong xe dường như đã nhìn thấy cô, chiếc xe từ từ dừng lại cách cô khoảng năm sáu mét.

Kính xe phía sau hạ xuống, người bên trong nhìn cô vô cùng dịu dàng, hỏi thăm như người nhà: "Điểm giải?" (Sao vậy em?)

Rồi anh chuyển sang tiếng Phổ thông: "Sao lại đứng đợi ngoài cửa thế này?"

Thi thoảng Kỷ Duy Đông vẫn nói với cô vài ba câu tiếng Quảng, rất ít và rất ngắn. Cảm giác lúc đó giống như họ thực sự là một cặp vợ chồng bình thường giữa đại lục và Hồng Kông vậy.

Trình Tuyết không trả lời ngay, chỉ lẳng lặng nhìn anh. Trong bóng đêm tĩnh mịch, Kỷ Duy Đông ngồi trong xe hơi ngửa đầu ra sau. Gương mặt anh tựa như buổi sáng tinh sương phủ đầy tuyết trắng, lý trí, lịch thiệp, và mang theo một sự tín ngưỡng nào đó. Khi ở bên ngoài, Kỷ Duy Đông luôn toát ra một khoảng cách đầy uy quyền, đó là sự cách biệt do thân phận và địa vị mang lại, rực rỡ và lóa mắt.

Trình Tuyết im lặng, cắn chặt môi dưới, cắn mạnh đến mức tưởng chừng như rỉ máu. Cô hạ quyết tâm rất lớn: "Em có chuyện muốn nói với anh."

Kỷ Duy Đông dặn tài xế một câu rồi bước xuống xe. Tài xế rời đi trước, nhưng chiếc xe vẫn đỗ lại đó.

Kỷ Duy Đông đưa ra lời mời: "Lên xe nói nhé?"

Trình Tuyết nhất quyết không chịu. Kỷ Duy Đông chiều theo cô, mở cửa xe, đôi chân dài bước xuống.

Anh thả lỏng người tựa vào xe, tự nhiên đặt tay lên vai cô, m*n tr*n thùy tai cô: "Có chuyện gì gấp gáp thế? Định xin xỏ anh chuyện gì sao?"

Trình Tuyết ngẩng cao đầu, ánh mắt vô cùng kiên định: "Kỷ Duy Đông, chúng ta ly hôn đi."

Hàng mi Kỷ Duy Đông khẽ khựng lại, anh nhìn cô rất lâu. Ngón tay anh rời khỏi vành tai cô nhưng vẫn đặt hờ trên bờ vai. Anh hít một hơi thật sâu, nghiêng đầu yết hầu khẽ trượt lên xuống, rồi quay lại xoa đầu cô với ánh mắt đầy sủng ái: "Đói chưa em?"

"Về nhà ăn tối thôi."

Vừa nói, tay anh vừa trượt xuống sống lưng cô, định kéo cô đi về phía biệt thự. Trình Tuyết dùng hết sức bình sinh gạt phăng tay anh ra, lùi lại một bước: "Tôi đã nói rồi!"

"Kỷ Duy Đông! Tôi muốn ly hôn với anh!"

Cô thở hổn hển, bướng bỉnh ngẩng đầu lên đối mặt với anh.

Kỷ Duy Đông tựa lưng vào xe, lấy thuốc lá ra châm lửa. Anh ném bao thuốc đi, đôi mắt đen thẳm dán chặt vào cô. Đây là lần đầu tiên anh hút thuốc trước mặt cô. Dường như có một thứ cảm xúc nào đó đang chực trào mà anh không thể kìm nén nổi, đành phải mượn khói thuốc để dằn xuống. Nhưng tay phải anh vẫn để ra xa, không để khói ám vào người cô.

Anh búng nhẹ tàn thuốc, nhìn cô bằng ánh mắt mang tính áp bách tột độ, giọng lạnh lùng: "Không thể nào ly hôn được."

Trình Tuyết vẫn ngẩng cao đầu không chịu thua: "Tại sao không thể?"

"Anh tính kế tôi. Anh tính kế chị tôi, tính kế ba tôi. Anh tính kế cả gia đình tôi!"

"Để ép tôi như một con ngốc gả cho anh, anh không cho chị tôi về nước, còn dồn chị ấy vào cảnh nợ nần. Anh có biết thời gian đó chị ấy đã vất vả thế nào không! Tôi biết hết mọi chuyện rồi!"

"Anh làm đảo lộn cả gia đình tôi. Dựa vào cái gì mà tôi không thể ly hôn với anh!"

"Tôi nhất định phải ly hôn với anh!"

Cô sợ. Cô sợ phải đối đầu với anh. Đôi mắt anh lúc này trong màn đêm lại càng u ám, tựa như những mảnh ngói ướt sũng rêu phong, nặng nề phủ ụp xuống đầu cô. Khiến cô hoàn toàn không có đường lui.

Anh không nói lời nào. Gương mặt anh vẫn bình thản, tĩnh lặng, cứ thế nhìn cô, thậm chí còn mang theo vài phần tán thưởng, như muốn nói:

Em rất thông minh.

Em biết cả rồi sao.

Trình Tuyết càng nhìn càng thấy lạnh gáy, ánh mắt cũng bắt đầu rụt rè đi, nhưng cô vẫn liều mạng ép mình phải nhìn thẳng vào anh. Cô nuốt nước bọt, rướn cao cổ lên, không cam lòng nhận thua.

Khóe môi Kỷ Duy Đông thoáng ý cười. Anh đưa ngón cái v**t v* má cô, nhẹ nhàng như đang kiên nhẫn giải thích: "Cưng à, anh thích em, nhưng hoàn cảnh lúc đó không cho phép làm khác được, nên anh đành phải dùng chút thủ đoạn."

"Giờ em muốn anh phải làm sao đây?"

"Anh để mặc em xử trí, em nói xem?"

Đột nhiên, anh cúi xuống cắn mạnh vào môi cô. Anh nhắm mắt, giữ chặt lấy gáy cô, dùng sức m*t lấy đôi môi mềm mại, dẫn dụ bằng giọng trầm đục: "Cứ ở bên cạnh anh cả đời, rồi hận anh, thế nào?"

Lần này Trình Tuyết nhất quyết không chịu thua. Cô dùng cả hai tay chống lên ngực anh, dùng hết sức bình sinh, đỏ bừng cả mặt, mạch máu như muốn nứt tung ra để đẩy anh ra.

"Tôi không muốn! Tôi nhất định phải ly hôn với anh!"

Sắc mặt Kỷ Duy Đông lạnh toát. Anh buông cô ra, chiều theo ý cô mà lùi lại hai bước, tựa người vào cửa xe. Anh khẽ nghiêng đầu, như không hiểu, lại như đang có lòng tốt nhắc nhở, đôi mày hơi nhíu lại.

"Giang Trình Tuyết, hình như anh từng nói với em rồi. Nhưng em không để trong lòng."

Ánh mắt anh đột ngột thay đổi, trở nên tàn nhẫn vô cùng: "Anh đã nói rồi, nếu anh muốn giữ em lại, em đừng hòng bước ra khỏi Hồng Kông."

Trình Tuyết nhìn chằm chằm vào anh, khóe mắt ứa ra hai giọt nước mắt mờ sương. Không phải vì sợ, cũng chẳng phải vì tủi thân, cô cũng chẳng biết diễn tả thế nào, chỉ là nước mắt cứ thế tự rơi.

Cô muốn đánh anh.

Nhưng lần nào đánh anh, anh dường như chẳng thấy đau, ngược lại còn chìm đắm trong cái kiểu quan hệ vặn vẹo đó.

Cô cầm chiếc nhẫn đã tháo sẵn từ trước, hận thù ném thẳng vào người anh: "Tôi ghét anh!"

Chiếc nhẫn lấp lánh rơi xuống đất lăn lông lốc. Kỷ Duy Đông cúi xuống nhặt lên, làm như không có chuyện gì xảy ra, thong thả bước vào trong biệt thự.

Người làm đã được Trình Tuyết cho nghỉ, bữa tối không có ai nấu. Trình Tuyết đã ăn bữa chiều nên chẳng thấy đói. Vừa cãi nhau với Kỷ Duy Đông xong, thấy anh không có đồ ăn, trong lòng cô khoái chí hả hê. Không ngờ một quý công tử sống trong nhung lụa như Kỷ Duy Đông lại tự mình vào bếp áp chảo bít tết, mà còn làm hẳn hai phần.

Thừa lúc anh đang bận rộn, Trình Tuyết cố ý muốn bỏ mặc anh nên bước ra ngoài, bảo tài xế: "Đến Chanti Peninsula."

Bà vú nhìn thấy cô thì ngạc nhiên: "Sao đến muộn thế con, không gọi điện trước cho bà một tiếng?"

Bà ngó nghiêng ra phía sau cô: "A Đông đâu rồi?"

Trình Tuyết mặt xị ra: "Con không biết."

Bà vú nhìn cô chằm chằm vài giây, rồi quay lưng đi pha trà, thở dài: "Vợ chồng trẻ cãi nhau là chuyện thường mà. Giờ này con ăn tối chưa? Để bà bảo người làm."

Trình Tuyết lắc đầu: "Bà ơi, đừng bận tâm, con không đói."

Bà vú lải nhải: "Thế là chưa ăn rồi, sao lại bỏ bữa được, để bà bảo họ chuẩn bị."

Chanti Peninsula cũng là địa bàn của Kỷ Duy Đông. Dù cô có bỏ nhà đi thì cũng chẳng biết đi đâu. Giấy tờ tùy thân đều nằm trong tay anh, đến nhà bạn bè thì lại gây phiền phức cho họ. Cô chỉ còn cách đến đây.

Hơn hai mươi phút sau, bữa tối được dọn lên. Bà vú đứng cạnh bàn, Trình Tuyết kéo bà ngồi xuống: "Bà cùng ăn với con đi."

Bà vú quay nghiêng người lại: "Bà ăn sớm rồi, bà thấy con không vui, ăn chút đồ ngọt cho tâm trạng khá hơn nhé."

Trình Tuyết gắp vài miếng, sự chú ý bị phân tán, cuối cùng cũng nhoẻn miệng cười, thân thiết khoác tay bà: "Đồ bà chuẩn bị vẫn là hợp khẩu vị con nhất."

Bà vú cười mắng yêu: "Chỉ giỏi dẻo miệng."

Ăn xong, thấy bà vú đang xem phim bộ, Trình Tuyết cũng cuộn tròn trên sofa xem cùng, tiện thể kể chuyện dạo này cô hay ra ngoài đi dạo với bạn bè. Bà vú gật gù: "Thế cũng tốt, bà chỉ lo con ở đây một mình không có ai nói chuyện."

Hai bà cháu đã lâu không tâm sự, đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, thỉnh thoảng lại nhắc đến Trần Nguyên Thanh. Thời gian này anh ta cũng hay bay về, mang theo đủ thứ đồ ăn vặt kỳ lạ. Bà vú liên tục than vãn: "Mấy thứ đó ăn không quen miệng chút nào."

Trình Tuyết nghe mà phì cười.

Khoảng một tiếng sau. Bên ngoài bỗng có tiếng ồn ào. Bà vú đứng dậy. Trình Tuyết bĩu môi, đoán ngay được ai đến, mặt lại bắt đầu khó chịu.

Kỷ Duy Đông vừa bước vào, bà vú liền tắt tivi, cho toàn bộ người làm lui ra ngoài. Trình Tuyết vội vàng kéo tay bà lại, cuống quýt gọi: "Bà ơi, bà định làm gì vậy?"

Bà vú vỗ nhẹ tay cô trấn an: "Hai đứa nói chuyện đàng hoàng với nhau nhé."

Thoắt cái, cả căn biệt thự vắng tanh. Trình Tuyết liếc mắt nhìn sang. Bất kể là lúc nào, ấn tượng đầu tiên khi nhìn thấy Kỷ Duy Đông luôn là vẻ điển trai đến mức choáng ngợp. Không bao giờ gây nhàm chán, không bao giờ thấy chán ghét. Trên người anh luôn toát ra một thứ sức hút giới tính đầy mới mẻ và dạt dào cảm xúc.

Tim Trình Tuyết đập nhanh hơn, hơi thở cũng trở nên nghẹt ngột, một cảm giác sợ hãi khi bị săn đuổi mà không có lối thoát ập đến. Nhưng cô vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, không muốn nhìn anh, cô ngồi im trên sofa lấy điện thoại ra bấm bấm.

Kỷ Duy Đông bước thẳng về phía cô, không một chút do dự. Anh cúi xuống, khuỵu một gối trên sofa, hai chân kẹp chặt lấy eo cô, áp sát vào người cô. Trình Tuyết bị bất ngờ, hoảng hốt ngả người ra sau.

Một tay anh bóp chặt gáy cô, tay kia nâng cằm cô lên rồi cưỡng hôn đầy mạnh bạo. Giữa những nhịp m*t mát thèm khát, cánh tay anh trượt xuống dưới, mặc kệ cô vùng vẫy, anh tóm gọn cả hai cổ tay cô kéo ngược lên cao. Đôi môi Kỷ Duy Đông m*n tr*n bên khóe môi cô, mang theo tiếng th* d*c nồng đậm, một tư thế nhất quyết phải đạt được mục đích:

"Chẳng phải người ta nói vợ chồng đầu giường cãi nhau, cuối giường làm hòa sao."

"Em nổi nóng với anh lớn như vậy, còn đòi ly hôn, rồi bỏ nhà đến tận đây."

"Cưng à, anh đang cầu hoan đấy."