Tháng Tư Ôn Hòa

Chương 25: Hôn một phút.

Thời Ôn Lễ quay lại văn phòng, vừa mới ngồi xuống thì điện thoại của Khương Dương gọi đến.

“Anh Thời, giờ anh không bận chứ?”

“Không bận. Có chuyện gì thế?”

Khương Dương: “Chuyện dọn sang nhà mới ạ.”

Vốn dĩ anh ta định lúc ăn cơm ở nhà ăn sẽ nói chuyện trực tiếp với Thời Ôn Lễ, ai ngờ lại bị Thời Miểu chặn lại. 

Tự dưng đòi đổi ngày dọn nhà, mà lý do lại không mấy thuyết phục, khiến anh ta thật sự thấy áy náy.

“Anh Thời, chuyện là thế này, em muốn… bàn lại với anh một chút về thời gian dọn nhà.”

Thời Ôn Lễ thấy anh ta cứ ngập ngừng ngập ngừng: “Được, cậu nói đi.”

“Ngày hai mươi tám và hai mươi chín Tết đều hợp để chuyển nhà, ngày nào cũng tốt cả.”

Thời Ôn Lễ lại tưởng: “Cậu định ăn mừng liên tiếp hai ngày cơ à?”

Bình thường Khương Dương đã thích sang chỗ anh ăn chực, huống hồ lại còn vào đúng dịp nghỉ Tết. 

Anh nói: “Cũng được. Hai ngày đó trùng hợp anh cũng không có việc gì.”

Khương Dương vội vàng nói: “Không phải, không phải thế đâu.”

Anh ta ước có thể ăn mừng mấy ngày liền ấy chứ, khổ nỗi những người khác không có thời gian để ngày nào cũng qua, chỉ có thể chọn một ngày.

“Hay là… chọn ngày hai mươi chín Tết đi anh?”

Anh ta dứt khoát nói thẳng, “Chủ yếu là em nghĩ cho chị Thanh Hòa.”

Thời Ôn Lễ đang lật xem xấp tài liệu bệnh án chuẩn bị thảo luận vào chiều nay, động tác khựng lại một nhịp: “Bác sĩ Hứa làm sao à?”

“Lịch trực Tết của khoa Gây mê hôm nay có rồi, em xem thì thấy ngày hai mươi tám Tết chị Thanh Hòa phải trực.”

Cuối năm mọi người không vội về quê thì bận rộn sắm sửa Tết nhất, muốn đổi ca trực với người khác cũng khó mở lời.

Hứa Thanh Hòa ngày thường đã không thích làm phiền ai, huống chi lại vào dịp cuối năm.

Thời Ôn Lễ nói: “Vậy thì chọn ngày hai mươi chín.”

Khương Dương vốn dĩ còn lo Thời Ôn Lễ sẽ hỏi sao anh ta lại quan tâm đến lịch trực bên khoa Gây mê như thế.

Nhưng mãi cho đến lúc cúp máy, đối phương cũng chắc nhắc gì.

Vừa mới cúp máy với Khương Dương, Thời Ôn Lễ đã nhận được tin nhắn từ bạn học thời cấp hai Đào Hàm. 

Đào Hàm báo cho anh biết là bố cô ấy đã tỉnh lại lúc trưa, ngoài việc vết mổ hơi đau ra thì mọi tình trạng khác đều ổn định.

Đào Hàm:【Chiều nay cậu có ở văn phòng không? Tớ qua chỗ cậu ngồi chơi một lát.】

Thời Ôn Lễ:【Có. Nhưng chiều nay phải đi giảng dạy lâm sàng, từ bốn giờ đến bốn giờ rưỡi tớ mới rảnh.】

Đào Hàm: 【OK, vậy cậu cứ bận trước đi.】

Đặt điện thoại xuống, Thời Ôn Lễ mặc áo blouse trắng, chuẩn bị đi giảng dạy lâm sàng.

Mỗi khi đến lịch giảng dạy lâm sàng là những ngày căng thẳng nhất của tất cả các sinh viên thực tập. 

Thời Ôn Lễ chưa từng mắng mỏ ai, cũng hiếm khi phê bình người khác, gặp vấn đề gì là anh lại kiên nhẫn chỉ ra. 

Thế nhưng càng như vậy bọn họ lại càng dễ lo lắng, cảm thấy nếu làm không tốt thì sẽ cực kỳ có lỗi với anh.

Một đoàn mười mấy người theo sau Thời Ôn Lễ hướng về phía phòng bệnh.

Mỗi khi đến lúc này, mọi người đều im lặng đến lạ kỳ, ai nấy đều cúi đầu chăm chú nhìn vào tài liệu trên tay, giả vờ như đang rất bận rộn. 

Lúc ăn cơm nắm nếp cẩm thì tranh nhau tiến lên trước, giờ thì hận không thể đứng luôn ngoài cửa phòng bệnh, mong đừng bị Thời Ôn Lễ gọi trả lời câu hỏi.

Hôm nay đến lượt Đinh Khải Hàng chịu trách nhiệm báo cáo bệnh án. 

Báo cáo không được nhìn tài liệu nên anh ta đã chuẩn bị suốt cả buổi trưa.

Đợi mọi người vào đông đủ trong phòng bệnh, Đinh Khải Hàng bắt đầu báo cáo về tình trạng phẫu thuật cũng như tình hình dùng thuốc hiện tại của bệnh nhân đầu tiên.

Thời Ôn Lễ chăm chú lắng nghe, khi nghe đến liều lượng thuốc chống động kinh: “Từ ngày mai có thể điều chỉnh lại.” 

Anh quay người lại, nhìn lướt qua tất cả mọi người, “Hôm nay, chúng ta sẽ lấy việc điều trị chống động kinh trong giai đoạn quanh phẫu thuật làm trọng tâm của buổi đi buồng giảng dạy này. Mọi người nghe cho kỹ, lát nữa tôi sẽ đặt câu hỏi. ”

Tất cả mọi người: “……”

Thế nào cũng chẳng ngờ được trọng tâm của buổi giảng dạy lần này lại là điều trị chống động kinh, đoán sai rồi.

Hôm nay lại trùng hợp có hai bệnh nhân người nước ngoài, thế nên việc giảng dạy bằng tiếng Anh là điều tất yếu. 

Dùng tiếng Trung còn chẳng nói rõ được trọng tâm, giờ lại phải dùng tiếng Anh để trả lời kiến thức chuyên ngành, đúng là đòi mạng mà. 

Nhất là khi đối diện với phát âm tiếng Anh chuẩn như người bản xứ của Thời Ôn Lễ, bọn họ lại càng không muốn mở miệng.

Sau mỗi lần giảng dạy bằng tiếng Anh, bọn họ lại âm thầm hạ quyết tâm phải luyện nói thật tốt, nhưng chưa kiên trì nổi hai ngày. 

Rồi đến buổi giảng dạy tiếp theo lại tiếp tục hạ quyết tâm. 

Cứ lặp lại thành một vòng tuần hoàn.

Buổi giảng dạy hơn hai tiếng đồng hồ kết thúc, rõ ràng không phải việc gì quá mệt, vậy mà ai nấy đều cảm thấy hơi kiệt sức. 

Bước ra khỏi phòng bệnh, Thời Ôn Lễ nhìn đồng hồ đeo tay rồi nói với cả nhóm: “Mọi người về trước sắp xếp và tổng kết lại nội dung, bốn giờ bốn mươi tập trung. Trong cuộc họp sẽ hệ thống lại những điểm khó trong điều trị chống động kinh, sau đó tiếp tục thảo luận ca bệnh.”

“Phó trưởng khoa Thời.” 

Một giọng nữ trong trẻo vang lên từ phía trạm y tá.

Mọi người đồng loạt quay đầu nhìn sang.

Người vừa đến mặc một chiếc váy len dáng dài màu camel, trên vai choàng chiếc khăn cùng tông màu mang phong cách cổ điển.

Từ đôi giày cao gót cho đến từng lọn tóc đều toát lên sự tinh tế, khí chất làm nổi bật con người từ trong ra ngoài. 

Cái khí chất sang trọng, có gu khiến một người trở nên đẹp hơn vài phần. Nó cũng khiến người ta hoàn toàn không để tâm đến việc đường nét ngũ quan của cô ấy không quá xuất sắc, chỉ cảm thấy cô ấy rất dễ chịu và dễ nhìn. 

Người phụ nữ trước mắt chính là kiểu người như vậy.

Thật ra hôm nay Đào Hàm chẳng sửa soạn gì nhiều, chiếc váy đang mặc cũng là kiểu mặc ngày thường, trước khi đến chỉ đơn giản chải lại mái tóc. 

Lúc bố chưa bị bệnh thì phong cách trang điểm của cô ấy mới gọi là tinh tế. 

Hôm nay gần như để mặt mộc, chỉ thoa chút son cho sắc mặt thêm tươi tắn.

Đào Hàm xách theo hai túi lớn đựng trà sữa và cà phê, tổng cộng mười sáu cốc, nhiều hơn nữa thì xách không nổi. 

Cô ấy mỉm cười nói: “Xem ra tớ đến vừa đúng lúc đấy chứ.”

Thời Ôn Lễ khẽ cười: “Để cậu tốn kém rồi.”

“Mấy cốc đồ uống thôi có tốn kém gì đâu.” 

Cô ấy chỉ giữ lại cho mình một cốc cà phê, số còn lại đều chia cho nhóm của Đinh Khải Hàng.

“Cảm ơn chị.”

“Cảm ơn chị ạ.”

“…..”

Mọi người xung quanh đều không đoán được cô gái xinh đẹp này và Phó trưởng khoa Thời của bọn họ rốt cuộc có quan hệ gì.

Nhìn qua thì có vẻ cực kỳ thân với Phó trưởng khoa.

Đào Hàm đưa cốc cà phê kia cho Thời Ôn Lễ: “Tớ gọi đại thôi đấy.”

Thời Ôn Lễ đón lấy: “Cảm ơn cậu.”

Sau khi Đinh Khải Hàng chia xong đồ uống, vừa quay mặt lại đã nhìn thấy cốc cà phê trong tay Thời Ôn Lễ, cùng một vị với cốc trưa ngày hôm qua. 

Chẳng lẽ cà phê và hoa quả gọt sẵn hôm qua cũng là do người phụ nữ này đặt sao?

Đào Hàm đi theo Thời Ôn Lễ về phòng làm việc của anh. 

Hôm nay cô ấy ghé qua, ngoài việc đặc biệt đến cảm ơn người bạn học cũ đã quan tâm đến bố mình, thì còn là vì bác sĩ gây mê Hứa Thanh Hòa. 

Ngại không tiện hỏi thẳng, bèn mượn chuyện của bố để nói.

“Trưa nay lúc gọi video với bố, ông ấy cứ dặn đi dặn lại tớ là phải cảm ơn các bác sĩ khoa Ngoại tim mạch, với cả bác sĩ Hứa bên khoa Gây mê nữa.” 

Cô ấy ngồi xuống chiếc ghế đối diện Thời Ôn Lễ, “Nghe bố tớ nói, hình như mối quan hệ giữa cậu và bác sĩ Hứa tốt lắm à?”

Thời Ôn Lễ đáp: “Đúng là rất tốt. Trong công việc là cộng sự, ngoài đời là bạn bè.”

Đào Hàm thuận theo đó nói tiếp: “Vậy thì vừa hay, tớ muốn nghe ngóng từ cậu một chuyện.”

“Cậu nói đi.”

“Bác sĩ Hứa còn độc thân không?”

Thời Ôn Lễ không trả lời ngay, anh khẽ mỉm cười: “Sao tự dưng lại hỏi chuyện này?”

Chuyện này nói ra thì dài. 

Đào Hàm kể, ấn tượng đầu tiên của cô ấy về Hứa Thanh Hòa cực kỳ tốt, vừa xinh đẹp lại vừa dịu dàng. 

Hôm đó, cô ấy cứ ngỡ bố mình lén hút thuốc nên tức đến phát khóc, chính Hứa Thanh Hòa đã kiên nhẫn an ủi cô ấy một hồi lâu. 

Thiện cảm giữa người với người nhiều lúc lại bắt nguồn từ một chuyện rất nhỏ nhặt.

“Anh họ tớ ấy, cùng khóa với tụi mình. Anh ấy là lớp trưởng lớp 11 ngay bên cạnh, không biết cậu còn ấn tượng gì không.”

Thời Ôn Lễ có ấn tượng. 

Nói đến đây, anh đã hiểu rõ mục đích đến đây của Đào Hàm.

Đào Hàm nói thẳng: “Khoảng thời gian bố tớ nằm viện, cũng may nhờ có anh họ chạy đôn chạy đáo lo liệu giúp, chứ một mình tớ chăm sóc thì đúng là quá sức. Trước lúc phẫu thuật, bố tớ còn canh cánh chuyện anh ấy đến giờ vẫn chưa kết hôn.”

“Anh họ tớ là vì bận rộn sự nghiệp nên mới trì hoãn chuyện cá nhân thôi.”

“Nhân phẩm lẫn năng lực của anh ấy trong số những người cùng lứa phải gọi là vô cùng xuất sắc.” 

Cô ấy cảm thấy anh họ cũng chẳng kém Thời Ôn Lễ là bao.

Điều kiện kinh tế nhà anh họ thì khỏi phải bàn, còn tốt hơn nhà cô ấy nhiều. 

“Nếu bác sĩ Hứa còn độc thân, tớ muốn giới thiệu hai người làm quen. Kiểu người như bác sĩ Hứa chính là chị dâu lý tưởng của tớ đấy.”

Thời Ôn Lễ: “……”

Anh khẽ cười rồi nói: “Bác sĩ Hứa không độc thân đâu.”

Đào Hàm không khỏi tiếc nuối. 

Thật ra kết quả này cô cũng đã đoán trước được. Ngoại hình Hứa Thanh Hòa nổi bật như thế, chắc chắn không thiếu người theo đuổi. 

Trước đó, cô ấy nuôi một tia hy vọng là vì biết bác sĩ gây mê đặc biệt bận rộn, bận đến mức chẳng có thời gian mà yêu đương.

“Bạn trai cô ấy cũng là bác sĩ à?” Cô ấy thuận miệng hỏi.

“Đúng vậy.” 

Thời Ôn Lễ không có ý định giấu, anh dừng lại một chút rồi nói, “Là tớ.”

Đào Hàm ngẩn người.

“Là cậu á?” Cô ấy bật cười, giơ tay chống trán. 

Không ngờ lại hỏi thẳng đến người trong cuộc luôn rồi. 

“Xin lỗi, xin lỗi nhé. Thật sự ngại quá đi mất.”

Thời Ôn Lễ nói: “Không sao.”

Đào Hàm lúc này mới vỡ lẽ: “Chẳng trách bác sĩ Hứa lại biết rõ tớ với cậu là quan hệ gì, con cái bao nhiêu tuổi. Đáng ra tớ phải nghĩ đến từ sớm mới phải.”

Nếu không phải mối quan hệ vô cùng thân mật, làm sao có thể nhanh như vậy đã biết chuyện một đồng nghiệp khác giới vừa gặp ai ở phòng khám cơ chứ. 

Cô ấy vỗ vỗ đầu mình, “Dạo này ngủ không ngon nên phản ứng chậm chạp quá. Bao giờ thì bọn tớ được uống rượu mừng của hai người đây?”

Thời Ôn Lễ: “Đám cưới chắc phải tầm mùa thu hoặc cuối năm sau.”

“Thế thì cũng nhanh, vèo cái là qua năm mới rồi. Chúc mừng, chúc mừng cậu nhé.” 

Đào Hàm bảo đợi đến dịp nghỉ Tết sẽ hẹn hai vợ chồng trẻ ra ngoài tụ tập một bữa.

Thời gian không còn sớm, cô ấy lên tiếng cáo từ: “Cậu bận tiếp đi, tớ không làm mất thời gian của cậu nữa.”

Thời Ôn Lễ đặt cốc cà phê xuống, đứng dậy tiễn ra đến cửa.

“Không cần tiễn đâu, cậu dừng bước đi.” 

Đào Hàm rảo bước rời đi.

Thời Ôn Lễ ngồi lại vào bàn làm việc, tiếp sau đó là buổi thảo luận bệnh án. Anh không có thời gian để nghĩ về những hình ảnh lúc ở bên Hứa Thanh Hòa sáng nay, cũng như việc đám cưới chốt vào lúc nào.



Sau khi buổi thảo luận bệnh án kết thúc, Thời Ôn Lễ quay về phòng làm việc của mình, những người khác không giải tán ngay mà tụm năm tụm ba lại tám chuyện. Bọn họ hỏi nhau xem có chú ý thấy hôm nay Phó trưởng khoa Thời hình như khác mọi khi hay không.

Sự thay đổi này có liên quan đến cô gái xinh đẹp đến đưa cà phê hồi chiều hay không thì họ không chắc chắn. Nhưng tâm trạng Phó trưởng khoa Thời tốt hơn ngày thường thì bọn họ dám khẳng định.

Còn về mối quan hệ giữa cô gái xinh đẹp kia và Phó trưởng khoa Thời, tạm thời vẫn chưa nhìn ra manh mối gì. Chỉ có thể chờ xem sau này cô ấy có còn đến văn phòng khoa Ngoại thần kinh hoặc là có còn gửi cà phê đến nữa không.

Thời Ôn Lễ lại cứ ngỡ bọn họ chưa vội tan làm là đang cùng nhau thảo luận về nội dung của buổi giảng dạy ngày hôm nay.

Đúng lúc này, Hứa Thanh Hòa gửi tin nhắn cho anh:【Hôm nay chắc phải tầm bảy giờ em mới xong, hay là anh cứ về trước đi?】

Thời Ôn Lễ:【Anh về trước cũng không có việc gì, đợi em cùng về.】 

Buổi tối anh định làm món salad ức gà cho cô, món này khá đơn giản, không cần phải về nhà sớm để chuẩn bị.

Bận rộn mãi trong văn phòng cho đến tận sáu giờ năm mươi, Thời Ôn Lễ mới cởi chiếc áo blouse trắng. 

Giờ này rồi mà đồng nghiệp bên khoa Sản cũng không qua tìm anh khám bệnh, xem ra đã có thể khẳng định chứng đau đầu của cô ấy không phải do dây thần kinh bị chèn ép, mà là bị tăng xông khi kèm con học bài.

Anh chợt nhớ Thời Miểu từng nói: Sau này chắc em chẳng có thời gian kèm con học bài đâu, cứ để Mẫn Đình kèm. Anh ơi, con nhà anh cũng gom lại để anh ấy kèm luôn thể đi.

Con do học sinh xuất sắc sinh ra chưa chắc đã là học sinh xuất sắc. 

Giống như đồng nghiệp khoa Sản kia, cả cô ấy và chồng đều là tiến sĩ mà thành tích học tập của con lại vô cùng bình thường, lần nào kèm học bài lửa giận cũng bốc lên ngùn ngụt. 

Hy vọng là sau này Mẫn Đình sẽ không phải đau đầu.

Thời Ôn Lễ đi về phía khu thang máy, vừa đi vừa gửi tin nhắn cho Hứa Thanh Hòa:【Anh đang ở cửa thang máy, em xuống thì bấm dừng ở tầng của anh nhé.】

Hứa Thanh Hòa cứ ngỡ anh sẽ đợi cô ở trong xe, không ngờ anh lại muốn đi chung một chuyến thang máy với cô xuống dưới. 

Cô vừa bước ra khỏi phòng thay đồ bèn nhắn lại:【OK】

Khu vực thang máy có tổng cộng mười mấy chiếc, trong đó có sáu chiếc dừng ở các tầng đơn. 

Thời Ôn Lễ chú ý quan sát từng chiếc thang máy dừng tầng đơn một.

Hai phút sau, chiếc thang máy nằm ở phía ngoài cùng dừng lại ở khu điều trị nội trú khoa Ngoại thần kinh.

Nghe thấy tiếng cửa thang máy từ từ mở ra, Thời Ôn Lễ nhanh chân bước về phía phát ra âm thanh.

Hứa Thanh Hòa giữ nút mở cửa, mỉm cười hỏi: “Anh ăn tối chưa?”

Thời Ôn Lễ đáp: “Anh ăn ở nhà ăn rồi.”

Cả hai đều cố ý không nghĩ về cảnh tượng trong xe lúc sáng nay. Cố tỏ ra bình thản, điềm nhiên. 

Thời Ôn Lễ nhắc đến chuyện thời gian chuyển nhà đã thay đổi: “Đổi sang ngày hai mươi chín Tết rồi.”

Hứa Thanh Hòa kinh ngạc: “Anh biết ngày hai mươi tám em phải trực ạ?”

Theo như sắp xếp của bệnh viện, hai ngày trước Tết, trừ những ca mổ cấp cứu không thể trì hoãn ra thì các ca phẫu thuật theo lịch thông thường cơ bản đều tạm dừng. Khoa Gây mê của bọn họ cũng bắt đầu chuyển sang chế độ trực Tết. 

Nhưng lịch trực hôm nay mới vừa mới có xong.

Thời Ôn Lễ: “Khương Dương nói nên anh mới biết.”

“Không ngờ cậu ấy lại là người đầu tiên chú ý đến bảng phân công trực của khoa Gây mê bọn em.”

Thời Ôn Lễ đoán: “Anh dọn nhà, cậu ấy chủ động chịu trách nhiệm lo liệu mọi thứ, có lẽ vì nghĩ đến mối quan hệ tốt giữa chúng ta. Nếu em không đến được thì sẽ rất đáng tiếc, nên cậu ấy mới chú ý xem em trực ngày nào.”

Hứa Thanh Hòa khen ngợi Khương Dương: “Cậu ấy lắm lúc đúng là rất tinh tế.”

Để giới thiệu đối tượng cho Tề Nhược Nhược, vì sợ học vấn của hai bên không tương xứng mà cậu ta còn đặc biệt hỏi xin ý kiến của cô.

Thang máy dừng lại ở tầng một.

Hai người một trước một sau bước ra ngoài. 

Theo thói quen, Hứa Thanh Hòa đưa tay định khoác lấy tay anh. 

Nhưng ngay giây tiếp theo cô liền chợt nhận ra, đây là bệnh viện chứ không phải thang máy ở khu chung cư của bọn họ.

Thang máy bên cạnh cũng có đồng nghiệp khoa khác đi xuống, bọn họ lên tiếng chào Thời Ôn Lễ.

Bàn tay của Hứa Thanh Hòa đã giơ lên đến nửa chừng, đành phải thuận thế phủi phủi ống tay áo, giả vờ như trên đó có dính gì.

Một nhóm người vừa nói chuyện vừa bước ra khỏi cổng tòa nhà tổng hợp.

Thời Ôn Lễ quay sang nói với cô: “Bác sĩ Hứa, cô cứ đứng ở cổng đợi nhé, tôi đi lấy xe.”

Trước mặt đồng nghiệp, Hứa Thanh Hòa hào phóng đáp lời: “Được.”

Bác bảo vệ nhìn hai người bọn họ, quả nhiên là đang yêu nhau thật rồi.



Ra khỏi bệnh viện, Thời Ôn Lễ đưa điện thoại của mình cho Hứa Thanh Hòa. 

Anh đã chọn một ít đồ ăn vặt và hoa quả, bảo cô xem xem còn muốn ăn gì nữa không để thêm vào giỏ hàng một thể.

Hứa Thanh Hòa bảo không cần mua, ngày mai cô phải về nhà ở rồi.

Thời Ôn Lễ cứ cảm thấy cô ở chưa được mấy ngày, vậy mà một tuần đã trôi qua lúc nào không hay.

Trước khi đi ngủ, Hứa Thanh Hòa bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình, định sáng mai trước khi đi làm sẽ mang đồ về nhà sắp xếp lại cho gọn gàng, tránh để bố mẹ về nhà lại nhìn ra điểm bất thường.

“Em vẫn chưa dọn xong à?” Thời Ôn Lễ bước vào phòng.

Hứa Thanh Hòa quay đầu nhìn anh: “Sắp xong rồi ạ.”

Thời Ôn Lễ giúp cô xếp quần áo vào túi xách, hỏi cô xem chiều thứ Bảy có lịch trình gì không.

“Em không.” Hứa Thanh Hòa hỏi ngược lại anh, “Còn anh thì sao?”

Thời Ôn Lễ nhìn cô, nói: “Chiều thứ Bảy anh định đi mua nhẫn.”

Anh cứ bình thản nói ra, chẳng hiểu sao Hứa Thanh Hòa lại cảm thấy việc này còn khiến cô rung động hơn cả những bất ngờ được chuẩn bị cầu kỳ.

Thời Ôn Lễ nói tiếp: “Hôm đó trưa em cứ ngủ một giấc đã, tỉnh dậy rồi chúng ta cùng đi. Anh có xem qua vài thương hiệu rồi, cứ đi dạo xem.”

Hứa Thanh Hòa gật đầu: “Vâng ạ.” 

Cô khẽ điều chỉnh lại nhịp thở rồi mới nói tiếp, “Sáng thứ Bảy anh vẫn có lịch ở phòng khám đúng không?”

“Ừ, chiều anh mới được nghỉ.” 

Thời Ôn Lễ xếp gọn tất cả quần áo, đặt túi lên bệ cửa sổ. Thấy trên tay cô vẫn còn một chiếc áo len dệt kim, anh nhận lấy rồi bỏ vào một chiếc túi khác.

Thu dọn mọi thứ xong xuôi, máy giặt bỗng vang lên tiếng nhạc thông báo. 

Quần áo của cô đã giặt xong rồi.

Thời Ôn Lễ bảo: “Để anh đi phơi quần áo.”

Hứa Thanh Hòa cũng theo sau anh ra ngoài ban công. 

Mấy bộ đồ giặt tối nay, cô lo sáng mai vội vội vàng vàng lại quên mất. 

“Sáng mai nếu em có lỡ quên thu mấy bộ này, anh nhắc em nhé.”

Thời Ôn Lễ: “Quên cũng không sao, đợi quần áo khô anh mang qua cho em.”

Nhân lúc anh giơ tay lên phơi quần áo, Hứa Thanh Hòa nhẹ nhàng đấm bóp vai cho anh. 

Hai người đứng sát nhau, cô khẽ nín nhịp thở: “Anh có bị mỏi chỗ này không?”

“Hôm nay vẫn ổn, buổi sáng anh chỉ có một ca mổ thôi.”

Hứa Thanh Hòa tiếp tục đấm vai giúp anh. 

Đấm kiểu này căn bản chẳng có tác dụng thư giãn được bao nhiêu. 

Nhưng có thể khiến hai người xích lại gần nhau hơn.

Nắm tay khép hờ của cô nhẹ nhàng rơi xuống lớp áo len mềm mại của anh.

Lực đánh nhè nhẹ.

Thời Ôn Lễ phơi xong quần áo, cô mới buông tay xuống. 

Anh tắt đèn ban công, hai người quay trở lại phòng khách.

Hứa Thanh Hòa liếc nhìn đồng hồ treo trên tường, đã mười rưỡi. 

“Em đi ngủ đây, anh cũng ngủ sớm đi nhé.”

Thời Ôn Lễ gật đầu: “Ừ.”

Khi cô đi đến trước cửa phòng ngủ, chuẩn bị bước vào trong, anh bỗng gọi cô: “Thanh Hòa.”

Hứa Thanh Hòa quay người lại: “Có chuyện gì thế anh?”

“Không có gì, chỉ chúc em ngủ ngon thôi.” Thời Ôn Lễ bước về phía cô.

Hứa Thanh Hòa liền hiểu ý ngay lập tức. 

Anh muốn đi qua để hôn cô, không để trước khi ngủ chỉ nói với một câu chúc ngủ ngon khô khan như vậy.

Cả hai đều muốn vun vén thật tốt cho mối quan hệ này, đều cố gắng gạt bỏ sự ngại ngùng để chủ động hôn đối phương. 

Lúc Thời Ôn Lễ hôn xuống, Hứa Thanh Hòa không khỏi ngẩng đầu lên, đón lấy đôi môi anh.

Nụ hôn trong xe buổi sáng quá bất ngờ, cả hai đều chưa kịp cảm nhận gì.

Khoảnh khắc này, trong ngôi nhà yên tĩnh không cố bất cứ ai làm phiền, cũng chẳng phải vội vã đi làm. 

Khi đôi môi hai người quấn quýt lấy nhau, trong lòng họ chẳng còn vướng bận điều gì khác.

Vốn dĩ đây chỉ là một nụ hôn chúc ngủ ngon trước khi đi ngủ.

Vậy mà họ hôn nhau gần một phút rồi mới rời môi đối phương. 

Hơi thở của Hứa Thanh Hòa vẫn còn chưa bình ổn lại, cô lên tiếng: “Chúc anh ngủ ngon.”

Thời Ôn Lễ: “Chúc em ngủ ngon.”