Sáng hôm sau, chưa đến sáu giờ rưỡi, Hứa Thanh Hòa đã tự tỉnh giấc.
Ban đêm hình như ngủ không sâu giấc lắm, nhưng lúc tỉnh dậy lại thấy ngủ khá ngon.
Thời Ôn Lễ dậy sớm hơn cô, đang ở trong bếp chuẩn bị bữa sáng cho cô.
Hứa Thanh Hòa vệ sinh cá nhân xong liền đi vào bếp.
“Chào buổi sáng.”
Thời Ôn Lễ nghe tiếng động bèn quay đầu lại: “Dậy sớm thế em?”
“Vâng. Chắc là do tối qua đi ngủ sớm.”
Thật ra, nửa đêm cô mới ngủ được.
Cô bước tới như không có chuyện gì xảy ra, nhìn vào bệ bếp. Trên thớt có dưa chuột thái sợi, cà rốt nạo, rau xà lách, trong đĩa có trứng rán thái mỏng và xúc xích. Cô thuận miệng hỏi: “Hôm nay anh làm món gì vậy?”
“Tối qua anh có nấu cơm nếp cẩm, làm cơm nắm cho em.”
Cô không thích ăn rong biển nên anh không dùng rong biển để bọc bên ngoài.
Hứa Thanh Hòa liếc thấy miếng ức gà áp chảo trong chảo: “Phong phú thế ạ?”
Thời Ôn Lễ lấy ruốc từ trong tủ lạnh ra, lại hỏi cô muốn dùng nước sốt gì.
“Cho em cả sốt mayonnaise và tương cà.”
Bữa sáng hôm nay là cơm nắm nếp cẩm và nước ép trái cây tươi.
Cô đã có thể đoán được, Phương Vũ lại ghen tị với bữa sáng của cô cho mà xem.
“Ngày nào anh cũng làm bữa sáng, không thấy phiền sao?”
“Không phiền.” Động tác của Thời Ôn Lễ vẫn không dừng lại, “Sức khỏe của người nhà là quan trọng hơn bất cứ thứ gì.”
Mà chẳng qua anh cũng chỉ là dậy sớm hơn hai mươi phút mà thôi.
Chưa đến bảy giờ, hai người mang theo bữa sáng rồi ra khỏi cửa.
Vào trong thang máy, Hứa Thanh Hòa mới nhìn thẳng vào mắt anh.
Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, theo bản năng cô muốn né tránh.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, rõ ràng chính cô là người lo lắng hai người sẽ sống với nhau như bạn cùng phòng, vậy mà sau khi anh hôn xong, sao cô lại bắt đầu rén rồi?
Cô cố gắng bình tĩnh, không dời tầm mắt đi nữa: “Tối qua mấy giờ anh mới ngủ thế?”
Thời Ôn Lễ: “Chưa đến mười một giờ. Chỉ cần không phải trực đêm thì bình thường anh không thức khuya, thường sẽ đi ngủ trong khoảng từ mười rưỡi đến mười một giờ. Nếu không ban ngày phẫu thuật cả ngày, cơ thể sẽ chịu không nổi.”
Hứa Thanh Hòa nói: “Bình thường em ngủ muộn hơn anh. Sau khi kết hôn, em sẽ sinh hoạt theo giờ giấc của anh, ngủ sớm dậy sớm.”
Dứt lời, cô mới nhận ra bản thân vô tình lại nhắc đến cuộc sống hôn nhân chung một mái nhà sau khi đăng ký kết hôn.
Cũng may, đúng lúc này thang máy đã xuống đến tầng một.
Cô nhanh chân bước ra ngoài.
Ra khỏi cửa tòa nhà, hai người đồng thời đưa tay về phía đối phương.
Hứa Thanh Hòa khẽ đưa tay lên trước một chút, Thời Ôn Lễ liền nắm lấy tay cô.
Sự rung động mà nụ hôn tối qua mang lại cho cô kéo dài đến tận khoảnh khắc này.
Giây phút được anh nắm tay, nhịp tim cô bỗng chốc tăng nhanh thêm vài phần, cảm giác tim đập thình thịch như tối qua lại hiện lên rõ mồn một.
Nụ hôn đầu tiên là do anh chủ động.
Cô đang nghĩ, liệu mình có nên chủ động hôn anh một lần không?
Trước đây, cô luôn nghĩ chủ động hôn anh là chuyện rất đơn giản.
Nhưng đến khi thực sự bước đến bước này mới nhận ra hóa ra nó lại khó đến thế.
Ngồi lên xe, Hứa Thanh Hòa liếc nhìn thời gian trên màn hình hiển thị của xe, vừa vặn nhảy sang bảy giờ hai phút.
Chẳng biết dũng khí từ đâu tới “Thời Ôn Lễ.” Anh đang cúi đầu thắt dây an toàn, cô gọi anh.
Thời Ôn Lễ ngẩng đầu lên: “Sao thế em?”
“… Em hôn anh một cái nhé.”
Cô chống tay lên hộp tì tay rồi hơi nhổm người, nghiêng người ghé sát lại gần anh.
Thời Ôn Lễ không kịp chuẩn bị, yết hầu khẽ chuyển động.
Một giây trước khi nụ hôn buông xuống, Hứa Thanh Hòa vẫn còn đang do dự nên hôn vào má hay vào môi anh.
Căn bản không có nhiều thời gian cho cô suy nghĩ, cô đã chạm môi mình lên môi anh.
Một tay cô chống vào chỗ tựa lưng của ghế lái, tay còn lại đặt lên bờ vai anh.
Sau một nụ hôn khẽ, cô lập tức rời khỏi đôi môi anh, ngồi thẳng người dậy rồi trở về chỗ cũ.
“Cẩn thận, đừng để cộc đầu.”
Thời Ôn Lễ đưa tay lên chắn phía trên đỉnh đầu cô.
“Không sao ạ.” Hứa Thanh Hòa cố gắng ổn định lại nhịp thở.
Vành tai cô đỏ bừng, ai cũng có thể nhìn ra cô đang lúng túng và xấu hổ đến mức nào.
Thời Ôn Lễ cởi dây an toàn, rướn người qua hộp tì tay rồi cúi xuống hôn cô.
Hơi thở của Hứa Thanh Hòa chợt khựng lại.
Theo bản năng, cô bắt đầu đáp lại anh.
Thời Ôn Lễ cũng không lập tức rời đi ngay.
Trong khoang xe chật hẹp, họ dường như hít vào cả hơi thở của đối phương.
Cảm giác khi anh hôn cô, Hứa Thanh Hòa chẳng thể nào diễn tả rõ ràng được.
Giống như có một dòng điện chạy qua, khiến cả người cô trở nên tê dại.
Chóp mũi của hai người khẽ chạm vào nhau.
Thời Ôn Lễ kết thúc nụ hôn, xoay người ngồi lại vị trí cũ.
Với đôi tai đỏ ửng, Hứa Thanh Hòa quay mặt đi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cô không dám nghĩ nếu một ngày nào đó anh hôn sâu hơn, sau khi nụ hôn ấy kết thúc cô biết phải làm sao.
Chiếc ô tô chậm rãi rời khỏi khu chung cư.
Mãi cho đến khi xe chạy vào trong bệnh viện, cô mới từ từ bình tĩnh trở lại.
Nhưng cô vẫn không quay mặt sang nhìn Thời Ôn Lễ.
Cô sờ sờ tai mình, chưa bao giờ thấy nóng đến như vậy.
Ngay cả lúc xem mắt với anh qua điện thoại cũng không giống hôm nay.
Cũng may bây giờ đang là mùa đông, tai có đỏ thì vẫn có thể đổ lỗi cho trời lạnh nên bị cóng.
Chiếc xe dừng vào vị trí đỗ, Hứa Thanh Hòa quay mặt sang nhìn anh: “… Tai em đỏ quá, hôm nay em không xuống xe cùng anh đâu.”
Sau nụ hôn, thật ra vành tai của Thời Ôn Lễ cũng hơi nóng lên, chỉ là không rõ ràng như cô.
Anh nhìn qua tai cô, làn da vốn đã trắng nên càng làm tôn lên một mảng đỏ hồng rực rỡ, đặc biệt hút mắt.
Anh hỏi cô: “Hôm nay em có mấy ca phẫu thuật?”
Hứa Thanh Hòa đáp: “Buổi sáng có hai ca.”
Cũng không tính là bận.
“Vậy trưa nay cùng ăn cơm nhé.” Thời Ôn Lễ nói.
“Vâng, được ạ.” Hứa Thanh Hòa còn chẳng kịp kéo khóa áo phao, dứt khoát đẩy cửa bước xuống xe: “Tạm biệt anh.”
Vị trí anh đỗ xe cách tòa nhà tổng hợp khá xa, các đồng nghiệp thường không thích đỗ ở khu vực này. Suốt dọc đường đi cô không chạm mặt mấy người quen.
Đến tòa nhà tổng hợp, thang máy chuyên dụng đã đầy người. Cô cùng mấy đồng nghiệp bên khoa Sản và khoa Ngoại tổng quát đứng chờ chuyến tiếp theo.
“Bác sĩ Hứa này, mau mau học lái xe đi thôi. Nhìn tai cô lạnh đến mức đỏ bừng cả lên kìa, cẩn thận kẻo bị sinh cước đấy.”
“……”
Đồng nghiệp khoa Sản nói như vậy, những người khác cũng đồng loạt nhìn về phía tai cô.
“Ôi trời, lạnh đến mức này cơ à. Sao cô không đội mũ vào?”
Cũng may là hôm nay chiếc áo phao cô mặc không có mũ, nếu không chẳng biết phải giải thích thế nào.
Hứa Thanh Hòa nói: “Tôi có quàng khăn len rồi.”
“Trời âm mười mấy độ thế này, cái khăn len của cô không ăn thua đâu, vẫn phải mua một chiếc mũ thật dày vào.”
Bác sĩ khoa Sản tốt bụng nhắc nhở cô: “Đừng có chủ quan nhé. Năm tôi về vùng nông thôn công tác, ký túc xá ở gần bệnh viện nên tôi lười quàng khăn, cũng chẳng đội mũ. Tôi nghĩ chẳng lẽ tai cũng bị cước được sao. Ai ngờ lại bị thật, mấy ngày đó vừa đau vừa ngứa.”
Đang trò chuyện xôm, họ bỗng nhìn về phía sau lưng cô: “Phó trưởng khoa Thời, chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng.”
Thấy trên tay anh xách một chiếc túi giữ nhiệt, những ai hôm nay chưa ăn sáng ở khoa Ngoại thần kinh lại chuẩn bị có lộc ăn rồi: “Phó trưởng khoa Thời, hôm nay anh lại làm món gì ngon thế?”
Thời Ôn Lễ đáp: “Cơm nắm nếp cẩm.”
Do nấu hơi nhiều cơm nên anh làm dư ra mấy cái.
Hứa Thanh Hòa xoay người lại, hai tay cô đút trong túi áo phao, thứ cô đang nắm chặt trong tay chính là cơm nắm nóng hổi.
Cô giả vờ tự nhiên chào hỏi anh: “Phó trưởng khoa Thời, chào buổi sáng.”
Thời Ôn Lễ mỉm cười dịu dàng: “Chào buổi sáng.”
Có đồng nghiệp đứng bên cạnh nên Hứa Thanh Hòa rốt cuộc vẫn thấy chột dạ, không nhìn anh nữa.
Cũng chẳng còn như trước, gặp anh là nói chuyện thêm vài câu.
“Phó trưởng khoa Thời, hôm nay anh có rảnh không?” Đồng nghiệp khoa Sản nói, “Tôi đến văn phòng của anh đăng ký một suất khám chuyên gia.”
Thời Ôn Lễ nói: “Buổi sáng tôi có ca mổ, buổi chiều sẽ ở văn phòng, cô qua lúc nào cũng được. Trong người thấy không khỏe ở đâu sao?”
“Mấy ngày nay tôi bị đau đầu, đang nghi là do chèn ép dây thần kinh.”
Một đồng nghiệp bên khoa Ngoại tổng quát liền xen vào: “Chị là do tức giận vì kèm con học bài thôi. Hồi trước tôi cũng thế, kèm con học mà tức đến đau cả đầu, sau đó tôi để cho chồng kèm, mấy hôm nay lão cũng bắt đầu kêu đau đầu rồi đây.”
Tất cả mọi người đều bật cười.
Thang máy đến, mấy người lần lượt bước vào trong.
Cả hai đều không cố tình tìm đối phương để nói chuyện thêm nữa.
Hứa Thanh Hòa đến văn phòng, cô còn chưa kịp móc bữa sáng từ trong túi áo ra thì Phương Vũ đã vô thức nhìn sang.
Không chỉ bữa sáng không ngày nào trùng ngày nào, mà Phương Vũ còn phát hiện ra nụ cười trong ánh mắt cô dạo này có gì đó khác so với trước kia.
Còn khác ở điểm nào thì không nói rõ được.
Người ta vẫn bảo người gặp chuyện vui tinh thần phấn chấn, nhưng cô bị Ngô Hiểu Phong cho vào danh sách đen, chuyện khiếu nại bên khoa Chấn thương chỉnh hình thì vẫn còn đó, theo lý mà nói tinh thần không nên phơi phới như này mới phải.
Phương Vũ chỉ nghĩ đến một khả năng duy nhất: Chắc là giải cục tức trong lòng nên tinh thần tự khắc sẽ tốt lên thôi.
Chẳng bù cho cô ấy, suốt ngày ôm cục tức vào người đến độ muốn trầm cảm, bảo sao mà vui cho nổi?
—
Ca phẫu thuật buổi sáng của Thời Ôn Lễ kết thúc sớm hơn dự kiến hai mươi phút.
Mười hai giờ mười phút, ca mổ hoàn thành tốt đẹp.
Hứa Thanh Hòa nhắn tin cho anh, nói khoảng tầm một giờ cô mới có thể giao ca để đi ăn được, bảo anh cứ ăn trước, không cần đợi cô.
Thời Ôn Lễ:【Không vội, hai giờ anh mới đi giảng dạy lâm sàng, em xong việc cứ đến nhà ăn tìm anh.】
Nhà ăn lúc này đang là giờ cao điểm đông nhất, Thời Ôn Lễ vừa bước vào đã liếc mắt thấy Trưởng khoa Gan mật và Ngoại tiêu hóa Ân Chính Càn đang ngồi ăn ở một góc.
Trưởng khoa Ân là người nghiêm túc, ít nói, bình thường lúc ăn cơm ở nhà ăn không thích tán gẫu với người khác.
Ông từng nói khoảng thời gian ăn cơm là lúc nghỉ ngơi duy nhất của mình, mọi người cũng biết ý mà không chủ động đến làm phiền ông.
Ân Chính Can là người mà Thời Ôn Lễ luôn kính trọng, bình thường rất khó có thời gian để trò chuyện vài câu.
Thấy đối phương đã ăn gần xong, anh bèn rảo bước đi tới.
Bất chợt có một bóng dáng cao lớn che khuất ánh sáng trước mặt, Ân Chính Can ngẩng đầu lên.
“Ôn Lễ đấy à, ngồi đi.”
Ông đối với Thời Ôn Lễ lúc nào cũng rất ôn hòa, nhã nhặn.
Trong mắt trưởng khoa Ân, một bác sĩ ngoại khoa xuất sắc thì phải giống như Thời Ôn Lễ. Năng lực chuyên môn vững vàng, cảm xúc ổn định, nghiêm túc tự giác, đối nhân xử thế lại đặc biệt khiêm tốn.
“Chiều nay còn ca mổ nào nữa không?” Ân Chính Can chủ động khơi mào câu chuyện.
Thời Ôn Lễ nói không có: “Chiều nay em đi giảng dạy lâm sàng.”
“Bố cậu dạo này thế nào rồi?” Ân Chính Can đã ăn xong, ông đặt đũa xuống.
Thời Ôn Lễ: “Dạ vẫn tốt, vẫn như cũ ạ.”
Mối quan hệ giữa anh và bố vốn luôn lạnh nhạt. Nếu không phải trước đó Viện trưởng Lưu ở bệnh viện bên cạnh mời hai bố con ăn cơm, anh và bố cũng sẽ không chủ động hẹn gặp mặt nhau.
Ân Chính Can và Thời Kiến Khâm quen biết nhau từ thời trẻ, mối quan hệ khá tốt.
Khi mới tốt nghiệp, trong lòng tràn đầy nhiệt huyết.
Nhưng sau này Thời Kiến Khâm ly hôn rồi chuyển đến Thượng Hải phát triển sự nghiệp, bọn họ cũng dần không còn thời gian liên lạc, có khi vài năm cũng chẳng gặp mặt nổi một lần.
Hai người đang trò chuyện thì Viện trưởng Khương bưng khay thức ăn đi tới.
Chiều nay ông có ca mổ, nãy giờ cứ bận xử lý việc của bệnh viện nên giờ mới có thời gian ăn cơm.
Viện trưởng Khương nhìn một già một trẻ trước mặt, hai người này không thể có chung chủ đề nói chuyện: “Sao hai người lại ngồi với nhau thế?”
Ân Chính Can: “Tôi đang tính hỏi Ôn Lễ xem tính tình của Hứa Thanh Hòa rốt cuộc là như thế nào.”
Vừa nhắc đến Hứa Thanh Hòa, Viện trưởng Khương hoàn toàn hiểu được vì sao hai người này lại ngồi ăn chung với nhau.
Cô nhóc là người có thể khiến cho các bác sĩ ngoại khoa ở mọi lứa tuổi trong bệnh viện phải ngồi lại và thảo luận vài câu.
Viện trưởng Khương vẫn còn nhớ, Hứa Thanh Hòa từng hoãn ca phẫu thuật của trưởng khoa Ân. Khi đó huyết áp của bệnh nhân chưa được kiểm soát tốt, lúc vào phòng mổ huyết áp tâm thu có lúc vọt lên tới 220.
Nghe nói đích thân trưởng khoa Ân đã gọi điện thoại cho Hứa Thanh Hòa. Nhưng đối phương không chịu nhượng bộ, vẫn kiên quyết hoãn ca mổ.
Mà sáng thứ Hai vừa rồi, Hứa Thanh Hòa từ chối tiếp nhận ca gây mê của Ngô Hiểu Phong, người mà cô đứng ra bảo vệ quyền lợi lại chính là bệnh nhân của trưởng khoa Ân.
Viện trưởng Khương lên tiếng: “Tính khí của Hứa Thanh Hòa, một hai câu không nói hết được. Nhưng con bé luôn nghĩ cho bệnh nhân thì là thật.”
Ân Chính Can tiếp lời: “Tôi và cô nhóc không đứng chung ca mổ nhiều nên cũng không hiểu rõ lắm. Trước đây nghe người ta nói, tính tình cô nhóc vừa nóng tính lại còn hay thù dai. Giờ nghĩ lại hình như cũng không phải thế.”
Thời Ôn Lễ: “Bác sĩ Hứa tính tình rất tốt, cũng chưa bao giờ thù dai cả.”
Viện trưởng Khương không thể đồng tình: “Ôn Lễ này, con bé không thù dai thì đúng, nhưng bảo con bé tính tình tốt á… Thằng nhóc Khương Dương trước giờ khen ai là luôn phóng đại, tốt một phần qua miệng nó cũng thành tốt mười phần. Cho dù như vậy khi khen Hứa Thanh Hòa, chưa bao giờ nó khen tính tình con bé tốt cả. Cậu là người đầu tiên khen Hứa Thanh Hòa tính tình tốt đấy, cậu nhìn từ góc độ nào ra vậy?”
Thời Ôn Lễ bật cười.
Hứa Thanh Hòa được gia đình chiều chuộng từ nhỏ đến lớn, thỉnh thoảng có chút tính khí chẳng phải là chuyện rất bình thường sao.
Ân Chính Can bèn lên tiếng nói đỡ một câu: “Nói thế nào nhỉ, Hứa Thanh Hòa lúc nổi nóng lên có lẽ cũng gắt thật, tôi nghe nói trong cả khối Ngoại này, cãi nhau chẳng ai cãi lại được cô nhóc cả.”
Thời Ôn Lễ: “……”
Ân Chính Can nói tiếp: “Nhưng tính cách cô nhóc cũng có điểm hay. Cái hôm cô nhóc hoãn ca mổ của tôi, lúc tan làm gặp nhau trong thang máy, sắc mặt tôi không được tốt cho lắm, nhưng cô nàng vẫn làm theo điều nên làm. Điểm này ở cô nhóc ăn đứt khối người trẻ.”
Viện trưởng Khương ngắt lời: “Đấy là do con bé nhẫn nhịn thôi.”
Không phải tính tình tốt.
Ân Chính Càn: “……”
Viện trưởng Khương không tranh luận xem tính khí của Hứa Thanh Hòa rốt cuộc là thế nào nữa.
Trong mắt Thời Ôn Lễ mà cô ấy đã là người có tính tình tốt rồi, thế không cần thiết phải tranh luận.
Thời Ôn Lễ nhân cơ hội này liền nhắc nhở Viện trưởng Khương đừng quên xử lý vụ việc giành phòng mổ không phải ca cấp cứu. Anh khéo léo mở lời dẫn dắt: “Hôm thứ Hai vừa rồi, nghe nói bác sĩ Hứa lại bị Trưởng phòng Võ gọi lên nói chuyện ạ.”
Viện trưởng Khương cứ nghĩ đến chuyện này là lại đau đầu. Hôm đó, sắc mặt Trưởng phòng Võ rõ ràng là rất khó coi, nhưng lại bảo không có gì: “Trưởng phòng Võ chẳng nhắc Hứa Thanh Hòa rốt cuộc đã nói những gì trong văn phòng của ông ấy, tôi cũng chẳng tiện gặng hỏi đến cùng.”
Thời Ôn Lễ quá hiểu Hứa Thanh Hòa, thậm chí anh chẳng cần suy nghĩ mà buột miệng nói ngay: “Bác sĩ Hứa từ chối tiếp nhận ca gây mê, là vì cô ấy không hài lòng với tình trạng các ca không phải cấp cứu lại tranh phòng mổ. Với tính cách đó của cô ấy, chắc chắn đã bày tỏ sự không hài lòng với Trưởng phòng Võ và hy vọng ông có thể chấn chỉnh lại việc này. Biết đâu, cô ấy còn tiện thể đưa ra góp ý về những mâu thuẫn nảy sinh giữa khoa Gây mê và khoa Ngoại khi hoãn phẫu thuật. Cô ấy nói chuyện thẳng thắn, lúc đó chắc Trưởng phòng Võ chắc hẳn có phần khó xử.”
Viện trưởng Khương chậm rãi gật đầu: “Tôi hiểu rồi.”
Trưởng khoa Ân sắp có ca mổ nên không nán lại thêm: “Viện trưởng Khương cứ thong thả dùng bữa nhé, tôi quay lại phòng mổ trước.”
Viện trưởng Khương xua xua tay, ra hiệu cho ông cứ đi làm việc.
Thời Ôn Lễ liếc nhìn thời gian, Hứa Thanh Hòa chắc cũng sắp tới nơi rồi.
Trước mặt anh không có khay thức ăn, Viện trưởng Khương liền hỏi: “Cậu ăn xong từ lâu rồi à?”
Thời Ôn Lễ nói: “Em vẫn chưa ăn, đang đợi bác sĩ Hứa qua ăn cùng ạ.”
Lúc họ đang trò chuyện thì Hứa Thanh Hòa bước vào nhà ăn.
Thấy anh đang ngồi cùng Viện trưởng Khương, cô không lại gần làm phiền nên lấy khay đi lấy thức ăn trước.
Nhà ăn khu phẫu thuật phục vụ theo hình thức buffet tự chọn, món ăn cũng khá phong phú.
Cô vừa lấy một phần tôm xào cay thì có người tiến lại gần.
Hứa Thanh Hòa quay đầu lại, nhìn rõ là ai, mặt cô lập tức rạng rỡ nụ cười: “Chẳng phải anh đang nói chuyện với Viện trưởng Khương sao? Sao nhìn thấy em thế?”
Thời Ôn Lễ nói: “Mũ phẫu thuật của em có độ nhận diện rất cao.”
Chiếc mũ hôm nay cô đội là do anh mua, vừa liếc cái đã nhận ra ngay.
Anh cũng lấy một chiếc khay rồi vừa bước lên trước vừa nhìn các món ăn.
Bên cạnh vẫn còn các đồng nghiệp khác đang lấy đồ, anh đành dùng giọng khách sáo hỏi cô: “Bác sĩ Hứa này, có ăn cá phi lê không?”
Sự chu đáo của anh dành cho cô trước giờ chưa từng che giấu, mọi người đã quen với chuyện đó rồi.
Hứa Thanh Hòa lắc đầu, bảo hôm nay muốn đổi vị, ăn thử món sườn hấp bột gạo.
Thời Ôn Lễ liền gắp thêm cho cô vài miếng sườn.
Sau khi gắp thêm hai món rau, Hứa Thanh Hòa bưng khay thức ăn đi tìm chỗ ngồi.
Khương Dương nhìn thấy hai người họ, bèn ra hiệu cho Thời Miểu: “Chúng ta qua bàn anh Thời ngồi đi.”
Anh ta đang tính bàn bạc lại với Thời Ôn Lễ về ngày dọn sang nhà mới.
Thời Miểu không muốn Khương Dương sang làm phiền anh trai và Hứa Thanh Hòa, vội vàng ngăn lại: “Có phải hết bàn đâu, chen chúc vào đấy làm gì?”
Khương Dương không hiểu nổi: “Bàn đó vốn là bàn bốn người mà, ngồi thế chẳng phải vừa đẹp sao?”
Sao lại gọi là chen chúc?
Thời Miểu đành tìm một cái cớ: “Tôi có chuyện muốn hỏi anh, ngồi cùng họ không tiện đâu.”
“Chuyện gì thế?”
Thời Miểu nhất thời chưa nghĩ ra mình nên hỏi gì.
Trong cái khó ló cái khôn: “Muốn hỏi anh xem trong mấy ngày tôi nghỉ phép, bác sĩ Hứa và Ngô Hiểu Phong rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Nghe nói bác sĩ Hứa bị Ngô Hiểu Phong cho vào danh sách đen rồi.”
Khương Dương vừa nghe là chuyện này thì biết chắc chắn không thể nói trước mặt Hứa Thanh Hòa được.
Anh ta ngó nghiêng nhìn quanh, định tìm một chiếc bàn trống cách xa bàn của Thời Ôn Lễ một chút.
Khương Dương đã chuẩn bị tinh thần có hỏi sẽ có đáp án nhưng vừa mới ngồi xuống còn chưa kịp buôn nói thì điện thoại của Thời Miểu đã đổ chuông. Là Mẫn Đình gọi tới.
Cho đến tận lúc ăn xong bữa cơm, Mẫn Đình vẫn chưa cúp máy.
Những mâu thuẫn giữa Ngô Hiểu Phong và Hứa Thanh Hòa, anh ta hoàn toàn không có cơ hội lên tiếng.
Đến khi anh ta ngẩng đầu nhìn về bàn của Thời Ôn Lễ thì nơi đó đã trống trơn.
Thời Ôn Lễ bưng hai chiếc khay thức ăn đặt ở khu thu gom bát đĩa.
Hứa Thanh Hòa bước đi chậm hơn một chút, anh ngoảnh đầu lại đứng đợi cô.
Lúc lấy đồ ăn cô bảo không muốn ăn cá phi lê, sau đó lại liên tục gắp cá trong khay của anh, còn nói là tự dưng muốn ăn.
Hai người cùng nhau bước ra khỏi nhà ăn.
Hứa Thanh Hòa cố gắng giữ một khoảng cách với anh.
Thời Ôn Lễ nói: “Không cần phải cố ý đứng xa như thế đâu.”
Trước đây, khi hai người vẫn là đồng nghiệp bình thường, đi đường còn sát hơn bây giờ nhiều.
Trước khi trả lời, Hứa Thanh Hòa quay mặt nhìn quanh một lượt, xác nhận xung quanh không có ai cô mới nói: “Em chỉ sợ đi gần anh quá, một lát nữa lại quên mất đây là bệnh viện rồi theo thói quen mà khoác tay anh thôi.”
Nếu khoác tay thật, có khi dọa cho đồng nghiệp ngất xỉu mất.
Mãi đến khi đi đến cửa phòng mổ mà cô chịu trách nhiệm gây mê chiều nay, Hứa Thanh Hòa mới sực nhớ ra chiều nay Thời Ôn Lễ không có ca mổ nào.
Cô vẫy vẫy tay: “Anh mau về đi.”
Thời Ôn Lễ nói: “Thời gian dư dả, anh qua chỗ trưởng khoa Triệu ngồi chơi một lát.”
Hành lang người qua lại tấp nập, không tiện nói gì nhiều.
Hứa Thanh Hòa vẫy tay chào anh lần nữa rồi xoay người bước vào trong phòng mổ.
Dưới lớp khẩu trang, cô thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Kể từ sau khi hai người hôn nhau lúc sáng, mỗi khi chạm mặt anh, tất cả sự bình tĩnh, của cô đều là giả vờ mà ra cả.
Ca mổ chiều nay là bên khoa Ngoại tổng quát, đến giờ bệnh nhân vẫn chưa được đưa tới.
Hứa Thanh Hòa hỏi: “Bệnh nhân đâu rồi? Có tình huống gì đột xuất à?”
Điều dưỡng lưu động: “Đang ở phòng chuẩn bị, huyết áp cao quá.”
Đã nửa tiếng trôi qua mà huyết áp của bệnh nhân vẫn chưa hạ xuống.
Mọi người đều lo lắng, đoán có khi Hứa Thanh Hòa lại sắp cho hoãn ca mổ này.
Mà chuyện bên khoa Chấn thương chỉnh hình khiếu nại cô thì vẫn còn chưa được rút lại.
Hứa Thanh Hòa mở bệnh án ra xem, cô không nhớ nhầm. Huyết áp của bệnh nhân này trước giờ luôn được kiểm soát khá tốt, đột ngột tăng vọt trước phẫu thuật thế này cơ bản là do tâm lý căng thẳng dẫn đến cao huyết áp do kích ứng.
“Để tôi qua đó xem sao.”
Điều dưỡng ở phòng chuẩn bị thấy cô bước vào liền nói: “Bác sĩ Hứa, huyết áp mãi không hạ xuống, huyết áp tâm thu vẫn hơn hai trăm.”
Ngập ngừng một lát, cô ấy hỏi: “Hôm nay có phẫu thuật nữa không ạ?”
Mọi người theo phản xạ tự nhiên nhìn về phía cô, đã chuẩn bị sẵn tâm lý để chờ cô nói câu: Huyết áp cao quá, chuyển về phòng bệnh trước đi.
Hứa Thanh Hòa nói: “Tiếp tục theo dõi, phẫu thuật chắc không có vấn đề gì đâu.”
Cao huyết áp do bệnh lý và cao huyết áp do kích ứng không giống nhau.
Cô điều chỉnh lại liều lượng thuốc: “Xếp ca này xuống ca sau nhé.”
“Cô ơi,” Cô nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang gắn thiết bị theo dõi của bệnh nhân. Cảm nhận rõ ràng các ngón tay của bà đang nắm chặt: “Cô đừng căng thẳng quá.”
Khi được nắm tay, trong lòng bệnh nhân bỗng thấy an tâm hơn hẳn: “Làm phiền các bác sĩ quá.”
“Không sao đâu ạ. Lúc cháu căng thẳng huyết áp cũng tăng lên, chuyện bình thường thôi mà.”
Hứa Thanh Hòa an ủi bệnh nhân xong liền quay trở lại phòng mổ.
Chỉ khi vùi đầu vào công việc, cô mới có thể tạm thời quên đi nụ hôn của Thời Ôn Lễ ở trong xe.
Cùng lúc này, Thời Ôn Lễ vừa vặn đi tới trước cửa phòng làm việc của Trưởng khoa Gây mê.
Triệu Minh Đức đang chăm chú nhìn vào màn hình máy tính để xem bệnh án của các bệnh nhân có ca mổ vào ngày mai. Nghe thấy hai tiếng gõ cửa, ông mới chậm rãi ngẩng đầu lên.
“Trưởng khoa Triệu.”
“Ơ? Ôn Lễ đấy à, mau vào đây ngồi đi.” Giờ đây khi ở không gian riêng, Triệu Minh Đức không còn gọi anh là Phó trưởng khoa Thời nữa.
“Hôm nay sao lại có thời gian rảnh rỗi ghé qua đây thế?”
“Chiều nay em không có ca mổ ạ.”
Triệu Minh Đức rót một ly nước mời anh, chẳng hiểu vì sao trong lòng ông lại hồi hộp.
Lo lắng Thời Ôn Lễ đến là để nói với ông rằng anh và Hứa Thanh Hòa không hợp nhau, hai đứa đã chia tay rồi.
Nếu chuyện đó là thật, ông chẳng còn mặt mũi nào mà nhìn mặt Hứa Bỉnh Đạc nữa.
Thời Ôn Lễ đi thẳng vào vấn đề, nói rõ mục đích đến đây: “Em qua đây là để báo với thầy, em và Thanh Hòa định ngày hai mươi chín tháng này sẽ đi đăng ký kết hôn.”
Triệu Minh Đức không dám tin: “Thế chẳng phải chỉ còn mấy ngày nữa thôi sao?”
“Vâng ạ.”
Anh và Hứa Thanh Hòa mới một tuần đã kết hôn chớp nhoáng, Triệu Minh Đức ít nhiều gì cũng sẽ lo lắng.
Suy cho cùng, kết hôn chóng vánh thì dễ ly hôn chóng vánh.
Thời Ôn Lễ liền đập tan nỗi lo lắng của đối phương: “Quyết định đúng là có hơi vội vàng, nhưng cả em và Thanh Hòa đều thấy ngày đó rất đẹp. Bọn em cũng đã quen biết nhau bao nhiêu năm rồi, thậm chí còn hiểu rõ về nhau hơn một số cặp vợ chồng khác. Vội vàng thì vội vàng vậy, dù sao bọn em vốn dĩ cũng quyết định sẽ kết hôn, chỉ là đẩy sớm thời gian lên vài tháng thôi ạ.”
Lần đầu tiên làm mai mà lại viên mãn như vậy, Triệu Minh Đức không giấu nổi sự xúc động: “Tốt quá, tốt quá! Chúc mừng hai đứa nhé!”
Thời Ôn Lễ lên tiếng cảm ơn, rồi nói tiếp: “Kẹo hỷ hôm nay không tiện mang đến, cuối tuần em sẽ đích thân mang qua tặng thầy. Thầy là quý nhân của em và Thanh Hòa, vậy nên em muốn trực tiếp qua nói với thầy một tiếng trước.”
Triệu Minh Đức cười hớn hở: “Chuyện này gọi điện thoại báo là được rồi, cậu xem cậu kìa, khách sáo thế làm gì.”
Nghe đến câu sau của ông, Thời Ôn Lễ bỗng bật cười.
Vẫn là Hứa Thanh Hòa hiểu rõ thầy của mình nhất, cô đoán chuẩn Triệu Minh Đức sẽ nói gì.
Triệu Minh Đức hoàn toàn không ngờ hai người đi đăng ký kết hôn lại thuận lợi đến như vậy.
Chỉ là sau khi hai người thành vợ chồng, một người nhân duyên tốt nhất bệnh viện, còn một người thì… Đến lúc đó, họ sẽ trở thành chủ đề nóng của khu phẫu thuật.
Thời Ôn Lễ không ở lại lâu, uống xong cốc nước ấm liền xin phép ra về.
Ra khỏi phòng làm việc của Triệu Minh Đức, anh đi bộ về phía khu điều trị nội trú của khoa Ngoại thần kinh.
Trong lúc đứng chờ thang máy, anh bấm mở WeChat của Hứa Thanh Hòa.
Tối nay, có lẽ cô lại tan làm rất muộn, anh để lại lời nhắn cho cô:【Bận xong thì nhắn tin cho anh nhé, anh về cùng em.】
Ban đêm hình như ngủ không sâu giấc lắm, nhưng lúc tỉnh dậy lại thấy ngủ khá ngon.
Thời Ôn Lễ dậy sớm hơn cô, đang ở trong bếp chuẩn bị bữa sáng cho cô.
Hứa Thanh Hòa vệ sinh cá nhân xong liền đi vào bếp.
“Chào buổi sáng.”
Thời Ôn Lễ nghe tiếng động bèn quay đầu lại: “Dậy sớm thế em?”
“Vâng. Chắc là do tối qua đi ngủ sớm.”
Thật ra, nửa đêm cô mới ngủ được.
Cô bước tới như không có chuyện gì xảy ra, nhìn vào bệ bếp. Trên thớt có dưa chuột thái sợi, cà rốt nạo, rau xà lách, trong đĩa có trứng rán thái mỏng và xúc xích. Cô thuận miệng hỏi: “Hôm nay anh làm món gì vậy?”
“Tối qua anh có nấu cơm nếp cẩm, làm cơm nắm cho em.”
Cô không thích ăn rong biển nên anh không dùng rong biển để bọc bên ngoài.
Hứa Thanh Hòa liếc thấy miếng ức gà áp chảo trong chảo: “Phong phú thế ạ?”
Thời Ôn Lễ lấy ruốc từ trong tủ lạnh ra, lại hỏi cô muốn dùng nước sốt gì.
“Cho em cả sốt mayonnaise và tương cà.”
Bữa sáng hôm nay là cơm nắm nếp cẩm và nước ép trái cây tươi.
Cô đã có thể đoán được, Phương Vũ lại ghen tị với bữa sáng của cô cho mà xem.
“Ngày nào anh cũng làm bữa sáng, không thấy phiền sao?”
“Không phiền.” Động tác của Thời Ôn Lễ vẫn không dừng lại, “Sức khỏe của người nhà là quan trọng hơn bất cứ thứ gì.”
Mà chẳng qua anh cũng chỉ là dậy sớm hơn hai mươi phút mà thôi.
Chưa đến bảy giờ, hai người mang theo bữa sáng rồi ra khỏi cửa.
Vào trong thang máy, Hứa Thanh Hòa mới nhìn thẳng vào mắt anh.
Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, theo bản năng cô muốn né tránh.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, rõ ràng chính cô là người lo lắng hai người sẽ sống với nhau như bạn cùng phòng, vậy mà sau khi anh hôn xong, sao cô lại bắt đầu rén rồi?
Cô cố gắng bình tĩnh, không dời tầm mắt đi nữa: “Tối qua mấy giờ anh mới ngủ thế?”
Thời Ôn Lễ: “Chưa đến mười một giờ. Chỉ cần không phải trực đêm thì bình thường anh không thức khuya, thường sẽ đi ngủ trong khoảng từ mười rưỡi đến mười một giờ. Nếu không ban ngày phẫu thuật cả ngày, cơ thể sẽ chịu không nổi.”
Hứa Thanh Hòa nói: “Bình thường em ngủ muộn hơn anh. Sau khi kết hôn, em sẽ sinh hoạt theo giờ giấc của anh, ngủ sớm dậy sớm.”
Dứt lời, cô mới nhận ra bản thân vô tình lại nhắc đến cuộc sống hôn nhân chung một mái nhà sau khi đăng ký kết hôn.
Cũng may, đúng lúc này thang máy đã xuống đến tầng một.
Cô nhanh chân bước ra ngoài.
Ra khỏi cửa tòa nhà, hai người đồng thời đưa tay về phía đối phương.
Hứa Thanh Hòa khẽ đưa tay lên trước một chút, Thời Ôn Lễ liền nắm lấy tay cô.
Sự rung động mà nụ hôn tối qua mang lại cho cô kéo dài đến tận khoảnh khắc này.
Giây phút được anh nắm tay, nhịp tim cô bỗng chốc tăng nhanh thêm vài phần, cảm giác tim đập thình thịch như tối qua lại hiện lên rõ mồn một.
Nụ hôn đầu tiên là do anh chủ động.
Cô đang nghĩ, liệu mình có nên chủ động hôn anh một lần không?
Trước đây, cô luôn nghĩ chủ động hôn anh là chuyện rất đơn giản.
Nhưng đến khi thực sự bước đến bước này mới nhận ra hóa ra nó lại khó đến thế.
Ngồi lên xe, Hứa Thanh Hòa liếc nhìn thời gian trên màn hình hiển thị của xe, vừa vặn nhảy sang bảy giờ hai phút.
Chẳng biết dũng khí từ đâu tới “Thời Ôn Lễ.” Anh đang cúi đầu thắt dây an toàn, cô gọi anh.
Thời Ôn Lễ ngẩng đầu lên: “Sao thế em?”
“… Em hôn anh một cái nhé.”
Cô chống tay lên hộp tì tay rồi hơi nhổm người, nghiêng người ghé sát lại gần anh.
Thời Ôn Lễ không kịp chuẩn bị, yết hầu khẽ chuyển động.
Một giây trước khi nụ hôn buông xuống, Hứa Thanh Hòa vẫn còn đang do dự nên hôn vào má hay vào môi anh.
Căn bản không có nhiều thời gian cho cô suy nghĩ, cô đã chạm môi mình lên môi anh.
Một tay cô chống vào chỗ tựa lưng của ghế lái, tay còn lại đặt lên bờ vai anh.
Sau một nụ hôn khẽ, cô lập tức rời khỏi đôi môi anh, ngồi thẳng người dậy rồi trở về chỗ cũ.
“Cẩn thận, đừng để cộc đầu.”
Thời Ôn Lễ đưa tay lên chắn phía trên đỉnh đầu cô.
“Không sao ạ.” Hứa Thanh Hòa cố gắng ổn định lại nhịp thở.
Vành tai cô đỏ bừng, ai cũng có thể nhìn ra cô đang lúng túng và xấu hổ đến mức nào.
Thời Ôn Lễ cởi dây an toàn, rướn người qua hộp tì tay rồi cúi xuống hôn cô.
Hơi thở của Hứa Thanh Hòa chợt khựng lại.
Theo bản năng, cô bắt đầu đáp lại anh.
Thời Ôn Lễ cũng không lập tức rời đi ngay.
Trong khoang xe chật hẹp, họ dường như hít vào cả hơi thở của đối phương.
Cảm giác khi anh hôn cô, Hứa Thanh Hòa chẳng thể nào diễn tả rõ ràng được.
Giống như có một dòng điện chạy qua, khiến cả người cô trở nên tê dại.
Chóp mũi của hai người khẽ chạm vào nhau.
Thời Ôn Lễ kết thúc nụ hôn, xoay người ngồi lại vị trí cũ.
Với đôi tai đỏ ửng, Hứa Thanh Hòa quay mặt đi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cô không dám nghĩ nếu một ngày nào đó anh hôn sâu hơn, sau khi nụ hôn ấy kết thúc cô biết phải làm sao.
Chiếc ô tô chậm rãi rời khỏi khu chung cư.
Mãi cho đến khi xe chạy vào trong bệnh viện, cô mới từ từ bình tĩnh trở lại.
Nhưng cô vẫn không quay mặt sang nhìn Thời Ôn Lễ.
Cô sờ sờ tai mình, chưa bao giờ thấy nóng đến như vậy.
Ngay cả lúc xem mắt với anh qua điện thoại cũng không giống hôm nay.
Cũng may bây giờ đang là mùa đông, tai có đỏ thì vẫn có thể đổ lỗi cho trời lạnh nên bị cóng.
Chiếc xe dừng vào vị trí đỗ, Hứa Thanh Hòa quay mặt sang nhìn anh: “… Tai em đỏ quá, hôm nay em không xuống xe cùng anh đâu.”
Sau nụ hôn, thật ra vành tai của Thời Ôn Lễ cũng hơi nóng lên, chỉ là không rõ ràng như cô.
Anh nhìn qua tai cô, làn da vốn đã trắng nên càng làm tôn lên một mảng đỏ hồng rực rỡ, đặc biệt hút mắt.
Anh hỏi cô: “Hôm nay em có mấy ca phẫu thuật?”
Hứa Thanh Hòa đáp: “Buổi sáng có hai ca.”
Cũng không tính là bận.
“Vậy trưa nay cùng ăn cơm nhé.” Thời Ôn Lễ nói.
“Vâng, được ạ.” Hứa Thanh Hòa còn chẳng kịp kéo khóa áo phao, dứt khoát đẩy cửa bước xuống xe: “Tạm biệt anh.”
Vị trí anh đỗ xe cách tòa nhà tổng hợp khá xa, các đồng nghiệp thường không thích đỗ ở khu vực này. Suốt dọc đường đi cô không chạm mặt mấy người quen.
Đến tòa nhà tổng hợp, thang máy chuyên dụng đã đầy người. Cô cùng mấy đồng nghiệp bên khoa Sản và khoa Ngoại tổng quát đứng chờ chuyến tiếp theo.
“Bác sĩ Hứa này, mau mau học lái xe đi thôi. Nhìn tai cô lạnh đến mức đỏ bừng cả lên kìa, cẩn thận kẻo bị sinh cước đấy.”
“……”
Đồng nghiệp khoa Sản nói như vậy, những người khác cũng đồng loạt nhìn về phía tai cô.
“Ôi trời, lạnh đến mức này cơ à. Sao cô không đội mũ vào?”
Cũng may là hôm nay chiếc áo phao cô mặc không có mũ, nếu không chẳng biết phải giải thích thế nào.
Hứa Thanh Hòa nói: “Tôi có quàng khăn len rồi.”
“Trời âm mười mấy độ thế này, cái khăn len của cô không ăn thua đâu, vẫn phải mua một chiếc mũ thật dày vào.”
Bác sĩ khoa Sản tốt bụng nhắc nhở cô: “Đừng có chủ quan nhé. Năm tôi về vùng nông thôn công tác, ký túc xá ở gần bệnh viện nên tôi lười quàng khăn, cũng chẳng đội mũ. Tôi nghĩ chẳng lẽ tai cũng bị cước được sao. Ai ngờ lại bị thật, mấy ngày đó vừa đau vừa ngứa.”
Đang trò chuyện xôm, họ bỗng nhìn về phía sau lưng cô: “Phó trưởng khoa Thời, chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng.”
Thấy trên tay anh xách một chiếc túi giữ nhiệt, những ai hôm nay chưa ăn sáng ở khoa Ngoại thần kinh lại chuẩn bị có lộc ăn rồi: “Phó trưởng khoa Thời, hôm nay anh lại làm món gì ngon thế?”
Thời Ôn Lễ đáp: “Cơm nắm nếp cẩm.”
Do nấu hơi nhiều cơm nên anh làm dư ra mấy cái.
Hứa Thanh Hòa xoay người lại, hai tay cô đút trong túi áo phao, thứ cô đang nắm chặt trong tay chính là cơm nắm nóng hổi.
Cô giả vờ tự nhiên chào hỏi anh: “Phó trưởng khoa Thời, chào buổi sáng.”
Thời Ôn Lễ mỉm cười dịu dàng: “Chào buổi sáng.”
Có đồng nghiệp đứng bên cạnh nên Hứa Thanh Hòa rốt cuộc vẫn thấy chột dạ, không nhìn anh nữa.
Cũng chẳng còn như trước, gặp anh là nói chuyện thêm vài câu.
“Phó trưởng khoa Thời, hôm nay anh có rảnh không?” Đồng nghiệp khoa Sản nói, “Tôi đến văn phòng của anh đăng ký một suất khám chuyên gia.”
Thời Ôn Lễ nói: “Buổi sáng tôi có ca mổ, buổi chiều sẽ ở văn phòng, cô qua lúc nào cũng được. Trong người thấy không khỏe ở đâu sao?”
“Mấy ngày nay tôi bị đau đầu, đang nghi là do chèn ép dây thần kinh.”
Một đồng nghiệp bên khoa Ngoại tổng quát liền xen vào: “Chị là do tức giận vì kèm con học bài thôi. Hồi trước tôi cũng thế, kèm con học mà tức đến đau cả đầu, sau đó tôi để cho chồng kèm, mấy hôm nay lão cũng bắt đầu kêu đau đầu rồi đây.”
Tất cả mọi người đều bật cười.
Thang máy đến, mấy người lần lượt bước vào trong.
Cả hai đều không cố tình tìm đối phương để nói chuyện thêm nữa.
Hứa Thanh Hòa đến văn phòng, cô còn chưa kịp móc bữa sáng từ trong túi áo ra thì Phương Vũ đã vô thức nhìn sang.
Không chỉ bữa sáng không ngày nào trùng ngày nào, mà Phương Vũ còn phát hiện ra nụ cười trong ánh mắt cô dạo này có gì đó khác so với trước kia.
Còn khác ở điểm nào thì không nói rõ được.
Người ta vẫn bảo người gặp chuyện vui tinh thần phấn chấn, nhưng cô bị Ngô Hiểu Phong cho vào danh sách đen, chuyện khiếu nại bên khoa Chấn thương chỉnh hình thì vẫn còn đó, theo lý mà nói tinh thần không nên phơi phới như này mới phải.
Phương Vũ chỉ nghĩ đến một khả năng duy nhất: Chắc là giải cục tức trong lòng nên tinh thần tự khắc sẽ tốt lên thôi.
Chẳng bù cho cô ấy, suốt ngày ôm cục tức vào người đến độ muốn trầm cảm, bảo sao mà vui cho nổi?
—
Ca phẫu thuật buổi sáng của Thời Ôn Lễ kết thúc sớm hơn dự kiến hai mươi phút.
Mười hai giờ mười phút, ca mổ hoàn thành tốt đẹp.
Hứa Thanh Hòa nhắn tin cho anh, nói khoảng tầm một giờ cô mới có thể giao ca để đi ăn được, bảo anh cứ ăn trước, không cần đợi cô.
Thời Ôn Lễ:【Không vội, hai giờ anh mới đi giảng dạy lâm sàng, em xong việc cứ đến nhà ăn tìm anh.】
Nhà ăn lúc này đang là giờ cao điểm đông nhất, Thời Ôn Lễ vừa bước vào đã liếc mắt thấy Trưởng khoa Gan mật và Ngoại tiêu hóa Ân Chính Càn đang ngồi ăn ở một góc.
Trưởng khoa Ân là người nghiêm túc, ít nói, bình thường lúc ăn cơm ở nhà ăn không thích tán gẫu với người khác.
Ông từng nói khoảng thời gian ăn cơm là lúc nghỉ ngơi duy nhất của mình, mọi người cũng biết ý mà không chủ động đến làm phiền ông.
Ân Chính Can là người mà Thời Ôn Lễ luôn kính trọng, bình thường rất khó có thời gian để trò chuyện vài câu.
Thấy đối phương đã ăn gần xong, anh bèn rảo bước đi tới.
Bất chợt có một bóng dáng cao lớn che khuất ánh sáng trước mặt, Ân Chính Can ngẩng đầu lên.
“Ôn Lễ đấy à, ngồi đi.”
Ông đối với Thời Ôn Lễ lúc nào cũng rất ôn hòa, nhã nhặn.
Trong mắt trưởng khoa Ân, một bác sĩ ngoại khoa xuất sắc thì phải giống như Thời Ôn Lễ. Năng lực chuyên môn vững vàng, cảm xúc ổn định, nghiêm túc tự giác, đối nhân xử thế lại đặc biệt khiêm tốn.
“Chiều nay còn ca mổ nào nữa không?” Ân Chính Can chủ động khơi mào câu chuyện.
Thời Ôn Lễ nói không có: “Chiều nay em đi giảng dạy lâm sàng.”
“Bố cậu dạo này thế nào rồi?” Ân Chính Can đã ăn xong, ông đặt đũa xuống.
Thời Ôn Lễ: “Dạ vẫn tốt, vẫn như cũ ạ.”
Mối quan hệ giữa anh và bố vốn luôn lạnh nhạt. Nếu không phải trước đó Viện trưởng Lưu ở bệnh viện bên cạnh mời hai bố con ăn cơm, anh và bố cũng sẽ không chủ động hẹn gặp mặt nhau.
Ân Chính Can và Thời Kiến Khâm quen biết nhau từ thời trẻ, mối quan hệ khá tốt.
Khi mới tốt nghiệp, trong lòng tràn đầy nhiệt huyết.
Nhưng sau này Thời Kiến Khâm ly hôn rồi chuyển đến Thượng Hải phát triển sự nghiệp, bọn họ cũng dần không còn thời gian liên lạc, có khi vài năm cũng chẳng gặp mặt nổi một lần.
Hai người đang trò chuyện thì Viện trưởng Khương bưng khay thức ăn đi tới.
Chiều nay ông có ca mổ, nãy giờ cứ bận xử lý việc của bệnh viện nên giờ mới có thời gian ăn cơm.
Viện trưởng Khương nhìn một già một trẻ trước mặt, hai người này không thể có chung chủ đề nói chuyện: “Sao hai người lại ngồi với nhau thế?”
Ân Chính Can: “Tôi đang tính hỏi Ôn Lễ xem tính tình của Hứa Thanh Hòa rốt cuộc là như thế nào.”
Vừa nhắc đến Hứa Thanh Hòa, Viện trưởng Khương hoàn toàn hiểu được vì sao hai người này lại ngồi ăn chung với nhau.
Cô nhóc là người có thể khiến cho các bác sĩ ngoại khoa ở mọi lứa tuổi trong bệnh viện phải ngồi lại và thảo luận vài câu.
Viện trưởng Khương vẫn còn nhớ, Hứa Thanh Hòa từng hoãn ca phẫu thuật của trưởng khoa Ân. Khi đó huyết áp của bệnh nhân chưa được kiểm soát tốt, lúc vào phòng mổ huyết áp tâm thu có lúc vọt lên tới 220.
Nghe nói đích thân trưởng khoa Ân đã gọi điện thoại cho Hứa Thanh Hòa. Nhưng đối phương không chịu nhượng bộ, vẫn kiên quyết hoãn ca mổ.
Mà sáng thứ Hai vừa rồi, Hứa Thanh Hòa từ chối tiếp nhận ca gây mê của Ngô Hiểu Phong, người mà cô đứng ra bảo vệ quyền lợi lại chính là bệnh nhân của trưởng khoa Ân.
Viện trưởng Khương lên tiếng: “Tính khí của Hứa Thanh Hòa, một hai câu không nói hết được. Nhưng con bé luôn nghĩ cho bệnh nhân thì là thật.”
Ân Chính Can tiếp lời: “Tôi và cô nhóc không đứng chung ca mổ nhiều nên cũng không hiểu rõ lắm. Trước đây nghe người ta nói, tính tình cô nhóc vừa nóng tính lại còn hay thù dai. Giờ nghĩ lại hình như cũng không phải thế.”
Thời Ôn Lễ: “Bác sĩ Hứa tính tình rất tốt, cũng chưa bao giờ thù dai cả.”
Viện trưởng Khương không thể đồng tình: “Ôn Lễ này, con bé không thù dai thì đúng, nhưng bảo con bé tính tình tốt á… Thằng nhóc Khương Dương trước giờ khen ai là luôn phóng đại, tốt một phần qua miệng nó cũng thành tốt mười phần. Cho dù như vậy khi khen Hứa Thanh Hòa, chưa bao giờ nó khen tính tình con bé tốt cả. Cậu là người đầu tiên khen Hứa Thanh Hòa tính tình tốt đấy, cậu nhìn từ góc độ nào ra vậy?”
Thời Ôn Lễ bật cười.
Hứa Thanh Hòa được gia đình chiều chuộng từ nhỏ đến lớn, thỉnh thoảng có chút tính khí chẳng phải là chuyện rất bình thường sao.
Ân Chính Can bèn lên tiếng nói đỡ một câu: “Nói thế nào nhỉ, Hứa Thanh Hòa lúc nổi nóng lên có lẽ cũng gắt thật, tôi nghe nói trong cả khối Ngoại này, cãi nhau chẳng ai cãi lại được cô nhóc cả.”
Thời Ôn Lễ: “……”
Ân Chính Can nói tiếp: “Nhưng tính cách cô nhóc cũng có điểm hay. Cái hôm cô nhóc hoãn ca mổ của tôi, lúc tan làm gặp nhau trong thang máy, sắc mặt tôi không được tốt cho lắm, nhưng cô nàng vẫn làm theo điều nên làm. Điểm này ở cô nhóc ăn đứt khối người trẻ.”
Viện trưởng Khương ngắt lời: “Đấy là do con bé nhẫn nhịn thôi.”
Không phải tính tình tốt.
Ân Chính Càn: “……”
Viện trưởng Khương không tranh luận xem tính khí của Hứa Thanh Hòa rốt cuộc là thế nào nữa.
Trong mắt Thời Ôn Lễ mà cô ấy đã là người có tính tình tốt rồi, thế không cần thiết phải tranh luận.
Thời Ôn Lễ nhân cơ hội này liền nhắc nhở Viện trưởng Khương đừng quên xử lý vụ việc giành phòng mổ không phải ca cấp cứu. Anh khéo léo mở lời dẫn dắt: “Hôm thứ Hai vừa rồi, nghe nói bác sĩ Hứa lại bị Trưởng phòng Võ gọi lên nói chuyện ạ.”
Viện trưởng Khương cứ nghĩ đến chuyện này là lại đau đầu. Hôm đó, sắc mặt Trưởng phòng Võ rõ ràng là rất khó coi, nhưng lại bảo không có gì: “Trưởng phòng Võ chẳng nhắc Hứa Thanh Hòa rốt cuộc đã nói những gì trong văn phòng của ông ấy, tôi cũng chẳng tiện gặng hỏi đến cùng.”
Thời Ôn Lễ quá hiểu Hứa Thanh Hòa, thậm chí anh chẳng cần suy nghĩ mà buột miệng nói ngay: “Bác sĩ Hứa từ chối tiếp nhận ca gây mê, là vì cô ấy không hài lòng với tình trạng các ca không phải cấp cứu lại tranh phòng mổ. Với tính cách đó của cô ấy, chắc chắn đã bày tỏ sự không hài lòng với Trưởng phòng Võ và hy vọng ông có thể chấn chỉnh lại việc này. Biết đâu, cô ấy còn tiện thể đưa ra góp ý về những mâu thuẫn nảy sinh giữa khoa Gây mê và khoa Ngoại khi hoãn phẫu thuật. Cô ấy nói chuyện thẳng thắn, lúc đó chắc Trưởng phòng Võ chắc hẳn có phần khó xử.”
Viện trưởng Khương chậm rãi gật đầu: “Tôi hiểu rồi.”
Trưởng khoa Ân sắp có ca mổ nên không nán lại thêm: “Viện trưởng Khương cứ thong thả dùng bữa nhé, tôi quay lại phòng mổ trước.”
Viện trưởng Khương xua xua tay, ra hiệu cho ông cứ đi làm việc.
Thời Ôn Lễ liếc nhìn thời gian, Hứa Thanh Hòa chắc cũng sắp tới nơi rồi.
Trước mặt anh không có khay thức ăn, Viện trưởng Khương liền hỏi: “Cậu ăn xong từ lâu rồi à?”
Thời Ôn Lễ nói: “Em vẫn chưa ăn, đang đợi bác sĩ Hứa qua ăn cùng ạ.”
Lúc họ đang trò chuyện thì Hứa Thanh Hòa bước vào nhà ăn.
Thấy anh đang ngồi cùng Viện trưởng Khương, cô không lại gần làm phiền nên lấy khay đi lấy thức ăn trước.
Nhà ăn khu phẫu thuật phục vụ theo hình thức buffet tự chọn, món ăn cũng khá phong phú.
Cô vừa lấy một phần tôm xào cay thì có người tiến lại gần.
Hứa Thanh Hòa quay đầu lại, nhìn rõ là ai, mặt cô lập tức rạng rỡ nụ cười: “Chẳng phải anh đang nói chuyện với Viện trưởng Khương sao? Sao nhìn thấy em thế?”
Thời Ôn Lễ nói: “Mũ phẫu thuật của em có độ nhận diện rất cao.”
Chiếc mũ hôm nay cô đội là do anh mua, vừa liếc cái đã nhận ra ngay.
Anh cũng lấy một chiếc khay rồi vừa bước lên trước vừa nhìn các món ăn.
Bên cạnh vẫn còn các đồng nghiệp khác đang lấy đồ, anh đành dùng giọng khách sáo hỏi cô: “Bác sĩ Hứa này, có ăn cá phi lê không?”
Sự chu đáo của anh dành cho cô trước giờ chưa từng che giấu, mọi người đã quen với chuyện đó rồi.
Hứa Thanh Hòa lắc đầu, bảo hôm nay muốn đổi vị, ăn thử món sườn hấp bột gạo.
Thời Ôn Lễ liền gắp thêm cho cô vài miếng sườn.
Sau khi gắp thêm hai món rau, Hứa Thanh Hòa bưng khay thức ăn đi tìm chỗ ngồi.
Khương Dương nhìn thấy hai người họ, bèn ra hiệu cho Thời Miểu: “Chúng ta qua bàn anh Thời ngồi đi.”
Anh ta đang tính bàn bạc lại với Thời Ôn Lễ về ngày dọn sang nhà mới.
Thời Miểu không muốn Khương Dương sang làm phiền anh trai và Hứa Thanh Hòa, vội vàng ngăn lại: “Có phải hết bàn đâu, chen chúc vào đấy làm gì?”
Khương Dương không hiểu nổi: “Bàn đó vốn là bàn bốn người mà, ngồi thế chẳng phải vừa đẹp sao?”
Sao lại gọi là chen chúc?
Thời Miểu đành tìm một cái cớ: “Tôi có chuyện muốn hỏi anh, ngồi cùng họ không tiện đâu.”
“Chuyện gì thế?”
Thời Miểu nhất thời chưa nghĩ ra mình nên hỏi gì.
Trong cái khó ló cái khôn: “Muốn hỏi anh xem trong mấy ngày tôi nghỉ phép, bác sĩ Hứa và Ngô Hiểu Phong rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Nghe nói bác sĩ Hứa bị Ngô Hiểu Phong cho vào danh sách đen rồi.”
Khương Dương vừa nghe là chuyện này thì biết chắc chắn không thể nói trước mặt Hứa Thanh Hòa được.
Anh ta ngó nghiêng nhìn quanh, định tìm một chiếc bàn trống cách xa bàn của Thời Ôn Lễ một chút.
Khương Dương đã chuẩn bị tinh thần có hỏi sẽ có đáp án nhưng vừa mới ngồi xuống còn chưa kịp buôn nói thì điện thoại của Thời Miểu đã đổ chuông. Là Mẫn Đình gọi tới.
Cho đến tận lúc ăn xong bữa cơm, Mẫn Đình vẫn chưa cúp máy.
Những mâu thuẫn giữa Ngô Hiểu Phong và Hứa Thanh Hòa, anh ta hoàn toàn không có cơ hội lên tiếng.
Đến khi anh ta ngẩng đầu nhìn về bàn của Thời Ôn Lễ thì nơi đó đã trống trơn.
Thời Ôn Lễ bưng hai chiếc khay thức ăn đặt ở khu thu gom bát đĩa.
Hứa Thanh Hòa bước đi chậm hơn một chút, anh ngoảnh đầu lại đứng đợi cô.
Lúc lấy đồ ăn cô bảo không muốn ăn cá phi lê, sau đó lại liên tục gắp cá trong khay của anh, còn nói là tự dưng muốn ăn.
Hai người cùng nhau bước ra khỏi nhà ăn.
Hứa Thanh Hòa cố gắng giữ một khoảng cách với anh.
Thời Ôn Lễ nói: “Không cần phải cố ý đứng xa như thế đâu.”
Trước đây, khi hai người vẫn là đồng nghiệp bình thường, đi đường còn sát hơn bây giờ nhiều.
Trước khi trả lời, Hứa Thanh Hòa quay mặt nhìn quanh một lượt, xác nhận xung quanh không có ai cô mới nói: “Em chỉ sợ đi gần anh quá, một lát nữa lại quên mất đây là bệnh viện rồi theo thói quen mà khoác tay anh thôi.”
Nếu khoác tay thật, có khi dọa cho đồng nghiệp ngất xỉu mất.
Mãi đến khi đi đến cửa phòng mổ mà cô chịu trách nhiệm gây mê chiều nay, Hứa Thanh Hòa mới sực nhớ ra chiều nay Thời Ôn Lễ không có ca mổ nào.
Cô vẫy vẫy tay: “Anh mau về đi.”
Thời Ôn Lễ nói: “Thời gian dư dả, anh qua chỗ trưởng khoa Triệu ngồi chơi một lát.”
Hành lang người qua lại tấp nập, không tiện nói gì nhiều.
Hứa Thanh Hòa vẫy tay chào anh lần nữa rồi xoay người bước vào trong phòng mổ.
Dưới lớp khẩu trang, cô thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Kể từ sau khi hai người hôn nhau lúc sáng, mỗi khi chạm mặt anh, tất cả sự bình tĩnh, của cô đều là giả vờ mà ra cả.
Ca mổ chiều nay là bên khoa Ngoại tổng quát, đến giờ bệnh nhân vẫn chưa được đưa tới.
Hứa Thanh Hòa hỏi: “Bệnh nhân đâu rồi? Có tình huống gì đột xuất à?”
Điều dưỡng lưu động: “Đang ở phòng chuẩn bị, huyết áp cao quá.”
Đã nửa tiếng trôi qua mà huyết áp của bệnh nhân vẫn chưa hạ xuống.
Mọi người đều lo lắng, đoán có khi Hứa Thanh Hòa lại sắp cho hoãn ca mổ này.
Mà chuyện bên khoa Chấn thương chỉnh hình khiếu nại cô thì vẫn còn chưa được rút lại.
Hứa Thanh Hòa mở bệnh án ra xem, cô không nhớ nhầm. Huyết áp của bệnh nhân này trước giờ luôn được kiểm soát khá tốt, đột ngột tăng vọt trước phẫu thuật thế này cơ bản là do tâm lý căng thẳng dẫn đến cao huyết áp do kích ứng.
“Để tôi qua đó xem sao.”
Điều dưỡng ở phòng chuẩn bị thấy cô bước vào liền nói: “Bác sĩ Hứa, huyết áp mãi không hạ xuống, huyết áp tâm thu vẫn hơn hai trăm.”
Ngập ngừng một lát, cô ấy hỏi: “Hôm nay có phẫu thuật nữa không ạ?”
Mọi người theo phản xạ tự nhiên nhìn về phía cô, đã chuẩn bị sẵn tâm lý để chờ cô nói câu: Huyết áp cao quá, chuyển về phòng bệnh trước đi.
Hứa Thanh Hòa nói: “Tiếp tục theo dõi, phẫu thuật chắc không có vấn đề gì đâu.”
Cao huyết áp do bệnh lý và cao huyết áp do kích ứng không giống nhau.
Cô điều chỉnh lại liều lượng thuốc: “Xếp ca này xuống ca sau nhé.”
“Cô ơi,” Cô nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang gắn thiết bị theo dõi của bệnh nhân. Cảm nhận rõ ràng các ngón tay của bà đang nắm chặt: “Cô đừng căng thẳng quá.”
Khi được nắm tay, trong lòng bệnh nhân bỗng thấy an tâm hơn hẳn: “Làm phiền các bác sĩ quá.”
“Không sao đâu ạ. Lúc cháu căng thẳng huyết áp cũng tăng lên, chuyện bình thường thôi mà.”
Hứa Thanh Hòa an ủi bệnh nhân xong liền quay trở lại phòng mổ.
Chỉ khi vùi đầu vào công việc, cô mới có thể tạm thời quên đi nụ hôn của Thời Ôn Lễ ở trong xe.
Cùng lúc này, Thời Ôn Lễ vừa vặn đi tới trước cửa phòng làm việc của Trưởng khoa Gây mê.
Triệu Minh Đức đang chăm chú nhìn vào màn hình máy tính để xem bệnh án của các bệnh nhân có ca mổ vào ngày mai. Nghe thấy hai tiếng gõ cửa, ông mới chậm rãi ngẩng đầu lên.
“Trưởng khoa Triệu.”
“Ơ? Ôn Lễ đấy à, mau vào đây ngồi đi.” Giờ đây khi ở không gian riêng, Triệu Minh Đức không còn gọi anh là Phó trưởng khoa Thời nữa.
“Hôm nay sao lại có thời gian rảnh rỗi ghé qua đây thế?”
“Chiều nay em không có ca mổ ạ.”
Triệu Minh Đức rót một ly nước mời anh, chẳng hiểu vì sao trong lòng ông lại hồi hộp.
Lo lắng Thời Ôn Lễ đến là để nói với ông rằng anh và Hứa Thanh Hòa không hợp nhau, hai đứa đã chia tay rồi.
Nếu chuyện đó là thật, ông chẳng còn mặt mũi nào mà nhìn mặt Hứa Bỉnh Đạc nữa.
Thời Ôn Lễ đi thẳng vào vấn đề, nói rõ mục đích đến đây: “Em qua đây là để báo với thầy, em và Thanh Hòa định ngày hai mươi chín tháng này sẽ đi đăng ký kết hôn.”
Triệu Minh Đức không dám tin: “Thế chẳng phải chỉ còn mấy ngày nữa thôi sao?”
“Vâng ạ.”
Anh và Hứa Thanh Hòa mới một tuần đã kết hôn chớp nhoáng, Triệu Minh Đức ít nhiều gì cũng sẽ lo lắng.
Suy cho cùng, kết hôn chóng vánh thì dễ ly hôn chóng vánh.
Thời Ôn Lễ liền đập tan nỗi lo lắng của đối phương: “Quyết định đúng là có hơi vội vàng, nhưng cả em và Thanh Hòa đều thấy ngày đó rất đẹp. Bọn em cũng đã quen biết nhau bao nhiêu năm rồi, thậm chí còn hiểu rõ về nhau hơn một số cặp vợ chồng khác. Vội vàng thì vội vàng vậy, dù sao bọn em vốn dĩ cũng quyết định sẽ kết hôn, chỉ là đẩy sớm thời gian lên vài tháng thôi ạ.”
Lần đầu tiên làm mai mà lại viên mãn như vậy, Triệu Minh Đức không giấu nổi sự xúc động: “Tốt quá, tốt quá! Chúc mừng hai đứa nhé!”
Thời Ôn Lễ lên tiếng cảm ơn, rồi nói tiếp: “Kẹo hỷ hôm nay không tiện mang đến, cuối tuần em sẽ đích thân mang qua tặng thầy. Thầy là quý nhân của em và Thanh Hòa, vậy nên em muốn trực tiếp qua nói với thầy một tiếng trước.”
Triệu Minh Đức cười hớn hở: “Chuyện này gọi điện thoại báo là được rồi, cậu xem cậu kìa, khách sáo thế làm gì.”
Nghe đến câu sau của ông, Thời Ôn Lễ bỗng bật cười.
Vẫn là Hứa Thanh Hòa hiểu rõ thầy của mình nhất, cô đoán chuẩn Triệu Minh Đức sẽ nói gì.
Triệu Minh Đức hoàn toàn không ngờ hai người đi đăng ký kết hôn lại thuận lợi đến như vậy.
Chỉ là sau khi hai người thành vợ chồng, một người nhân duyên tốt nhất bệnh viện, còn một người thì… Đến lúc đó, họ sẽ trở thành chủ đề nóng của khu phẫu thuật.
Thời Ôn Lễ không ở lại lâu, uống xong cốc nước ấm liền xin phép ra về.
Ra khỏi phòng làm việc của Triệu Minh Đức, anh đi bộ về phía khu điều trị nội trú của khoa Ngoại thần kinh.
Trong lúc đứng chờ thang máy, anh bấm mở WeChat của Hứa Thanh Hòa.
Tối nay, có lẽ cô lại tan làm rất muộn, anh để lại lời nhắn cho cô:【Bận xong thì nhắn tin cho anh nhé, anh về cùng em.】