Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 93: Khoa Thần kinh

Lục Nhân thầm nghĩ: Ta lại không biết cô ấy tốt thế nào à? Cần cô ở đây múa mép chắc? Bộ mỗi mình cô có mồm hả?

Thấy hai người sắp lao vào đ.á.n.h nhau, Khổng Linh Chi lách qua họ đi xuống lầu.

"Sư phụ." Khổng Linh Chi chào Du Bách Thảo: “Người ăn cơm chưa?"

Lục Nhân nhanh như cắt bám theo sau lưng cô. Xuân Nương cũng định đi theo nhưng bị một con d.a.o găm ép lùi lại, đành phải đi sau cùng.

"Ta ăn rồi. Ta đến tìm con là muốn con đi xem mạch cho bệnh nhân của ta. Nếu con có cách chữa khỏi chân cho hắn, tiền khám bệnh đều là của con." Nghĩ đến cái nết ham tiền của cô đệ t.ử "hờ" này, Du Bách Thảo bồi thêm một câu: “Hắn là con dòng cháu giống thế gia, nhà rất có điều kiện."

Khổng Linh Chi rung rinh ngay!

"Ôi ngại quá, nhưng sư phụ đã bảo thì con đành đi mở mang tầm mắt vậy."

Du Bách Thảo lẳng lặng nhìn cô: "Không phải bảo duyên thầy trò chỉ có ba ngày thôi sao?"

"Sư phụ chưa nghe câu này à? 'Có tiền mua tiên cũng được', gia hạn thêm chút duyên thầy trò thì có đáng là bao."

Du Bách Thảo: "..."

Đây là lần đầu tiên ông phải bỏ tiền ra mới thu nhận được đệ tử, quả nhiên là "khác bọt".

Người khác thì quỳ gối van xin để được bái sư, đến lượt cô cô này, phải xì tiền ra cô cô mới tạm thời thừa nhận quan hệ thầy trò.

Đợi bệnh nhân kia trả tiền xong, chắc duyên thầy trò lại tận.

Khổng Linh Chi: "Sư phụ, con chuẩn bị xong rồi, mình đi thôi."

Du Bách Thảo nhìn cô với vẻ mặt khó tả: "Lát nữa trước mặt vị công t.ử kia, con tém tém lại chút nhé. Nếu đồn ra ngoài lão phu khó khăn lắm mới nhận được đệ t.ử mà lại là đứa hám tiền..." Thì mất mặt lắm.

"Sư phụ yên tâm, con đảm bảo giữ thể diện cho người."

Chẳng phải là ra vẻ sao, cái này cô rành lắm.

"Nhạc cô nương, cô cứ theo đơn t.h.u.ố.c ta kê uống trong bảy ngày, bảy ngày sau quay lại tái khám. Trong thời gian này nhớ kỹ lời ta dặn nhé."

"Nô gia nhớ rồi." Xuân Nương nhún người hành lễ: “Khổng lang trung bao giờ về? Buổi tối ta sang tìm cô nói chuyện được không?"

"Được, sau bữa tối nhé."

Đã là công t.ử thế gia thì chắc chắn sẽ bao cơm rồi.

Khổng Linh Chi theo sau Du Bách Thảo ra cửa, đi được một đoạn, cô bỗng quay đầu lại nhìn Lục Nhân vẫn đứng chôn chân tại chỗ: "Tiểu Lộc? Em có việc gì à?"

"À, vâng, em có chút việc, tiểu thư cứ đi trước đi, tối em đi đón tiểu thư."

"Khỏi cần đón, ta có phải không biết đường đâu."

Lục Nhân: Cô biết cái khỉ mốc, nếu không có ta dẫn đường, hôm qua đi chợ Tây cô còn chẳng mò được đường về ấy chứ.

Nhưng hắn không nói nhiều, chỉ làm ra vẻ ngoan ngoãn, dõi mắt nhìn Khổng Linh Chi đi xa, sau đó bám theo Xuân Nương vừa rời đi. Hắn chặn đường cô ta, không nói hai lời rút kiếm xẻo một mảng tóc của đối phương, nhìn cô ta tức đến phát điên rồi mới bỏ đi.

...

Du Bách Thảo dẫn Khổng Linh Chi đến biệt viện Thường gia.

Lúc này Thường Nguyên Lệnh đang mong ngóng chờ đợi.

Khi gặp mặt, hắn hoàn toàn không tỏ vẻ ngạc nhiên, ngược lại còn khách sáo điềm đạm: "Chắc hẳn đây là vị thần y mà Du tiền bối khen ngợi, không biết xưng hô thế nào?"

"Tại hạ họ Khổng, không dám nhận danh thần y. Ta hiện giờ chỉ là một học đồ mới nhập môn, lang băm nơi thôn dã, tình cờ quen biết Du thần y nên mặt dày đi theo học hỏi thôi."

Du Bách Thảo hài lòng gật đầu: "Đứa nhỏ này có chút thiên phú."

"Đâu có, con chỉ muốn sớm hoàn thành bài kiểm tra của người để trở thành đệ t.ử nhập môn chính thức thôi."

Du Bách Thảo: Cũng không biết rốt cuộc là ai kiểm tra ai nữa.

Thường Nguyên Lệnh sai người dâng trà, mời hai người ngồi xuống: "Khổng lang trung nếm thử trà này xem, trà do trang trại nhà ta trồng, nếu vừa miệng thì mang một ít về uống."

Khổng Linh Chi nhấp một ngụm.

Hệ thống thông báo: [Thưởng thức trà phẩm chất Tuyệt Diệu]

Tuyệt Diệu? Khổng Linh Chi ngẩn ra. Trước giờ cô chỉ thấy phẩm chất Hiếm Có, Ưu Tú, Bình Thường, Kém... "Tuyệt Diệu" xem ra còn cao cấp hơn cả Hiếm Có.

Du Bách Thảo không biết cô có biết thưởng trà không, đang định gợi ý vài câu thì Khổng Linh Chi đã cảm thán: "Trà này, xứng đáng với hai chữ Tuyệt Diệu."

"Quá khen rồi." Thường Nguyên Lệnh khiêm tốn nói: “Chỉ là chút trà mới của vườn nhà. Trần bá, gói ít trà mang sang cho Khổng lang trung."

"Vâng!"

"Ngài khách sáo quá." Khổng Linh Chi uống thêm ngụm nữa: “Nếu không có việc gì, hay là ta bắt mạch cho ngài luôn nhé?"

"Cũng được."

Thường Nguyên Lệnh đưa tay ra. Khổng Linh Chi bật chế độ quét, quan sát kỹ đôi chân của đối phương trước, phát hiện dây thần kinh ở chân đã hoại t.ử rõ rệt.

Sau đó cô mới đặt tay lên mạch.

[Kích hoạt nhiệm vụ chính tuyến: Khoa Thần kinh]

[Là một thần y, bạn phải tinh thông bách nghệ, Khoa Thần kinh đương nhiên cũng là một trong số đó.]

[Nhiệm vụ Thần kinh 1: Chữa khỏi cho bệnh nhân hiện tại. Phần thưởng: Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao.]

Khổng Linh Chi cảm thấy cái hệ thống này có vấn đề.

Người ta thì nhiệm vụ trước cung cấp đạo cụ cho nhiệm vụ sau, nó thì ngược đời.

Cô mà có cách chữa khỏi chân cho người này thì cần quái gì Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao nữa?

Thường Nguyên Lệnh không hề bình thản như vẻ bề ngoài.

Hôm qua người hầu đã dò la tin tức về cô nương trước mặt này.

Cô ấy đi cùng Du thần y đến Hứa Thành, nhưng vẫn luôn ở khách đ**m.

Y thuật thế nào không rõ, nhưng đúng là từng khám bệnh cho một nữ tử. Du thần y tính tình thẳng thắn, ông ấy đã tiến cử cô nương này thì chứng tỏ cô ấy thực sự có bản lĩnh.

Chỉ không biết chân của mình còn hy vọng hay không.

Khổng Linh Chi trầm tư hồi lâu: "Ta nghĩ ra một phương pháp điều trị, nhưng mà... không chắc có hiệu quả hay không."

Trần bá đứng hầu bên cạnh vội vàng lên tiếng: "Cần d.ư.ợ.c liệu gì xin ngài cứ nói."

"Không phải vấn đề d.ư.ợ.c liệu, mà là quá trình điều trị có thể sẽ hơi đau đớn..."

Đúng vậy, Khổng Linh Chi muốn thử dùng "liệu pháp sốc điện" cho hắn.

Trong phim truyền hình chẳng hay có tình tiết này sao, nội lực ngoài đ.á.n.h nhau còn làm được khối việc, bao gồm nhưng không giới hạn ở chữa thương, ép độc...

Thần kinh vốn dĩ truyền tín hiệu bằng dòng điện, cô k*ch th*ch bằng dòng điện một chút, biết đâu dây thần kinh của hắn có thể tự tái tạo lại.

Thường Nguyên Lệnh suýt nữa thì cười to thành tiếng. Đau đớn thì tính là gì? Bao năm qua hắn đã nếm trải quá đủ nỗi đau, nếu đau một trận mà chân hồi phục được, đau nữa hắn cũng không sợ.

"Khổng lang trung cứ việc thử, ta không phải người sợ khổ."

Khổng Linh Chi gật đầu: "Thế này đi, ta về nghiên cứu kỹ quy trình điều trị đã, đợi chốt phương án xong sẽ qua chữa cho ngài. Thời gian này ngài nhớ tẩm bổ, ăn uống đủ chất, ngủ sớm dậy sớm, không được thức khuya hay suy nghĩ nhiều."

Thường Nguyên Lệnh: "Mọi sự nghe theo ngài. Hôm nay có dưa tươi, mời Khổng thần y nếm thử, nhân tiện ở lại dùng bữa cơm rau dưa để ta tỏ chút lòng thành. Đợi chữa trị xong, bất kể kết quả thế nào, ta cũng sẽ có hậu tạ."

Sau đó hắn cáo lỗi về nghỉ ngơi vì mệt, nha hoàn và gã sai vặt dâng dưa ướp lạnh lên.

Du Bách Thảo vừa ăn dưa vừa hỏi cô: "Con thật sự có cách à? Chữa thế nào?"

Với Du tiền bối, Khổng Linh Chi chẳng có gì phải giấu: "Sư phụ biết nội lực của con rồi đấy? Con định dùng nội lực thuần dương và thuần âm k*ch th*ch dây thần kinh ở chân hắn, xem có giúp thần kinh tái tạo được không. Nhưng mà hy vọng mong manh lắm."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn