Lục Nhân chợt nhớ tới Xuân Nương: "Tiền bối, Xuân Nương của Nguyệt Đường đến tìm Khổng lang trung chữa bệnh, Khổng lang trung chữa không nổi đâu, hôm nào ngài chữa cho cô ta đi."
"Hả? Cô ta cũng đến Hứa Thành sao?"
"Vâng, trước đây ngài từng chữa cho cô ta rồi, lần này chữa cho dứt điểm đừng để lại di chứng." Đỡ cho cô ta cứ lấy cớ khám bệnh mà bám lấy Khổng Linh Chi.
"Được, để lúc nào rảnh lão phu xem cho cô ta."
Lục Nhân lại nói: "Ngài đưa con ít t.h.u.ố.c mê với t.h.u.ố.c độc đi, con mang về cho Khổng lang trung. Cô ấy tuy giờ có chút võ công nhưng không giỏi đ.á.n.h nhau, phòng thân vẫn hơn."
Du Bách Thảo nhìn hắn với ánh mắt đầy ẩn ý: "Có ngươi ở đó, cần gì dùng đến thuốc."
"Khụ, con có ở chung phòng với cô ấy đâu, lỡ nửa đêm có kẻ muốn hại cô ấy, con không kịp trở tay thì sao?"
Du Bách Thảo rốt cuộc vẫn đưa cho hắn một ít thuốc.
"Được rồi, lão phu không ở đây làm kỳ đà cản mũi nữa, về đây."
...
Du Bách Thảo trở về biệt viện của Thường gia tại Hứa Thành.
Ông ở trong một tiểu viện trồng rất nhiều hoa, dù ông đi vắng, đám nha hoàn, gã sai vặt vẫn quy củ đứng đợi trong sân.
Thấy ông về, một gã sai vặt tiến lên chào hỏi: "Thần y ngài đã về, dưa mới đưa đến hôm nay đã được ngâm nước giếng nửa ngày rồi, giờ ăn là vừa ngon."
Vừa nói, một nha hoàn đã bưng nước nóng tới hầu ông rửa tay.
Rửa tay xong, dưa cắt sẵn đã được bưng lên bàn bên cạnh.
Sự ân cần chu đáo này Du Bách Thảo gặp nhiều rồi nên cũng không để ý lắm.
Ăn dưa xong xuôi, gã sai vặt lại bẩm: "Thần y, chủ t.ử nhà con mời ngài qua đ.á.n.h cờ."
Du Bách Thảo đi theo hắn. Người đàn ông phong thái như cây ngọc đón gió đang ngồi giữa sân, trên bàn đá trước mặt bày một bàn cờ.
Hắn kẹp một quân cờ làm bằng ngọc đen, trầm tư không nói.
"Hôm nay ngươi thấy đỡ hơn chưa?"
"Đa tạ thần y, hôm nay ngâm t.h.u.ố.c xong, chân đã đỡ hơn nhiều rồi."
Trước đây chân hắn lúc nào cũng tỏa ra hơi lạnh, hở ra là đau nhức. Mấy hôm nay ngâm tắm thuốc, chân bắt đầu ấm dần lên, không còn đau như trước, chỉ thấy hơi ngứa.
"Ừ, ngâm đủ hai tháng, sau này chân ngươi sẽ không đau nữa, chỉ cần những ngày trời nồm trở gió chú ý giữ ấm là được."
Du Bách Thảo nói rồi cầm lấy quân cờ trắng bên cạnh.
Thường Nguyên Lệnh đi một nước, Du Bách Thảo đi theo một nước.
Hai người không nói chuyện, lẳng lặng đ.á.n.h cờ. Khoảng nửa canh giờ sau, Du Bách Thảo buông quân cờ: "Lão phu thua rồi."
"Tiền bối, chân của ta... có thể trị khỏi hẳn không?"
Du Bách Thảo: "Cái đó còn tùy ngươi muốn 'khỏi' đến mức nào. Nếu chỉ là không đau đớn, đi lại chậm rãi được, thì lão phu làm được."
"Nếu muốn đi lại như người bình thường thì sao?"
Du Bách Thảo lắc đầu: "Lão phu lực bất tòng tâm."
Người đối diện im lặng giây lát, rồi cười nhẹ một tiếng đầy vẻ cam chịu: "Ta lẽ ra nên đoán được từ sớm, chỉ là trong lòng vẫn còn chút may mắn hão huyền."
"Đó là thường tình của con người." Du Bách Thảo cảm thán: “Người đời xưng tụng ta là thần y, nhưng tự ta biết rõ, ta không phải thần thánh, có những bệnh ta cũng bó tay."
Thường Nguyên Lệnh miết nhẹ quân cờ: "Ta nghe nói trên đời có một loại t.h.u.ố.c tên là Bách Hoàn Đan, không biết có trị được chân của ta không?"
"Đó là t.h.u.ố.c giải độc, không chữa được chân cho ngươi." Du Bách Thảo biết đôi chân này quan trọng thế nào với Thường Nguyên Lệnh, ông không đành lòng nên nói thêm: “Nếu ngay lúc mới bị thương ngươi tìm đến lão phu thì còn chữa được. Nhưng đã bao năm trôi qua, kinh mạch ở chân ngươi đã c.h.ế.t hoàn toàn, không thể nối lại được nữa. Cho dù lão phu có rạch ra, nó cũng không mọc lại được."
Lòng Thường Nguyên Lệnh chùng xuống, nhưng mặt vẫn giữ vẻ phong khinh vân đạm.
"Quãng thời gian đó... ta bận rộn việc gia tộc, thực sự không phân thân ra được. Xem ra, đây là số mệnh của ta."
Hắn nhìn về phía ánh hoàng hôn, trong đầu đã bắt đầu tính toán làm sao để trấn áp mấy đứa em thứ không an phận, làm sao mượn thế lực nhà ngoại để cha đứng về phía mình, làm sao để mẹ bỏ ý định bồi dưỡng em trai ruột thay thế hắn.
Du Bách Thảo đột nhiên lên tiếng: "Thực ra, có lẽ vẫn còn cách."
Tay Thường Nguyên Lệnh vô thức siết chặt: "Cách gì?"
"Lão phu mới quen một người bạn nhỏ, cực kỳ có thiên phú về y thuật, biết đâu cô ấy có cách."
"Vị tiền bối đó đang ở đâu? Có tiện cho ta đến bái phỏng không?"
"Cô ấy đang ở Hứa Thành. Thế này đi, ngày mai lão phu đưa cô ấy qua khám cho ngươi. Nhưng cô ấy cũng chưa chắc đã chữa được đâu nhé."
Thường Nguyên Lệnh lập tức nói: "Ta đương nhiên hiểu rõ. Chữa được là tốt nhất, nếu không thành, ta cũng xin cảm tạ tâm ý của ngài và vị tiền bối kia."
...
Sau khi Du Bách Thảo ra về, người hầu vẫn luôn đứng im lặng sau lưng Thường Nguyên Lệnh bước lên một bước: "Chủ tử, Du thần y hôm nay đã đến khách đ**m, gặp một cô nương trẻ tuổi."
Thường Nguyên Lệnh không nói gì, tay hắn gõ nhẹ lên chân mình.
Hồi lâu sau, hắn mới mở miệng: "Truyền tin về nhà, đưa Tam đệ, Tứ đệ đến thư viện đi học."
"Vâng!"
"Gửi thêm cho mẫu thân một xe đặc sản vùng này, lấy từ kho của ta một bộ trang sức tặng cho biểu muội."
"Vâng!"
...
Ngày hôm sau khi Du Bách Thảo tìm đến, Khổng Linh Chi đang khám bệnh cho Nhạc Xuân cô nương.
Nhạc Xuân là cô gái bán thân chôn cha hôm trước. Sáng sớm cô ta đã mò đến, bất chấp ánh mắt giận dữ và đe dọa của Lục Nhân, cô ta vẫn mặt dày ngồi ăn sáng cùng Khổng Linh Chi. Ăn xong, cô ta nằng nặc đòi nói chuyện "tâm tình giữa những người con gái".
Khổng Linh Chi đành đưa cô ta về phòng.
"Khổng lang trung, thú thật với cô, mỗi lần đến tháng ta đều đau bụng dữ dội, người lạnh toát. Mấy ngày đó chẳng làm ăn được gì, dù đắp chăn dày đến mấy vẫn vừa đau vừa rét."
Khổng Linh Chi gật đầu: "Còn gì nữa không?"
"Còn nữa..." Nhạc Xuân cúi đầu: “Mỗi lần ta cùng trượng phu động phòng đều đau muốn c.h.ế.t."
Khổng Linh Chi bật chế độ "mắt quét", quan sát vùng bụng của cô ta.
"Có chút viêm nhiễm, cô... bụng cô từng bị thương à?"
"Ừm."
Khổng Linh Chi lại bắt mạch cho cô ta: "Hẳn là vết thương cũ gây ra viêm nhiễm. Ta kê cho cô một thang t.h.u.ố.c tiêu viêm, trước khi khỏi hẳn, không được quan hệ vợ chồng."
Nhạc Xuân nghiêng đầu hỏi: "Thế quan hệ với nam nhân không phải chồng thì sao?"
Khổng Linh Chi: "..."
"Không được." Cô bổ sung thêm: “Phụ nữ cũng không được, mà tự mình làm cũng không được nốt."
Nhạc Xuân: "!!!"
Cô ta vốn định nói câu đó để trêu chọc cô nhóc mười mấy tuổi này thôi!
Cô nhóc này nhìn là biết chưa chồng, đột nhiên nhắc đến chuyện này, chắc chắn sẽ xấu hổ đỏ mặt tía tai không nói nên lời.
Ai mà ngờ, cô nhóc này cái gì cũng biết!
Xuân Nương đảo mắt, trong lòng thầm tính toán, không biết Giang Phồn có biết chuyện này không nhỉ?
"Nô gia nhớ rồi."
Đột nhiên có tiếng gõ cửa dồn dập: "Khổng lang trung! Khổng lang trung! Du tiền bối có việc tìm cô, cô có đó không? Ra đây chút."
Xuân Nương đứng dậy ra mở cửa, gắt: "Gọi hồn à?"
Lục Nhân: "Du thần y đang ở bên ngoài, cô mau đi tìm ông ấy khám bệnh đi. Khổng lang trung tuổi còn nhỏ, y thuật chưa tinh, không chữa được cho cô đâu."
"Ta lại thấy Khổng lang trung lợi hại hơn tất cả các thầy t.h.u.ố.c trên đời này." Xuân Nương liếc mắt đưa tình với Khổng Linh Chi, chọc cho Lục Nhân tức đến mức lại muốn rút kiếm.
"Cô ấy thì có gì tốt? Chỉ là một tên lang băm."
"Lang băm gì chứ? Khổng lang trung là thầy t.h.u.ố.c tốt nhất ta từng gặp, trong lòng cô ấy chỉ có chữa bệnh, không hề có chút tạp niệm nào."
Cho dù cô ta có nói ra những lời không tuân thủ phụ đạo, đối phương cũng chẳng hề kinh ngạc, trong mắt càng không có lấy một tia khinh miệt.