Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 88: Trị liệu thì phải núp sau lưng chứ

Lục Nhân đang ở trong phòng thao thao bất tuyệt với Khổng Linh Chi về đám đường chủ, phó đường chủ của Lục Đường, chê bai phong cách làm việc của họ, gần như mắng hết cả lượt người của Lục Đường.

Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng quát: "Giang Phồn!"

Lục Nhân: "!!!"

"Ra đây! Vụ lần trước ngươi lẻn vào Hình bộ trộm hồ sơ vẫn chưa xong đâu."

Lục Nhân nhảy phắt qua cửa sổ, hai người đứng đối mặt nhau ở hậu viện khách đ**m: "Ta không trộm hồ sơ! Ta chỉ xem thôi! Xem xong ta trả lại chỗ cũ rồi mà."

Văn tiên sinh cười nhạt: "Ngươi chạm vào hồ sơ thì tính là trộm rồi."

"Ông muốn thế nào?"

Văn tiên sinh: "Theo ta về lãnh tội."

"Còn lâu, có bản lĩnh thì ông phát lệnh truy nã ta đi."

Văn tiên sinh nghẹn lời, hắn nhìn về phía Khổng Linh Chi đang nhoài người bên cửa sổ: "Không ngờ Uông T.ử Sơ ngươi cũng giống tên Giang Phồn, mặt mũi cũng không cần nữa. Nếu vợ và cha vợ ngươi biết ngươi giả gái, e là sẽ bắt ngươi hòa li ngay tại trận."

Khổng Linh Chi: "???" Ai? Ai giả gái cơ?

Lục Nhân giải thích: "Cô ấy không phải, Uông huynh đang ở nhà, không tới đây."

"Không phải Uông T.ử Sơ? Vậy Vương Hạo Phong bị lửa thiêu c.h.ế.t kiểu gì?"

Lục Nhân: "..." "Cũng có thể do hắn tự luyện công tẩu hỏa nhập ma thì sao."

Văn tiên sinh cười khẩy: "Sao ngươi không bảo hắn chán sống, tự nhảy vào đống lửa luôn đi?"

"Cũng không phải là không có khả năng!"

Câu trả lời của Văn tiên sinh là một chưởng bổ thẳng vào Lục Nhân.

Hai người giao đấu trong im lặng vài chục chiêu ở hậu viện. Lục Nhân rõ ràng yếu thế hơn, chống đỡ khá chật vật.

"Họ Văn kia! Ông đừng có quá đáng! Đừng ép ông đây bóc trần lai lịch của ông." Lục Nhân ôm vùng bụng bị đ.á.n.h trúng: “Nghe đồn ông không phải họ Văn, mà là... một cái họ cấm kỵ nào đó."

Trong mắt Văn tiên sinh lóe lên hàn quang.

"Ồ? Ngươi còn biết gì nữa?"

Lục Nhân: "Ta còn biết, ông đang làm một việc... mà đối với người thường là đại nghịch bất đạo."

Khổng Linh Chi thấy sát khí của đối phương càng lúc càng nặng, mà Lục Nhân vẫn đứng đó bô bô cái miệng, thật sự không nhịn nổi nữa.

"Huynh im miệng đi!" Cô gõ gõ vào khung cửa sổ: “Có mỗi mình huynh biết nhiều chắc? Vết thương chưa lành hẳn đã đi khiêu khích người ta, huynh sợ cái quan tài mới đóng không dùng được à?"

Lục Nhân: "..."

Văn tiên sinh ngẩng đầu nhìn lên: "Không phải Uông T.ử Sơ, vậy ngươi là ai? Đồ đệ của hắn? Hay là... nhân tình của tên vô liêm sỉ này?"

Khổng Linh Chi: "Xin lỗi, đều không phải, ta là bác sĩ điều trị của hắn, hiện tại hắn đang chữa bệnh ở chỗ ta."

"Vương Hạo Phong là do ngươi g.i.ế.c?"

"Cái đó... là do hắn định hại ta, ta là phòng vệ chính đáng, bắt buộc phải ra tay tự vệ thôi."

Văn tiên sinh im lặng. Hắn cảm thấy người này hơi kỳ quặc.

Lục Nhân di chuyển bước chân, chắn tầm nhìn của Văn tiên sinh.

Hắn tỏ vẻ mất kiên nhẫn: "Rốt cuộc ông đến đây làm gì? Ta chỉ đi ngang qua, tiện tay bắt người kiếm chút tiền thưởng, ông không định quỵt nợ đấy chứ?"

"Tiền thưởng?" Văn tiên sinh lại cười quái dị: “Chút tiền đó đối với ngươi tính là gì? Lần này ngươi lại đang điều tra chuyện của ai?"

"Đã bảo là đi ngang qua!"

"Ồ, lần này ngươi đổi tên là 'Đi Ngang Qua' à?"

Văn tiên sinh tung người nhảy lên, tay bám vào cửa sổ. Khổng Linh Chi vội lùi lại vài bước, hắn thuận thế nhảy tót vào phòng.

Lục Nhân chậm hơn một nhịp, nhảy vào phòng xong liền chắn ngay trước mặt Khổng Linh Chi: "Làm gì làm gì? Đường đường là trưởng lão Sơn Đường, Văn tiên sinh ông không định bắt nạt một thiếu nữ yếu đuối đáng thương chứ?"

"Thiếu nữ ngươi nói là bản thân ngươi, hay là kẻ đứng sau ngươi kia? Kẻ một chiêu đ.á.n.h c.h.ế.t cao thủ hạng hai, cô ta yếu đuối đáng thương chỗ nào?"

Văn tiên sinh vừa nói vừa tung một chưởng về phía Lục Nhân, Lục Nhân vội vàng chống đỡ.

Khổng Linh Chi lùi lại hai bước, giơ hai tay lên: "Ta cảnh cáo ông, tiến lên nữa là ta ra tay đấy!"

"Hừ, ta cũng muốn xem xem, một cô nương như ngươi tu luyện ra nội lực chí dương kiểu gì." Miệng nói vậy nhưng hắn chẳng thèm để ý đến Khổng Linh Chi, chỉ chăm chăm đuổi đ.á.n.h Lục Nhân.

Khổng Linh Chi: "..."

Lục Nhân: "Họ Văn kia, nếu ông không muốn cả thiên hạ biết ông họ gì, ông định làm gì, thì cút ngay cho ta!"

Văn tiên sinh không nói gì.

Lục Nhân: "Hừ, ông tưởng g.i.ế.c ta là diệt khẩu được à? Ta nói cho ông biết, chuyện của ông ta viết hết vào một cuốn sách rồi. Nếu ta c.h.ế.t, cuốn sách đó sẽ lập tức được in một vạn bản, phát tận tay những nhân vật có m.á.u mặt trong giang hồ, đảm bảo mỗi người một cuốn."

Khổng Linh Chi: "..."

Văn tiên sinh tức giận đập một chưởng xuống bàn, cái bàn gỗ đang lành lặn nát vụn. Khổng Linh Chi nhanh chân trốn ra sau lưng Lục Nhân. Mấy mảnh gỗ văng ra cứa rách quần áo Lục Nhân, trên người hắn lập tức xuất hiện vài vệt máu.

Lục Nhân: "..."

Hắn quay đầu lại, nghiến răng nghiến lợi: "Sao cô cứ núp sau lưng ta thế hả? Võ công cô đại thành rồi, còn sợ mấy mảnh gỗ này à, không đỡ giúp ta được một tí sao?"

Khổng Linh Chi vẻ mặt vô tội: "Ta là thầy thuốc, từ cổ chí kim, người chơi hệ trị liệu thì phải núp sau lưng chứ."

Chưa thấy nhà ai để trị liệu chạy lên trước làm bia đỡ đạn bao giờ cả.

Lục Nhân: "..." (Lật bàn) Cái tên lang băm này! Sớm muộn gì cũng có ngày bị người ta trùm bao tải đ.á.n.h c.h.ế.t!

Văn tiên sinh đột nhiên bật cười: "Ha ha, ngươi cũng có ngày hôm nay!"

Lục Nhân quay lại mắng: "Cười cái rắm, ông chuẩn bị xong việc chưa? Tìm được dê thế tội chưa? Nghĩ ra dùng võ công gì để che giấu thân phận chưa? Lộ trình xâm nhập điều tra rõ chưa? Mà còn tâm trạng đứng đó cười."

Văn tiên sinh: "..." Cái tên này, sớm muộn gì cũng có ngày bị đ.á.n.h c.h.ế.t!

...

Văn tiên sinh cuối cùng cũng đi, chỉ là trước khi đi còn hăm dọa Lục Nhân, nếu dám để lộ ra nửa lời, hắn c.h.ế.t cũng không tha.

Trước mặt thì Lục Nhân vung tay vẻ mất kiên nhẫn: 'Ai thèm quản chuyện của ông, lúc đầu ta tò mò nên mới tra thử thôi, giờ hết hứng thú với ông rồi.'

Đợi hắn đi khuất, Lục Nhân lập tức trở mặt, c.h.ử.i đổng: "Thằng già c.h.ế.t tiệt! Nhà bọn chúng chẳng có mống nào tốt đẹp cả! Đánh đi, đ.á.n.h càng hăng càng tốt, tốt nhất là c.h.ế.t chùm hết đi."

Khổng Linh Chi: "..." Hắn sớm muộn gì cũng bị người ta đ.á.n.h c.h.ế.t thật.

"Ta về ngủ đây." Giọng hắn hơi gắt: “Chỗ này cô gọi tiểu nhị lên dọn nhé."

"Được."

Về đến phòng, hắn không nhịn được nữa thổ ra một ngụm máu, rồi dùng khăn tay bịt miệng, cố nén tiếng ho.

Bình ổn lại một lúc, hắn rửa mặt súc miệng. Nghe thấy tiếng thở đều đều ở phòng bên cạnh, biết Khổng Linh Chi đã ngủ rồi.

Nằm trên giường, Lục Nhân trằn trọc không ngủ được.

Lần này hắn đâu có phá đám, ngược lại còn làm việc tốt, thế mà tên kia còn đến gây sự, lại còn thừa nước đục thả câu đ.á.n.h hắn lúc hắn chưa lành nội thương.

Lục Nhân: Nhịn một chút càng nghĩ càng giận, lùi một bước càng nghĩ càng thấy thiệt.

Hắn bật dậy, lột mặt nạ ra, thay bộ đồ gọn nhẹ, sau đó tìm một khuôn mặt bình thường đeo vào, nhảy qua cửa sổ lao về phía chỗ ở của người bên Sơn Đường.

...

Lúc này Văn tiên sinh cũng vừa rửa mặt xong chuẩn bị đi ngủ, đang định bước lại gần giường thì đột nhiên dừng lại.

Bởi vì trên giường có một nữ t.ử chỉ mặc một lớp voan mỏng đang nằm đó.

Nữ t.ử dáng người yểu điệu, dưới ánh trăng trông như sơn tinh yêu quái, đầy vẻ quyến rũ mê hoặc.

"Tiên sinh." Cô ta gọi một tiếng.

Người Văn tiên sinh cứng đờ, sau đó quay lưng lại: "Dậy đi, ra ngoài."

Ngay khoảnh khắc hắn quay người, một con d.a.o găm tối màu đ.â.m thẳng về phía tim hắn từ phía sau.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn