Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 87: Mười vạn vôn!

Khổng Linh Chi càng tức giận lại càng bình tĩnh, cô lẳng lặng nhìn đối phương tiến lại gần.

Nội lực chí dương dồn sang tay trái, nội lực chí âm dồn sang tay phải, tạo thành sự chênh lệch điện thế cực lớn giữa hai bên.

Ngay khi đối phương sắp chạm vào người, cô đột nhiên hỏi: "Hỏi lại ngươi lần cuối, ngươi chắc chắn mình là tên hái hoa tặc Vương Hạo Phong đang bị treo thưởng một nghìn lượng bạc chứ?"

"Đương nhiên là ta, ngoài ta ra, còn ai dám gây án ngay dưới mí mắt của Sơn Đường chứ?"

Khổng Linh Chi gật đầu: "Thế thì tốt."

Nói đoạn, cô vươn hai tay ra, một tay ấn lên đầu, một tay đặt lên vai hắn.

Vương Hạo Phong vừa há miệng định nói gì đó, nhưng chưa kịp thốt ra chữ nào thì mắt đã trợn ngược lên.

Khổng Linh Chi hét lớn một tiếng: "Mười vạn vôn! Pikachu!"

Tóc tai Vương Hạo Phong dựng đứng hết cả lên, quần áo cháy đen thui. Chỉ trong chớp mắt, cả người hắn đã nằm vật ra đất như một cục than đen.

Khổng Linh Chi phủi tay, giữa các ngón tay vẫn còn vương lại chút điện lưu lấp lánh. Một lát sau, hai luồng nội lực trong cơ thể lại đạt trạng thái cân bằng, tự động vận chuyển như bình thường.

Sướng!

Cô đắc ý cười lớn. Mới cười được hai tiếng thì thấy Lục Nhân lao rầm vào phòng. Nhìn thấy người nằm dưới đất, chân hắn loạng choạng suýt ngã sấp mặt.

"Đây là..."

"Hái hoa tặc."

Lục Nhân: "..."

Hắn nhìn cục than dưới đất, rồi lại nhìn Khổng Linh Chi: "Cô làm gì hắn thế?"

"Ta chỉ dùng chút nội lực thôi mà."

Lục Nhân: "..."

Đúng lúc này, mấy người bên Sơn Đường cũng xông vào theo. Nhìn thấy tên hái hoa tặc đen thui, bọn họ cũng câm nín.

"Vị... cô nương này, người này là Vương Hạo Phong?"

Khổng Linh Chi gật đầu: "Hắn bảo thế, ta có hỏi rồi."

"Có thể cho phép ta đưa hắn đi không?"

Khổng Linh Chi xoa xoa tay: "Đưa đi thì được, nhưng mà... tiền thưởng bao giờ mới phát?"

Người kia cười đáp: "Cô nương yên tâm, đợi chúng ta mang về xác minh thân phận xong, sẽ gửi tới không thiếu một đồng."

"Thế thì tốt."

Phó đường chủ phất tay, hai thuộc hạ liền tiến lên thu dọn thi thể. Hắn cảm tạ rối rít: "Đa tạ cô nương trượng nghĩa ra tay tương trợ."

"Đâu có đâu có, người trong giang hồ mà, hành tẩu giang hồ cốt ở chữ 'Hiệp'. Tên hái hoa tặc tội ác tày trời, c.h.ế.t chưa hết tội."

"Nói hay lắm! Cô nương thật cao nghĩa!"

Khen ngợi vài câu, Phó đường chủ liền dẫn người rời đi.

Lục Nhân đóng cửa lại: "Cô làm thế nào hay vậy?"

Cái xác trông như bị thiêu cháy, nội lực kiểu gì mà làm được đến mức độ này?

Khổng Linh Chi: "Chút tài mọn ấy mà, không đáng nhắc tới."

"Không muốn nói thì thôi."

Lục Nhân nhìn thấy tách trà trên bàn: "Cái này hắn uống rồi hả?"

"Ừ."

Hắn cầm tách trà ném thẳng qua cửa sổ, nghĩ ngợi một chút, lại ném luôn cả ấm trà xuống theo.

Quay đầu gọi tiểu nhị, móc bạc ném qua, bảo đổi bộ ấm chén mới.

Tiểu nhị hớn hở vâng dạ, chẳng mấy chốc đã mang ấm chén mới lên, còn ân cần châm nước.

Đợi tiểu nhị đi khỏi, Lục Nhân hỏi: "Cô có biết lúc nãy ta đi đâu không?"

"Chẳng phải bị hắn lừa đi à?"

"Không phải! Ta đi điều tra xem tại sao Sơn Đường lại tới đây." Lục Nhân thổi thổi chén trà nóng hổi: “Nghe nói một vị thiếp thất sắp vào cửa của một Hầu gia ở kinh thành bị hắn làm nhục. Vị Hầu gia kia nổi trận lôi đình, gọi cả năm vị đường chủ đến mắng cho một trận té tát, sau đó cả Đường chủ và Phó đường chủ của Sơn Đường phải cùng xuất mã, thề phải bắt bằng được hắn."

Nói xong, Lục Nhân cười khẩy: "Trước kia Vương Hạo Phong hại đời bao nhiêu con gái nhà lành thì chẳng ai quan tâm, giờ đụng đến tiểu thiếp của Hầu gia thì Lục Đường lại lặn lội đường xa chạy tới bắt ngay. Đúng là một lũ ch.ó săn triều đình, chủ bảo sủa mới dám sủa."

"Đường chủ Sơn Đường họ Mã, người ta hay gọi là Mã Tam, vốn là một cao thủ hạng hai trong giang hồ. Sau này gây chuyện sợ c.h.ế.t nên đầu quân cho triều đình, giờ thì dám vác mặt ra đường rồi."

Giọng Lục Nhân đầy vẻ châm chọc.

"Tên Phó đường chủ cũng là một kẻ nhu nhược, võ công chẳng ra sao, làm Phó đường chủ ở Sơn Đường hai mươi năm. Đường chủ tiền nhiệm qua đời, lẽ ra hắn được kế vị, ai ngờ lòi đâu ra tên Mã Tam, thế là hắn cúi đầu xưng thần luôn không nói hai lời."

Khổng Linh Chi: Người anh em, cậu có thù với bọn họ à?

"Nghe huynh nói thế thì Sơn Đường thực lực kém quá nhỉ, vậy bọn họ đi làm nhiệm vụ kiểu gì? Chẳng lẽ gặp kẻ lợi hại thì coi như không thấy?"

"Cũng không hẳn, Sơn Đường vẫn có vài nhân tài. Trong đó người có võ công cao nhất chỉ treo cái danh, bình thường nhiệm vụ nhỏ không dám kinh động đến hắn, chỉ khi đối mặt với cao thủ hạng hai trở lên mới mời hắn xuất sơn."

Khổng Linh Chi: "Hắn tên gì? Lợi hại thế nào?"

"Mọi người chỉ biết hắn họ Văn, không biết tên thật, mỗi lần làm nhiệm vụ đều đeo mặt nạ. Đao thương côn bảng vũ khí gì hắn cũng dùng qua, chẳng ai biết rốt cuộc hắn sở trường món nào..."

...

Bên kia, Đường chủ Mã Tam nhìn thấy cái xác thì tim đập chân run. Phó đường chủ bước lên: "Đường chủ, xác định rồi, là Vương Hạo Phong."

Mã Tam hít một hơi khí lạnh: "Vương Hạo Phong? Hắn cũng được tính là cao thủ hạng hai rồi, thế mà bị người ta một chiêu đoạt mạng sao?"

"Không chỉ vậy, lúc đó người của chúng ta ở ngay gần đấy mà hoàn toàn không nghe thấy tiếng đ.á.n.h nhau, hắn thậm chí còn không kịp kêu lên một tiếng."

"Sao có thể chứ?" Khinh công Vương Hạo Phong giỏi như thế, dù có gặp cao thủ hạng nhất thì cũng phải đỡ được vài chiêu chứ?

"Là sự thật."

Mã Tam: "Là ai làm?"

"Cái cô nương đóng giả nha hoàn ấy. Trước đó chúng ta gặp, thấy hơi thở, bước chân của cô ta chẳng khác gì người thường, ngược lại vị tiểu thư nhà cô ta bước chân rất nhẹ, trông có vẻ võ công không tồi."

Mã Tam đi vòng quanh phòng một lượt, lấy khăn tay bịt mũi: "Thế này đi, ta đi mời Văn tiên sinh đến xem thử." Hắn vừa đi ra ngoài vừa thở dài: “Sao lại lòi ra một quái nhân nữa thế này, cái chốn giang hồ này bao giờ mới được yên ổn đây!"

Hắn rảo bước đến trước một căn phòng sáng đèn, cung kính nói vọng vào: "Văn tiên sinh, Vương Hạo Phong bị người ta bắt được, c.h.ế.t ngay tại chỗ, một chiêu đoạt mạng, không nghe thấy tiếng đ.á.n.h nhau, t.ử trạng... rất thê thảm, xin ngài qua xem thử."

Dứt lời, cửa phòng mở ra, một người đàn ông mặc đồ đen đeo mặt nạ bước ra, giọng nói khàn đặc như tiếng đá mài cọ vào nhau: "Dẫn đường."

"Vâng!"

Khi nhìn thấy thi thể, hắn bước tới kiểm tra kỹ lưỡng, còn dùng d.a.o rạch bụng cái xác để quan sát nội tạng...

Một khắc sau, hắn đứng dậy, Mã Tam đưa khăn tay, hắn lau lau tay.

"Nội lực chí dương, đã đạt đỉnh cao."

Trong giang hồ người tu luyện nội lực dương tính nhiều vô kể, nhưng luyện được nội lực chí dương, lại còn đại thành thì chỉ có một người.

Uông T.ử Sơ.

"Chẳng phải Uông T.ử Sơ đang ở nhà cha vợ trăng hoa tuyết nguyệt với vợ hắn sao? Sao lại chạy đến đây g.i.ế.c một tên hái hoa tặc?"

Trình độ cỡ Vương Hạo Phong căn bản không có cửa đắc tội với Uông T.ử Sơ.

Văn tiên sinh ném cái khăn đi: "Uông T.ử Sơ có quan hệ rất tốt với tên họ Giang kia. Hai cô nương đó rất có thể là tên họ Giang và Uông T.ử Sơ giả dạng."

"Hắn á?" Mã Tam bắt đầu thấy đau đầu.

Nếu là cao thủ khác, có Văn tiên sinh ở đây còn trấn áp được, chứ cái gã kia... quá phiền phức!

Văn tiên sinh nhấc chân, thân hình đã lướt đi mấy trượng, giọng nói vọng lại trong không trung: "Ta đi gặp hắn một chút, món nợ lần trước còn chưa tính xong."

Lời chưa dứt, người đã mất hút.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn