Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 51: Hệ thống, ta muốn học nặn mặt

Lục Nhân: "Có gì mà khó chứ? Ta còn chưa nói hết..."

Hắn lại uống một ngụm lớn rượu: "Thứ năm, nàng phải có chút danh vọng trong giang hồ. Nhắc đến nàng, mọi người đều phải khen ngợi."

Uông T.ử Sơ vội uống ngụm rượu để trấn tĩnh, nếu không hắn sợ mình không nhịn được mà c.h.ử.i người.

Lục Nhân lại liên tiếp nói thêm hai điều gì đó, hắn nghe không rõ.

Ngược lại, người vợ luôn dịu dàng hiền thục của hắn lại không nhịn được nữa, đập bàn một cái.

"Nghe ngươi nói thế này, cô ấy văn võ song toàn, mọi thứ tinh thông, cái gì cũng biết, cái gì cũng giỏi, vậy... còn cần ngươi làm gì?"

Lục Nhân: "Ta còn chưa nói hết mà."

Uông T.ử Sơ vội vàng dùng đũa công gắp mấy hạt lạc cho bạn: "Mau ăn chút đồ đi, uống ít rượu thôi." Để khỏi nói mê sảng nữa.

Lục Nhân: "Còn một điều quan trọng nhất. Nàng nhất định phải đối với ta một vạn phần chân tình. Thiên hạ ngàn vạn người trong mắt nàng đều không đáng nhắc tới, chỉ có ta mới là quan trọng nhất."

Nói đến đây, Lục Nhân lại uống một ngụm lớn: "Nàng không nên vì dung mạo ta mà yêu thích ta, mà nên vì phẩm hạnh, tài hoa của ta mà nảy sinh lòng ái mộ. Dù ta có xấu xí, nàng vẫn yêu thích ta như thường. Dù thời gian trôi đi, dù biển cạn đá mòn, chân tình không đổi."

Vợ của Uông T.ử Sơ bật dậy: "Ngươi đang mơ mộng hão huyền gì vậy hả? Thật sự có bản lĩnh như vậy, người ta thèm nhìn ngươi à? Gả cho ngươi để làm gì? Để ngắm ngươi lắm mặt nạ à?"

Lục Nhân:...

Uông T.ử Sơ:...

Người phụ nữ: "Đã xấu xí, mà còn mơ tưởng đẹp ghê."

Lục Nhân:...

Người phụ nữ: "Ta mà có bản lĩnh như ngươi nói, ta mới không thèm tìm đàn ông gả đi. Ta sẽ đi ngao du giang hồ, gặp người đàn ông nào vừa ý thì ở cùng một thời gian. Đợi hắn già nua xấu xí, ta lại đổi người trẻ hơn."

Lục Nhân:...

Uông T.ử Sơ: Phu nhân, nàng cũng lén uống rượu rồi phải không?

Người phụ nữ: "Người hoàn mỹ mười phân vẹn mười như vậy, đừng nói thiên hạ không có, cho dù có, cũng sẽ không gả cho ngươi."

"Ai nói không có?"

"Sao có thể có được? Phụ nữ biết chữ đã không nhiều, lại còn cầm kỳ thư họa đều tinh thông, vậy chỉ có thể là quý nữ kinh thành. Cộng thêm võ nghệ cao cường..."

Lục Nhân ấm ức: "Mấy yêu cầu đó ta đều đạt được!"

Vợ chồng Uông T.ử Sơ:...

"Ta đã làm được, tại sao không thể tìm một người vợ giống như vậy? Chí đồng đạo hợp, vừa hay có thể cùng nhau vui chơi."

Vợ chồng Uông T.ử Sơ:...

Lục Nhân lại nốc một ngụm rượu: "Mấy người sớm thành gia lập thất rồi thì hiểu cái gì? Căn bản không hiểu nỗi khổ trong lòng ta. Ta chỉ muốn tìm một người vợ giống mình, ta yêu cầu cao lắm sao?"

Uông T.ử Sơ hỏi nhỏ: "Nếu yêu cầu không cao, vậy bao năm nay ngươi tìm được chưa?"

"Chưa tìm được!" Lục Nhân tức giận đặt mạnh ly rượu xuống bàn: "Tại sao thiên hạ này lại không có người phụ nữ hoàn mỹ như vậy chứ?"

Vừa nghĩ đến mình sắp c.h.ế.t, mà ngay cả một người vợ cũng không có, hắn lập tức cảm thấy bi thương.

Vợ Uông T.ử Sơ lập tức im bặt, ánh mắt không còn vẻ tức giận như ban nãy, mà chuyển sang thương hại.

Đứa trẻ đáng thương, đây là mong có vợ đến mức hồ đồ rồi.

Uông T.ử Sơ cũng thấy bạn mình đáng thương, bèn không ngừng chuốc rượu. Lục Nhân trong lòng buồn bực khôn xiết, cứ thế chén chú chén anh, say mềm.

Hai người uống thẳng đến đêm khuya mới tàn cuộc.

Lục Nhân sau khi say, ít nhất bề ngoài cũng không nhìn ra vẻ gì. Hắn ngồi trên mái nhà, lặng lẽ ngắm trăng, đột nhiên mạnh tay giật phăng lớp mặt nạ trên mặt, để lộ ra một khuôn mặt còn tuấn mỹ hơn cả mặt nạ.

Gương mặt này vốn nên lạnh lùng cao ngạo như tiên nhân trên trời, nhưng lại bị đôi mắt hoa đào kéo xuống trần tục.

Đôi mắt đa tình đó chớp chớp, bèn lộ ra vẻ ngây ngô.

...

Đêm hôm đó, Khổng Linh Chi đang ngủ say sưa, đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa, nhịp điệu gõ cửa còn quen thuộc đến lạ thường.

Một giọng nói vọng qua cửa: "Khổng lang trung, cô ngủ rồi à? Khổng lang trung? Ngủ rồi à?"

Khổng Linh Chi:...

Cô chấp nhận số phận lồm cồm bò dậy, dụi mắt mở cửa: "Lục Nhân, ngươi..."

Khổng Linh Chi sững sờ.

Dưới ánh trăng, khuôn mặt người đàn ông đẹp tựa tinh linh núi rừng, hút hồn người đối diện.

"Ối!" Cô hít một hơi, vỗ vỗ ngực: "Lục huynh, kỹ thuật nặn mặt này của huynh... lợi hại quá!"

Khổng Linh Chi thầm gọi: Hệ thống, ta cũng muốn học nặn mặt! Mau sắp xếp khóa học Dịch dung thuật cho ta!

Đợi cô học được Dịch dung thuật rồi, sẽ mỗi ngày nặn một gương mặt xinh đẹp ra đường dạo chơi...

Tiếc là Hệ thống Thần Y không hề đáp lại cô.

Lục Nhân lúc này vẫn chưa tỉnh rượu, đầu óc hắn mơ màng, chỉ nhớ là mình phải mang bí kíp võ công đến cho cô. Hắn đã phi ngựa ba ngày liền, cuối cùng cũng đến nơi.

Hắn móc từ trong lòng ra quyển bí kíp, đưa qua.

Khổng Linh Chi sững sờ, nhận lấy: "Đây là..."

"Võ công lợi hại nhất thiên hạ." Người Lục Nhân phảng phất mùi rượu: "bạn của ta chỉ luyện hai mươi năm, sau khi võ công đại thành, trong giang hồ gần như không có đối thủ."

Khổng Linh Chi: !!! Tuyệt thế võ công!

Khoan đã, nếu là tuyệt thế võ công, sao lại dễ dàng bị hắn lấy được như vậy?

Loại bí kíp cấp bậc này, dù là trong tiểu thuyết hay phim ảnh, cũng phải là thứ vừa xuất hiện đã gây nên vô số sóng gió, m.á.u tanh, kèm theo t.h.ả.m án diệt môn mới được người đời biết đến...

"Ngươi... không phải là đã diệt môn nhà bạn ngươi đấy chứ?" Khổng Linh Chi hoảng hốt.

"Không có, là bạn ta đưa cho."

"Bí kíp lợi hại như vậy, sao hắn lại đưa cho ngươi?"

Đầu óc Lục Nhân mơ màng, nhớ lại lời bạn nói lúc trước về chuyện làm mai... huynh đệ cột chèo... "Ồ, hắn... bắt ta cưới biểu muội hắn."

Khổng Linh Chi: !!! Là bán thân mà có!

Tờ giấy tầm thường này dường như thấm đẫm m.á.u và nước mắt của huynh đệ Lục Nhân.

Khổng Linh Chi cũng là người, cũng có lương tâm. Võ công này... cô có thể nhận sao?

"Cái đó... huynh đệ ngươi còn biểu muội nào khác không? Hay là ngươi cưới thêm một người nữa, tiện thể đòi thêm một quyển bí kíp khinh công luôn đi."

Lục Nhân:???

Ngay khoảnh khắc đó, Lục Nhân tỉnh rượu.

Ánh mắt hắn ngày càng sâu thẳm, cũng ngày càng nguy hiểm.

"Khổng lang trung, cô nói gì?"

"Không có biểu muội, biểu muội con chú con bác cũng được mà. Không có biểu muội, biểu đệ cũng được!"

Lục Nhân:???

Lục Nhân đưa tay che mắt. Hắn cảm thấy mình chắc chắn là bị độc khí xâm nhập não bộ, mới hồ đồ đến mức không mang bất kỳ lớp ngụy trang nào chạy một mạch đến tìm cô.

Mụ lang băm này... không có trái tim.

Khổng Linh Chi: "Lục Nhân huynh đệ? Ngươi định đi à? Khoan đã, mang bí kíp của ngươi về đi."

Lục Nhân quay đầu nhìn cô: "Không phải cô muốn tuyệt thế võ công sao? Không phải còn bảo ta cưới thêm vợ để kiếm bí kíp khinh công cho cô à?"

Khổng Linh Chi ho khan một tiếng, nắm tay che miệng: "Ta đó là nói đùa thôi. Chuyện hôn nhân đại sự, sao có thể đùa giỡn? Lục huynh, huynh mang bí kíp về đi. Muốn báo ơn thì đưa ít tiền là được rồi, không cần phải như vậy."

Lục Nhân nhìn cô chăm chú: "Cô thật sự không cần? Cô có biết võ công này trong giang hồ bao nhiêu người cầu mà không được không?"

"Ta lại không phải người giang hồ." Khổng Linh Chi đi tới, đặt bí kíp vào lòng bàn tay hắn: "Lục huynh sau này nên suy nghĩ kỹ hơn đi. Bất kể huynh vì sao đồng ý hôn sự, cũng nên tôn trọng người ta. Nửa đêm gõ cửa phòng nữ tử, không phải hành vi của bậc quân t.ử chân chính."

Lần sau hắn còn dám đến, cô sẽ dùng độc d.ư.ợ.c "tiếp đãi"!

Hừ! Cô đã không còn là tiểu lang trung của ngày xưa nữa.

Nói xong câu này, Khổng Linh Chi quay người về phòng. Ngay lúc cửa phòng sắp đóng lại, Lục Nhân đột nhiên lên tiếng: "Ta... không có đồng ý hôn sự."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn