Ngay từ đầu, Lục Nhân đã định tìm một quyển bí kíp mà Khổng Linh Chi căn bản không thể tu luyện đưa cho cô.
Không chỉ đơn thuần là muốn trêu cô chơi, trong lòng hắn còn có một chút tâm tư thầm kín.
Hắn không muốn người đó nhanh chóng quên mất hắn.
Mà từ xưa đến nay, thứ khó quên nhất không phải là ân tình, mà là thù oán. Quyển bí kíp võ công này ở trong tay cô, chắc hẳn cô sẽ thường xuyên nhớ đến mình.
Biết đâu trước lúc lâm chung còn lôi bí kíp ra xem, tiếc nuối vì mình không thể tu luyện, đồng thời nhớ đến hắn.
Tâm tư này, Uông T.ử Sơ dù thế nào cũng không thể nghĩ tới. Hắn chỉ cho rằng hiền đệ mình tính tình nghịch ngợm. Dù sao hắn trước nay vẫn vậy, thích nhất là đào bới những bí mật thú vị, sau đó công bố cho thiên hạ biết.
"Được, ta mang bí kíp đến đây ngay, ngươi tự chép một bản đi."
Giữa hai người là tình nghĩa vào sinh ra tử, Uông T.ử Sơ đối với võ công này cũng không có ý định giấu giếm gì. Thực sự là vì hạn chế quá nhiều, ngay cả con cái của hắn cũng không thể tu luyện.
Rất nhanh, Uông T.ử Sơ tìm bí kíp đến, ném thẳng cho Lục Nhân. Lục Nhân chép lại một lượt, bèn trả lại bản gốc cho bạn.
Uông T.ử Sơ nhét vào trong áo: "Hiền đệ lần này ra ngoài lại gặp chuyện gì vui không? Mau kể cho ta nghe."
"Nếu nói chuyện thú vị, thì phải kể đến vị ân nhân cứu mạng mà ta gặp được."
Hai người vừa uống trà, ăn hoa quả, vừa thảnh thơi dựa vào trường kỷ.
Lục Nhân bắt đầu kể: "Ta đi ngang qua một nơi, biết được ở đó có một thiếu nữ trẻ tuổi, thấy người rơi xuống nước, bèn bất chấp tính mạng nhảy xuống cứu người. Khó khăn lắm mới cứu được người lên bờ, bản thân lại bị rạch trúng mặt dưới sông, hủy hoại dung mạo."
"Cái này..." Uông T.ử Sơ kinh ngạc: "Hiền đệ, lẽ nào... thiếu nữ đó chính là người cứu ngươi?"
"Khụ, chuyện đó không quan trọng, Uông huynh cứ nghe ta nói trước đã."
"Ngươi nói đi."
"Người mà cô ấy cứu lại là một thư sinh, trong nhà có hai vị tú tài. Ta vốn tưởng gia đình như vậy, đối với ơn cứu mạng, sao cũng phải báo đáp hậu hĩnh chứ?"
Uông T.ử Sơ gật đầu: "Đúng vậy, mặt mũi người ta con gái đã bị hủy hoại rồi, tốt nhất là để người được cứu cưới cô ấy. Nếu đã có vợ, thì đưa thêm nhiều tiền bạc, ngày thường chiếu cố nhiều hơn, rồi tìm cách mời lang trung chữa mặt cho cô ấy."
"Xem ra Uông huynh đây mới là người thật sự biết ơn báo đáp. Huynh đoán xem nhà đó định báo đáp thế nào?"
"Cái này..." Uông T.ử Sơ trầm ngâm một lát: "Chẳng lẽ là tặng ít gạo thóc? Hay là do nhà nghèo khó chỉ có thể cho một ít tiền?"
Lục Nhân lắc đầu.
"Vậy là giúp cô ấy nói một mối hôn sự?"
Lục Nhân vẫn lắc đầu.
Uông T.ử Sơ thực sự không nghĩ ra nổi: "Hiền đệ cứ nói thẳng đi."
"Thư sinh được cứu đó chưa có vợ. Bọn họ vênh váo đến cửa, nói muốn... nạp thiếu nữ làm thiếp."
Uông T.ử Sơ hỏi: "Có phải gia đình này địa vị rất cao? Trong nhà có người làm quan trong triều? Hay là công hầu quý tộc gì đó?"
"Không phải, chỉ có hai tú tài, chưa có ai làm quan."
Uông T.ử Sơ: "Vậy sao họ lại có mặt mũi nói muốn nạp thiếp?"
Bình thường không phải nên cưới thẳng về làm vợ sao?
Hắn vội vàng hỏi dồn: "Thiếu nữ đó có đồng ý không?"
"Tất nhiên là không. Thiếu nữ đó không hề đồng ý, chỉ nói muốn báo ơn thì cứ đưa tiền là được. Kết quả nhà đó lại kiếm một củ nhân sâm giả mang qua tặng, bị thiếu nữ vạch trần ngay tại chỗ..."
Lục Nhân thao thao bất tuyệt kể lại tình hình lúc đó, Uông T.ử Sơ nghe mà say sưa.
Đến khi nghe nhà đó bất đắc dĩ phải đưa ra ba mươi quan tiền, hắn cười lớn một tiếng: "Hay! Cứ phải như vậy. Nhà cha vợ ta cũng là người đọc sách, nhưng chưa bao giờ coi thường người khác như vậy."
Hắn là thường dân, cùng vợ lưỡng tình tương duyệt. Nhà cha vợ tuy không hài lòng lắm về hắn, nhưng cuối cùng vì con gái mà đồng ý hôn sự.
Đến khi con của họ ra đời, biết được không thể luyện võ công của hắn, bèn đón hai đứa trẻ về nhà, cho học cùng con cháu nhà cha vợ.
Uông T.ử Sơ cười một hồi, lại hỏi dồn: "Thiếu nữ này... có phải là ân nhân cứu mạng của ngươi không?"
"Phải."
Ánh mắt Uông T.ử Sơ lập tức thay đổi. Hắn do dự một lúc: "Hiền đệ, nếu đã là ân nhân cứu mạng của ngươi, sao không tìm một quyển võ công mà cô ấy có thể luyện được đưa cho cô ấy? Ngươi làm vậy..." Sao gọi là báo ơn được?
Lục Nhân: Cô ấy cứu, nhưng chưa hoàn toàn cứu sống. Mà ta đưa một quyển bí kíp võ công, nhưng bí kíp cô ấy lại không luyện được. Chẳng phải là vừa khớp sao?
"Cô ấy tuổi cũng không còn nhỏ, luyện không ra cái gì đâu. Vả lại ta để lại cho cô ấy không ít tiền bạc, đủ cho cô ấy sống sung túc cả đời."
"Cũng đúng. Cô ấy nếu học võ có khi còn rước thêm phiền phức, chi bằng làm một tiểu thư nhà giàu, chọn một tấm chồng như ý."
Bốn chữ "tấm chồng như ý" khiến tâm trạng Lục Nhân có chút không vui.
Bữa tối, Uông T.ử Sơ lấy ra vò rượu ngon cất giữ nhiều năm. Lục Nhân cũng lấy ra bình "cồn" mà Khổng Linh Chi đưa cho.
Uông T.ử Sơ vừa ngửi thấy mùi rượu, kinh ngạc thốt lên: "Hiền đệ, rượu này của ngươi lấy đâu ra vậy? Ta ngửi thôi đã thấy say rồi."
Lục Nhân: "Người cứu ta đưa cho."
Uông T.ử Sơ lại lộ vẻ mặt rối rắm.
Lục Nhân vốn không định chia cho hắn, tự mình rót một ly, rồi uống cạn một hơi.
"Cho ta một ly!" Uông T.ử Sơ sốt ruột: "Hiền đệ, mau rót cho ta một ly."
Người vợ ngồi bên cạnh cười vỗ nhẹ tay hắn: "Xem chàng kìa, rượu nhà mình không ngon à?"
"Khụ, dĩ nhiên là ngon. Ta chỉ tò mò thôi. Hiền đệ, rượu này của ngươi tên là gì?"
Lục Nhân rót cho hắn nửa ly nhỏ: "Nó tên là... Cồn."
"Tinh túy của rượu? Tên hay!"
Lục Nhân nhớ lại lời dặn của Khổng Linh Chi trước khi đi, lẩm bẩm: "Mụ lang băm phí phạm của trời đó, lại bảo ta pha nước vào uống!"
"Pha nước? Thế có được không?"
Uông T.ử Sơ lúc này mới hiểu tại sao bạn mình lại cố tình trêu chọc vị ân nhân cứu mạng kia. Hắn từ từ thưởng thức vị "cồn", không bao lâu sau, đã có chút say.
Say rồi, Uông T.ử Sơ kéo tay Lục Nhân: "Hiền đệ, ta làm mai cho ngươi nhé? Vợ ta có một cô biểu muội, dịu dàng hiền thục. Ngươi nếu cưới cô ấy, chúng ta vừa hay làm huynh đệ cột chèo, thế nào?"
Cơn say của Lục Nhân cũng dâng lên: "Ta từ nhỏ đã lập chí, sau này cưới vợ nhất định phải phù hợp mười yêu cầu của ta."
"Mười yêu cầu nào?" Uông T.ử Sơ hình như trước đây chưa từng nghe bạn nhắc tới.
"Thứ nhất, nàng phải văn võ song toàn. Văn, phải tinh thông cầm kỳ thư họa. Võ, phải mười tám loại binh khí đều sử dụng thành thạo, ít nhất cũng phải là cao thủ hạng nhất."
Uông T.ử Sơ chớp mắt: "Hiền đệ võ công cao cường, văn võ song toàn, muốn cưới một người vợ lợi hại tương xứng, cũng là điều dễ hiểu."
Lục Nhân gật đầu: "Thứ hai, nàng có tấm lòng lương thiện, chính trực kiên nghị, khó khăn lớn đến mấy cũng không thể đ.á.n.h gục nàng, không cả ngày oán trời trách đất."
"Cái này... ai cũng không muốn trong nhà có một người đàn bà hay oán trách, cũng nói xuôi được."
"Thứ ba, nàng phải có tài nấu nướng giỏi, phải lo được việc lớn, việc bếp núc cũng đảm đang."
Uông T.ử Sơ không nói nên lời. Hắn thầm nghĩ, nữ t.ử mà đạt được ba điểm này, đừng nói gả cho bạn hắn, vào cung làm nương nương cũng không quá đáng.
Lục Nhân vẫn đang nói: "Thứ tư, nàng phải có một trái tim dũng cảm, ham mê khám phá tìm tòi, phải có thể thấy chuyện bất bình ra tay tương trợ, phải có thể vì huynh đệ mà xả thân."
Uông T.ử Sơ nghi ngờ huynh đệ mình say thật rồi.
"Hiền đệ, cô ấy là nữ tử, rút đao tương trợ, vì huynh đệ mà xả thân... có phải là quá làm khó cô ấy không?"