Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu
Chương 278: Khắp người lụa là gấm vóc, đâu phải người nuôi tằm
Người đứng đầu kỳ thi tháng lần này là Chương Tầm Thiện. Cô bé vui đến mức suýt khóc. Thật ra trong lòng cô cũng rất khó chịu khi bị một muội muội nhỏ tuổi hơn vượt mặt. Rõ ràng lúc ở nhà cô đã học trước một ít, vậy mà vẫn không thi lại người ta, cảm giác thật sự quá mất mặt.
Tuy cha mẹ không trách mắng, nhưng bản thân cô luôn muốn làm tốt nhất có thể.
Khi cầm được tiền thưởng, Chương Tầm Thiện kích động nói: "Con muốn dùng số tiền này mời mọi người đi ăn!"
Chưa đợi đám học trò kịp hoan hô, Khổng Linh Chi đã lên tiếng ngăn cản: "Không được!" Cô nhìn Chương Tầm Thiện, nghiêm túc nói: "Đây là phần thưởng dành cho người đứng đầu, không thể chia cho người khác."
Nếu hôm nay Chương Tầm Thiện chia tiền, vậy lần sau người khác đứng nhất có phải chia hay không? Không phải đứa trẻ nào cũng dư dả để không bận tâm đến một trăm văn tiền này. Phần lớn bọn nhỏ đều rất cần số tiền đó. Nếu Chương Tầm Thiện chia mà những đứa trẻ khác không chia, chúng sẽ bị bạn học ghét bỏ. Còn nếu ai cũng phải chia, thì tiền thưởng cô đưa ra còn có ý nghĩa gì nữa?
Chương Tầm Thiện có chút tiếc nuối, nhưng vẫn rất nghe lời cô giáo: "Vậy... được ạ."
Khổng Linh Chi nói tiếp: "Ngoài ra, rau của một số trò đã lớn rồi. Nhà bếp đang cần thu mua các loại rau xanh, hoa quả. Các trò có thể hái bán lại cho nhà bếp, hoặc mang về nhà cho người thân nếm thử."
Mấy đứa trẻ có rau đã đến kỳ thu hoạch lập tức ngẩng cao đầu đầy tự hào. Chúng tụm lại bàn bạc: "Các cậu định bán hay mang về nhà?”
“Bán đi, mang về phiền phức lắm.”
“Ta cũng thế.”
“So với rau thì cha mẹ ta chắc chắn thích nhìn thấy tiền hơn."
Mảnh đất của chúng không lớn, rau trồng được cũng chỉ ở mức thường, nhưng Lâm Phương Thảo vẫn đưa ra một cái giá hợp lý, bảo chúng hái rau mang đến cân rồi trả tiền. Chỉ vài đồng bạc lẻ cũng đủ khiến lũ trẻ vui vẻ không thôi.
Phùng Tam Nguyệt là người bán được nhiều tiền nhất. Cô nhìn mười đồng tiền trong tay, đếm đi đếm lại không biết chán.
Đây là lần đầu tiên cô kiếm được tiền bằng chính sức lực của mình. Tuy đất là của cô giáo, nhưng rau là do cô từng ngày chăm bẵm mà lớn. Trời nóng thì lo rau héo, trời lạnh lại sợ gió quật đổ, lúc nào cũng canh cánh trong lòng. Kỳ thi lần này tuy thành tích không tiến bộ, nhưng ít nhất cô cũng mang được chút tiền về nhà.
...
Có kẻ vui, ắt có người sầu.
Lúc này tại thôn Triệu gia, vợ của Triệu Đại đang vỗ vào đầu con gái mắng: "Đọc sách thi không lại người ta, sao đến trồng rau cũng không xong thế hả? Ở nhà đâu phải chưa từng thấy mẹ trồng rau, đơn giản thế cơ mà, rải nắm hạt là mọc..."
Con gái bà chán nản trả lời: "Con thấy các bạn bón phân, nên con cũng..." Cô kể lại quá trình mình và các bạn bón phân cho rau.
Cô cô ngồi bên cạnh không nhịn được mà bật cười khúc khích.
Mẹ của cô bé cũng buồn cười, vừa cười vừa lấy ngón tay dí vào trán con gái: "Phân đó phải ủ kỹ mới dùng được, con đem chôn trực tiếp vào đất, thảo nào rau bị c.h.ế.t cháy hết! Ngốc quá thể!"
"Sau đó con có trồng lại, nhưng rau vẫn chưa lớn..."
Mẹ cô bé hận không thể tự mình đi trồng thay: "Mẹ nói một lần con phải nhớ cho kỹ, miếng đất đó giao cho con đúng là phí phạm."
Cô cô đang ngồi đan dây kết, đợi tẩu tẩu đi ra ngoài mới khẽ hỏi cháu gái: "Tháng này con học được bao nhiêu chữ rồi?"
Cô bé lôi từ trong túi sách ra một xấp giấy: "Cô ơi, cái này cho cô. Con lén xin Chu phu t.ử đấy, cô cầm lấy mà xem."
Cô cô chùi tay vào quần áo cho sạch rồi mới dám nhận lấy: "Đừng để mẹ con biết nhé."
"Cô yên tâm!" Cô bé đưa túi sách qua: "Con lỡ làm rách rồi, cô khâu lại giúp con với."
Cái túi sách này chính là do cô may cho. Lúc mới đi học, cả lớp chỉ có cô bé và Chương Tầm Thiện là có túi sách, nhưng đến tháng trước thì hầu như ai cũng có rồi. Tuy nhiên, không ai có túi đẹp như của cô bé, trên đó còn thêu một bông hoa nhỏ.
Cô cô giấu xấp giấy đi, sau đó ngồi xuống khâu túi cho cháu. Chỗ bị rách được cô khéo léo thêu đè lên mấy chiếc lá, hoàn toàn không nhìn ra vết rách nữa.
"Cô giỏi quá! Con cũng muốn học thêu."
Tay cô cô khựng lại: "Học thêu thùa làm gì, lo mà học chữ cho giỏi, có học mới có tiền đồ."
Cô bé ngưỡng mộ nhìn những dây kết và đồ thêu của cô: "Nhưng con nghe mẹ nói, đồ thêu bán cũng được giá lắm mà."
Cô cô nhìn cháu gái với ánh mắt phức tạp, đưa tay xoa mặt cô bé, thở dài: "Làm tú nương chỉ tổ mù mắt, chứ có mấy ai được mặc trên người tấm áo gấm thêu hoa đâu."
"Con biết! Con mới học được một bài thơ, cô nghe con đọc này." Nói rồi cô bé đứng thẳng dậy, lắc lư cái đầu nhỏ: "Hôm qua vào trong phố, về khăn đẫm lệ sa. Khắp người lụa là gấm vóc, đâu phải người nuôi tằm."
Câu thơ khiến nước mắt cô cô tuôn rơi lã chã: "Thơ viết hay quá..."
Cô bé thấy vậy bèn cuống lên: "Cô ơi, cô đừng khóc."
Cô cô gạt nước mắt, gượng cười: "Cô chỉ bị đau mắt chút thôi.”
“Vậy cô đừng thêu nữa.”
“Con không hiểu đâu... Mẹ con đun nước nóng rồi đấy, mau đi rửa mặt mũi chân tay đi."
Cô bé chạy vội xuống bếp, mẹ cô bé lại càm ràm: "Ở thư viện học đâu ra lắm thói xấu, ngày nào cũng phải rửa mặt rửa chân."
...
Trong phòng, người con gái hơn hai mươi tuổi vẫn chưa chồng lại bật khóc nức nở.
Cô vốn làm tú nương cho một gia đình giàu có, nào ngờ bị gia chủ để mắt tới, muốn nạp làm thiếp. Cô vốn không chịu, nhưng một hôm uống bát canh do bà quản gia đưa tới, lúc tỉnh lại đã thấy mình nằm trên giường của lão gia.
Gia chủ lạnh lùng mắng cô không tuân thủ phụ đạo, phu nhân cũng c.h.ử.i cô là đồ không biết xấu hổ, dám leo lên giường ông chủ. Chuyện nạp thiếp đương nhiên không thành, cô bị đuổi ra khỏi phủ. Trước khi đi, phu nhân còn sai quản gia đến dằn mặt: "Nếu để người ngoài biết chuyện ngươi làm ở đây, xem sau này ngươi còn lấy chồng được không. Phu nhân tâm thiện không trách phạt, thả cho ngươi về nhà, nếu còn biết liêm sỉ thì đừng bao giờ bén mảng lên thành phố nữa."
Về làng, người trong thôn không tránh khỏi bàn ra tán vào. Cô không muốn lấy chồng, một là sợ chuyện cũ bại lộ, hai là trong lòng mang nặng mối hận. Mối thù này chưa báo, cô ăn ngủ không yên, làm sao có tâm trí mà gả chồng.
Cũng may huynh trưởng và tẩu t.ử đối xử với cô rất tốt. Hằng ngày cô thêu thùa, đan dây kết để phụ giúp gia đình, cứ thế sống qua ngày cho đến tận bây giờ.
Đặt chiếc túi sách đã sửa xong sang một bên, cô dụi mắt. Tẩu t.ử bỗng gõ cửa bước vào.
"Tẩu tử, túi sách sửa xong rồi đây."
Tẩu t.ử nhìn qua, khen: "Thêu đẹp thật!" Bà nhận lấy túi nhưng chưa đi ngay, ngập ngừng hỏi: "Muội à, muội có tính toán gì không?"
Toàn thân cô cứng đờ, toan quỳ xuống: "Tẩu tử, xin đừng đuổi muội đi."
"Ta không đuổi muội." Tẩu t.ử vội đỡ cô dậy: "Muội về nhà cũng được năm năm rồi, ta và ca ca muội có bao giờ đuổi muội đâu? Hơn nữa muội cũng có ăn bám đâu, tháng nào chẳng đưa tiền sinh hoạt cho ta." Bà thở dài: "Ta chỉ muốn hỏi, cục tức trong lòng muội, đã nguôi ngoai chưa?"
Cô nhắm mắt, giọng nghẹn ngào: "E là đến c.h.ế.t cũng không nuốt trôi được."
Tẩu t.ử ôm chầm lấy cô: "Muội muội đáng thương của ta, sao ông trời lại không có mắt như thế chứ!"
Tại sao kẻ làm ác lại không gặp báo ứng? Cô run rẩy toàn thân, rít qua kẽ răng: "Tẩu tử, tẩu biết..."
"Ta không biết cụ thể đã xảy ra chuyện gì, nhưng ta và ca ca muội đâu phải kẻ ngốc. Chúng ta biết chắc chắn muội đã chịu uất ức ở bên ngoài."
Nỗi oan khuất tày trời! Chính vì nó mà bao năm qua cô không muốn lấy chồng, không muốn bước chân ra khỏi cửa, không thể nào nguôi ngoai.
Người con gái òa khóc nức nở. Đây là lần đầu tiên cô kể lại chuyện năm xưa cho người khác nghe: "Tẩu tử, muội hận lắm!"