Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 225: Giấy đoạn tuyệt

Giang đại nhân tê rần cả da đầu!

Con trai ông ta bị sao thế này? Cuối cùng cũng bị chọc cho điên rồi à? Nếu không sao lại dùng cái giọng điệu đó nói chuyện với ông ta?

Giang đại nhân cũng hạ giọng xuống: "lão nhị, con đừng vội, dù xảy ra chuyện gì cũng có người nhà ở đây, dù không cứu được con thì ít nhất cũng nhặt xác cho con, không để con thành cô hồn dã quỷ."

"Cô hồn dã quỷ?" Lục Nhân cười khẩy một tiếng: "Con sau này phải làm Tiên quan đấy!"

Trên mặt Giang đại nhân lộ rõ vẻ ghét bỏ, thằng con này đến quan triều đình còn chẳng làm nổi, còn đòi làm Tiên quan gì? Nằm mơ à?

"Con mơ ngủ à?"

Lục Nhân: "Cha không hiểu đâu, đây là chuyện còn đẹp hơn cả giấc mơ."

"Hay là ở bên ngoài không quen? Hay là dọn về nhà đi." Ông ta tuy lúc nào cũng muốn đ.á.n.h con trai, nhưng cũng không nỡ nhìn nó phát điên, hơn nữa lỡ con trai điên thật, ra ngoài nói lung tung thì làm sao.

"Cha, cha đồng ý với con một chuyện trước đã."

"Con nói trước là chuyện gì." Giang đại nhân vốn tính cẩn trọng, sao có thể chưa hỏi đã đồng ý.

Lục Nhân thấy ông ta không chịu nhận lời, bèn nói thẳng: "Cha gạch tên con ra khỏi gia phả đi."

Trong khoảnh khắc đó, nụ cười trên mặt Giang đại nhân tắt ngấm, thay vào đó là vẻ lạnh lùng và nghiêm nghị: "Giang Phồn, con nói lại lần nữa xem?"

"Con nói cha gạch tên con ra khỏi gia phả đi, đằng nào cha cũng nhìn con không thuận mắt."

"Hừ, con cũng biết mình không được người ta thích à?" Giang đại nhân chỉ vào mặt con trai: "Con xem con đi, văn không thành võ không thạo, đi đâu cũng bị người ta ghét, biết rõ mình như thế nào mà không chịu hối cải, lại còn càng lúc càng quá quắt, con rốt cuộc có tim không hả?"

Lục Nhân lúc này làm gì còn tâm trạng tranh cãi với cha, đáp ngay: "Không có, không có. Con không có tim, con không phải thứ tốt đẹp gì, cho nên cha mau gạch tên con khỏi gia phả đi, như vậy sau này con có xảy ra chuyện gì cũng không liên lụy đến cha nữa."

Trong lòng Giang đại nhân thót một cái: "Con gây ra rắc rối gì bên ngoài rồi? Đừng vội, con kể ta nghe xem, biết đâu giải quyết được."

Lục Nhân nảy ra một ý: "À, con vừa đi g.i.ế.c Trưởng công chúa rồi! Bà ta suốt ngày quấn lấy Khổng Linh Chi, còn đòi tặng cô ấy nam sủng, con tức quá..."

Hắn còn chưa nói hết câu, Giang đại nhân đã tắc thở, vội vàng mò mẫm lọ t.h.u.ố.c Khổng Linh Chi đưa ở đầu giường, dốc ra một viên nhét vào miệng, may mà không c.h.ế.t thẳng cẳng.

Ông ta th* d*c một hồi, bật dậy cái vèo, túm lấy tay Lục Nhân. Cái lực nắm tay ấy khiến Lục Nhân hơi hoảng hốt, có phải thực ra cha rất quan tâm hắn, chỉ là bình thường quen mắng c.h.ử.i nên không thể hiện ra?

Cũng vì thế mà hắn không rút tay lại, nương theo lực của cha, đi theo ông ta vào thư phòng. Giang đại nhân cầm bút mài mực, rồi viết lên giấy: 'Con ta sinh ra bất hiếu, nhiều năm dạy bảo không đổi, lòng ta rất đau, sợ rằng sau khi ta trăm tuổi... nay cắt đứt quan hệ, dù có m.á.u mủ tình thâm, cũng không thể nối lại tình cha con...'

Lục Nhân: "..."

Viết xong, Giang đại nhân ngẫm nghĩ: "Cái này không thể trực tiếp mang ra ngoài, con đi tìm người làm cũ đi, sau đó chôn cùng với chỗ tiền riêng của con ở một nơi nào đó. Đợi đến khi con bị thẩm vấn thì hẵng khai ra chỗ đó, nhớ là đừng khai ngay từ đầu, ít nhất phải chịu đựng được một tháng đại hình rồi hẵng khai."

Lục Nhân: "..."

Hắn ngẩn người nhìn cha mình: "Trước kia con nói bao nhiêu lần bảo cha gạch tên con khỏi gia phả, cha chưa bao giờ đồng ý, sao bây giờ viết giấy đoạn tuyệt nhanh thế?"

Giang đại nhân cau mày: "Chẳng lẽ con còn muốn liên lụy cả nhà? Trưởng công chúa từ trước khi Bệ hạ đăng cơ đã có nhiều trợ lực, nay địa vị siêu nhiên, con g.i.ế.c bà ấy, dù có tờ giấy đoạn tuyệt này thì cả nhà ta cũng c.h.ế.t chắc, nhưng có nó, may ra còn giữ được toàn thây cho người nhà."

Lục Nhân: "..."

Hắn giật lấy tờ giấy đoạn tuyệt, đi ra ngoài như một bóng ma, đến cửa bỗng dừng lại: "Con không g.i.ế.c Trưởng công chúa."

Dù Trưởng công chúa có thực sự tặng nam sủng cho Khổng Linh Chi, hắn cũng sẽ không làm gì, dù sao Trưởng công chúa cũng không nhắm vào hắn, đặc sắc của phủ bà ấy chính là rượu ngon và nam sủng. Hơn nữa, dù có người thực sự vì muốn phá hoại tình cảm của bọn họ mà tặng đàn ông cho Khổng Linh Chi, việc hắn cần làm là để Khổng Linh Chi tự mình từ chối. Đàn ông thông minh đều biết cách đối phó với phụ nữ, chỉ có đàn ông ngu ngốc mới đi đối phó với đàn ông. Chỉ cần Khổng Linh Chi thích hắn, người khác có gì đáng lo.

Giang đại nhân không hề ngạc nhiên chút nào: "Ồ, ta biết."

"Thế cha còn viết giấy đoạn tuyệt cho con?" Lục Nhân giơ tờ giấy lên.

Giang đại nhân cười: "Con có ngốc không? Con nhìn kỹ xem nét chữ đó là của ai, trên đó có tên ta không, có tên con không, có dấu tay của hai cha con mình không?"

Lục Nhân: "..."

Hắn trợn to mắt, mở tờ giấy ra, lúc này mới để ý, đây là chữ của chính hắn!

Giang đại nhân ung dung vuốt râu: "Tờ giấy đoạn tuyệt này con mang ra ngoài, người khác chỉ nghĩ là do con tự viết thôi."

"Cha!" Lục Nhân tức giận chỉ vào mặt cha mình: "Đúng là gừng càng già càng cay!"

"Là do con quá ngốc thôi." Giang đại nhân vẫy tay gọi hắn: "Ngồi xuống, kể ta nghe xem, người trong mộng của con lại làm gì khiến con vội vã chạy đi tìm ta như thế?"

"Hừ! Hạ trùng bất khả ngữ băng (sâu mùa hè không thể bàn chuyện băng tuyết), cha không hiểu đâu."

Giang đại nhân cười khẩy: "Ta sống từng này tuổi rồi, chuyện gì mà chưa từng thấy? Chẳng qua là chuyện tình cảm nam nữ thôi. Bao nhiêu năm nay, con thấy mẹ con cãi nhau với ta bao giờ chưa? Bà ấy tuy tính tình dịu dàng, nhưng cũng là do ta thường xuyên dạy bảo."

Lục Nhân nghe câu này là chối tai: "Mẹ con đâu phải chim thú trong lồng, cái gì mà cha dạy bảo? Cha đâu phải cha mẹ của bà ấy, có tư cách gì dạy bảo bà ấy?"

"Ta là chồng bà ấy, đương nhiên phải gánh trách nhiệm dạy bảo bà ấy. Nếu bà ấy làm sai chuyện gì, ta tất nhiên phải nghĩ xem có phải ta dạy chưa tốt..."

Lục Nhân cắt ngang: "Thôi đi! Toàn nói những lời nghe phát buồn nôn." Hắn xé nát tờ giấy đoạn tuyệt: "Mẹ con đúng là số khổ mới lấy phải cha."

"Nói bậy! Cả cái kinh thành này ai không nói bà ấy số tốt, vợ chồng hòa thuận, con cái hiếu thảo, trừ con ra, chỉ có con là làm bà ấy mất mặt."

Lục Nhân chỉ cảm thấy như có một sợi dây xích trói chặt lấy mình, xé không đứt, bứt không ra, cứ thế giam cầm mọi thứ của hắn, khiến hắn thở cũng không được tự do.

Giọng Giang đại nhân dịu lại: "Đợi sau này con thành gia lập thất, cũng phải dạy bảo vợ mình cho tốt. Có câu 'trước sảnh dạy con, đóng cửa dạy vợ', cần phải chú ý, đừng để nó mất mặt."

Lục Nhân cười tức tối: "Bị người ta coi như cháu chắt mà dạy dỗ thì còn mặt mũi gì nữa? Được cha mẹ dạy dỗ là điều nên làm, nhưng con chưa từng biết, hóa ra những người đàn ông như cha lại coi vợ như con gái. Cha đã coi mẹ con là trẻ con, thế cha ôm tâm tư gì mà ngủ với bà ấy?"

"Câm mồm!" Giang đại nhân vội vàng uống thêm một viên t.h.u.ố.c trợ tim: "Con... con đúng là đồ không cha không mẹ, vô pháp vô thiên, đạo lý đơn giản nhất thiên hạ này con cũng không nhận, chỉ chăm chăm vào cái mớ tà đạo trong lòng con, loại người như con, sớm muộn gì cũng bị quả báo!"

"Thôi đi, ai bị quả báo cũng chưa đến lượt con, con sau này làm Tiên quan đấy." Đột nhiên, Lục Nhân nảy ra một ý: "Hừ, đợi con làm Tiên quan, người đầu tiên con xử lý chính là cha."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn