Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 224: Thần tiên quyến lữ

Câu này Khổng Linh Chi ghé sát vào tai Trưởng công chúa mà nói, làm bà suýt chút nữa thì nhảy dựng lên. Bà cố gắng giữ bình tĩnh, chỉ là tay không tự chủ được mà xoa xoa cánh tay mình.

Nha hoàn chưởng sự thấy bà kinh hãi, vội vàng tiến lên, vẻ mặt đầy sợ hãi nói: "Khổng lang trung! Ngài mau đừng kể nữa, nô tỳ sắp sợ c.h.ế.t khiếp rồi!"

Trưởng công chúa thầm khen cô ta một tiếng trong lòng, không hổ là tâm phúc của bà, tuy theo hầu bên cạnh chưa lâu nhưng rất hiểu chuyện, luôn biết làm việc đúng lúc đúng chỗ.

Bà nở nụ cười khoan dung: "Cái con bé này, sao gan lại bé thế hả?"

"Nô tỳ tuy theo Điện hạ mở mang chút tầm mắt, nhưng dù sao tuổi vẫn còn nhỏ, vừa nghe ngài ấy kể những chuyện đó, sợ đến mức toàn thân toát mồ hôi lạnh..." Nha hoàn vừa nói vừa lau trán, cứ như có mồ hôi lạnh thật vậy.

Thế là Trưởng công chúa tỏ vẻ "bất đắc dĩ" lại "buồn cười" nói: "Thôi được rồi, hôm nay tạm thời không nghe nữa, hôm nào ngươi không có mặt, ta lại mời Khổng lang trung tới kể nốt."

Khổng Linh Chi cũng cười theo: "Thời gian không còn sớm, thảo dân cũng nên về ăn cơm rồi."

"Cần gì phải về? Ở lại đây ăn."

Trưởng công chúa có ý tốt, cô cũng không từ chối. Chỉ là lúc ăn cơm, đối phương lại thở dài: "Không có rượu, cơm nước đều nhạt nhẽo vô vị. Vốn định ăn chút gỏi cá sống... gỏi cá cũng không cho ăn." Nói xong còn nhìn cô bằng ánh mắt đầy ai oán.

Khổng Linh Chi không nói gì, cắm cúi ăn cơm. Cơm nước xong xuôi, Trưởng công chúa cho người đưa cô về, còn tặng kèm một ít đồ ăn.

...

Ở nhà, Lục Nhân đang mỏi mắt chờ cô: "Cô ăn cơm xong rồi à?"

"Ừ."

Lục Nhân bèn bảo người mang cơm của hắn lên: "Cái ý tứ sáng nay cô nói, ta hiểu rồi."

Khổng Linh Chi thầm nghĩ: Nhìn bộ dạng huynh thì chẳng giống đã hiểu chút nào cả.

"Cô có phải chê ta phiền không?"

"Huynh còn bảo mình hiểu rồi." Khổng Linh Chi bất lực: "Ta đưa cờ cho huynh là muốn huynh hiểu rằng, chuyện tình cảm không thể nóng vội muốn là được ngay, thuận theo tự nhiên mới tốt."

Lục Nhân hừ một tiếng: "Hôm nay ta thuận theo tự nhiên mà hỏi đấy!" Hắn nói rồi đảo mắt một vòng: "Ta biết vì sao cô từ chối ta."

"Vì sao?"

"Cô chắc chắn là thấy ta quá loi choi, không giống một người chín chắn vững vàng để gửi gắm cả đời."

Khổng Linh Chi: Huynh cũng biết mình loi choi cơ à? Cũng không nghĩ xem, có cuốn tiểu thuyết ngôn tình cổ đại nào lại chọn một nam chính như thế này không? Bình thường không phải Vương hầu tướng lĩnh thì cũng phải có thân phận và thế lực đặc biệt, kiểu như huynh, đến nam phụ còn chẳng đến lượt.

Khổng Linh Chi vừa nghĩ đến đây bèn bật cười, nụ cười khiến Lục Nhân hơi sợ.

"Huynh có biết lai lịch của ta không?"

Lòng Lục Nhân chùng xuống. Hắn quen biết Khổng Linh Chi lâu như vậy, đương nhiên cũng phát hiện cô có chút không bình thường. Y thuật đột nhiên trở nên cao siêu, bị sét đ.á.n.h không c.h.ế.t lại còn có thêm nội lực... Quả thực giống như con gái ruột của ông trời, hận không thể nhét hết mọi thứ tốt đẹp vào tay cô.

"Cô có chịu nói cho ta biết không?" Hắn dè dặt hỏi.

Khổng Linh Chi hỏi trước xem xung quanh có ai nghe lén không. Lục Nhân khẳng định ngay là không có, người của Lục Đường đều ở ngoài phố, mấy huynh đệ Cái Bang cũng đã về trụ sở Cái Bang rồi, chỉ còn bà Vương ngủ ở đây, nhưng bà ấy sẽ không qua nghe lén.

Thế là Khổng Linh Chi sắp xếp lại từ ngữ: "Lúc trước ta cứu người bị rơi xuống nước suýt c.h.ế.t, huynh biết rồi đấy. Thực ra lúc đó hồn phách ta đã lìa khỏi xác. Sau đó ta gặp... cha ta."

"Cha cô? Khổng lang trung?"

"Đúng. Cha ta nói ông ấy nhờ bao năm làm việc thiện, hành y cứu người tích được không ít công đức, nên xuống âm phủ nhận được một chức quan sai. Vốn dĩ ông ấy đến đón ta, nhưng vừa gặp ta lại phát hiện dương thọ ta chưa tận..."

Lục Nhân: "..."

Đồ lừa đảo! Cô vẫn không chịu nói thật với ta.

Trong lòng nghĩ vậy nhưng ngoài mặt vẫn tò mò hỏi: "Có phải cha cô dạy y thuật cho cô không?"

"Ồ, không phải. Ông ấy chỉ đến thăm ta, thấy dương thọ ta chưa tận bèn bảo ta quay về." Khổng Linh Chi ngừng một chút: "Trước khi tỉnh lại, ta còn nghe thấy một giọng nói, giọng nói đó rất cao rất xa. Người đó nói, vì ta cứu người mà không màng tính mạng, cộng thêm mấy kiếp trước đều tích được rất nhiều công đức, nên có thể phong cho ta làm một Tiên quan nhỏ."

Lục Nhân: "..."

Hắn phối hợp hỏi tiếp: "Vậy sao cô không đi làm Tiên quan?"

"Nếu làm Tiên quan thì phải cắt đứt mọi duyên nợ trần gian, ta nghĩ đến mẹ từ nay cô độc không nơi nương tựa, bèn tạ tội với người đó..."

Lục Nhân sốt ruột: "Cô ngốc thế! Chuyện tốt như vậy mà còn đẩy ra ngoài?"

Khổng Linh Chi liếc hắn một cái: "Ta nói, chức Tiên quan có thể giữ lại cho ta không, đợi ta hết dương thọ rồi hãy đi nhậm chức."

Lục Nhân: Cũng thông minh đấy chứ.

Nhưng hắn nhanh chóng lo lắng, Khổng Linh Chi nói chuyện này là có ý gì? Chẳng lẽ vì cô phải làm Tiên quan nên không thể lấy chồng?

"Đợi sau khi sống lại, ta bèn nghĩ, nhất định phải nghiên cứu y thuật cho thật tốt, chữa bệnh cứu người, tích thêm nhiều công đức... Đến lúc đó đi làm Tiên quan, cũng có thể nhận được chức vị cao hơn một chút."

Lục Nhân: "..."

"Vậy chuyện này có liên quan gì đến ta và cô? Ta cũng đâu có ngăn cản cô chữa bệnh, ngược lại, ta còn giúp cô mà."

Khổng Linh Chi: "Vốn dĩ ta muốn tích thêm chút công đức để đổi lấy chức vị cao hơn, nhưng hiện tại, ta đã xem huynh là tri kỷ. Nếu sau khi ta c.h.ế.t đi làm Tiên quan, huynh hồn quy địa phủ, e là sẽ có nhiều luyến tiếc, nên ta quyết định tích thêm công đức, đổi cho huynh cũng được làm một chức Tiên quan."

Lục Nhân: "!!!"

Hắn chấn động!

Biết rõ những lời này của Khổng Linh Chi chắc chắn là bịa đặt, nhưng trái tim đang vui sướng của hắn lúc này lại có thêm một đàn nai con đ.â.m đầu vào c.h.ế.t! Cô thật sự... quá tốt, quá dịu dàng! Sao có thể tốt đến thế này cơ chứ!

Điều này thậm chí khiến trong lòng hắn nảy sinh chút hổ thẹn, bởi vì hắn chỉ nghĩ đến việc kết hôn sinh con với Khổng Linh Chi, bạc đầu giai lão một đời, còn cô đã nghĩ tới chuyện tam sinh tam thế!

Khổng Linh Chi đợi hắn bình tĩnh lại một chút, nói tiếp: "Cho nên, ta muốn dồn toàn bộ tâm sức vào việc nghiên cứu y thuật và chữa bệnh cứu người, không rảnh lo chuyện tình cảm nam nữ, nếu huynh không vui, cứ mắng ta..."

Không đợi cô nói hết, Lục Nhân vội vàng nói: "Sao ta lại không vui chứ? Cô thâm tình như vậy, ta chỉ sợ phụ lòng cô... chỉ sợ không xứng với cô."

Người ta sau này làm Tiên quan, còn có người cha làm quan sai dưới âm phủ, hắn có gì? Có ông bố làm quan, lại còn suốt ngày muốn đạp hắn một cái. Thật sự cưới cô về nhà, hắn cảm thấy uất ức cho Khổng Linh Chi.

Đột nhiên hắn bật dậy: "Thế này đi, ta về nhà trước, bảo cha ta gạch tên ta khỏi gia phả, sau đó sẽ cùng cô phiêu bạt giang hồ, từ nay chúng ta cùng nhau chữa bệnh cứu người tích lũy công đức." Làm một đôi thần tiên quyến lữ.

Hắn là đàn ông con trai, sao có thể để Khổng Linh Chi một mình vất vả tích công đức cho cả hai người được.

Khổng Linh Chi: "Huynh muốn làm thế nào cũng được, chỉ là đừng vì ta mà làm những việc này, huynh nên có cuộc đời của riêng mình."

Lục Nhân nhìn cô: "Ta hiểu ý cô, nhưng ta muốn... trong cuộc đời ta, nhất định phải có cô."

Nói xong hắn đỏ bừng mặt, cố tỏ ra phong lưu khoát tay: "Thời gian không còn sớm, lát nữa cô còn phải đọc sách, hôm nay ngủ sớm đi, sáng mai ta đến tìm cô."

"Được!"

Khổng Linh Chi về phòng đọc sách, còn Lục Nhân thì kích động chạy về nhà. Hắn lôi ông cha ruột vừa mới nằm xuống dậy, mặt đầy hân hoan dịu dàng: "Cha, cha đồng ý với con một việc đi."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn