Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 179: Bậc thầy tiếp thị Chu Kiếm Thần

"Kiếm Thần xuất thân Thiếu Lâm, lại từng học kiếm pháp ở Tung Sơn vài năm, cho nên trong kiếm chiêu có chút nền tảng của Thiếu Lâm. Ví dụ như chiêu này, gọi là 'Hoành giang phi độ', tuy bay hơi thấp tí nhưng cũng gọi là bay..: "

Chu Kiếm Thần: "..." Lão rất muốn xem kẻ nào đang nói leo bên dưới, bắt hắn câm mồm lại, tiếc là kiếm chiêu của đối thủ khiến lão không rảnh tay, chẳng phân tâm được chút nào.

"Tiếp theo chiêu này gọi là 'Đồng t.ử bái Phật'... Ấy chà, tiếc quá, bái không thành... suýt thì ngã dập mặt!" Chu Kiếm Thần:...Ngươi không nói không ai bảo ngươi câm đâu! Lão dù sao kinh nghiệm giang hồ cũng phong phú hơn, tuy đ.á.n.h không lại nhưng cũng chưa đến mức thua ngay, bèn tính kế phá giải.

Khổng Linh Chi ho khan một tiếng: "Huynh đài hay là bình phẩm về kiếm pháp của vị thiếu hiệp kia đi."

Lục Nhân: "...”

“Ồ, bình thường thôi." Nghĩ ngợi một chút, hắn bổ sung: "Kiếm pháp của kẻ này thường thường bậc trung, ngược lại Chu Kiếm Thần, quả không hổ danh luyện kiếm nhiều năm, kiếm pháp lô hỏa thuần thanh, xuất thần nhập hóa khiến người ta bái phục."

Nói rồi, như chưa hả giận, hắn đột nhiên hét toáng lên: "Chu Kiếm Thần! Đánh hắn! Mạnh vào!" Có người không hiểu chuyện gì cũng hùa theo: "Kiếm Thần đ.á.n.h hắn!”

“Kiếm Thần đ.á.n.h hắn!"

Tiếng hò reo của đám đông chẳng gây áp lực gì cho Dạ Phong. Lúc này trong mắt hắn chỉ có thanh kiếm của mình và kẻ địch, chiêu thức ngày càng nhanh, Chu Kiếm Thần gần như không đỡ nổi.

Mắt thấy Chu Kiếm Thần sắp thua, Lục Nhân cuống lên, xắn tay áo hận không thể lao lên đ.á.n.h thay: "Chu Trị cái đồ vô dụng này! Bao năm luyện kiếm vứt cho ch.ó ăn à? Bày đặt múa may quay cuồng làm gì? Đánh nó đi là xong!"

Chu Kiếm Thần: "..." Trong lòng lão có tiếng gào thét: Ngươi là ai hả? Người huynh đệ, ta với ngươi không thù không oán, ngươi đừng có phá rối được không? Ta không đ.á.n.h nó là vì ta không muốn đ.á.n.h à? Ta đ.á.n.h không lại mà!

Lục Nhân ở dưới gào to đến mức ai cũng nghe thấy: "Chu Trị ông chưa ăn cơm à? Đánh không lại thì đá vào hạ bộ hắn ấy!"

Chu Kiếm Thần: "..." Lão thà thua chứ không đời nào làm cái trò mất mặt ấy đâu.

...

Trong tiếng la ó của Lục Nhân, Chu Kiếm Thần thua trận. Thanh danh kiếm lão dày công chọn lựa bị hất văng khỏi tay, thanh kiếm trông có vẻ tầm thường, thậm chí hơi thô sơ của đối phương kề ngay trên cổ lão. Cuối cùng lão cũng cảm nhận được thứ mà trước giờ mình chưa từng có trên thanh kiếm.

Dạ Phong không hề có chút vui mừng chiến thắng nào trên mặt. Hắn rất thất vọng. Thu kiếm về, hắn quay người định đi, rồi lại dừng bước, thắc mắc hỏi: "Tại sao ông lại được gọi là Kiếm Thần?"

Kiếm Thần trong tưởng tượng của hắn, kiếm pháp phải là thiên hạ vô địch, tâm lạnh như kiếm, đứng trên đỉnh cao cô độc, trong giang hồ không còn đối thủ, chỉ có một người đứng trên vị trí tối cao nhìn xuống chúng sinh, thế mới xứng gọi là Kiếm Thần. Còn Kiếm Thần trước mặt này... trong lòng ông ta căn bản không có kiếm.

Lục Nhân tức giậm chân: "Cái đồ phế vật Chu Trị! Đến thằng nhãi ranh mới ra đời còn đ.á.n.h không lại."

Đám đông thấy Kiếm Thần thua cũng tiếc nuối, nghe hắn nói năng ngông cuồng bèn nạt nộ: "Thằng ranh con ở đâu ra đấy!”

“Kiếm Thần dù có thua cũng không đến lượt ngươi sỉ nhục!”

“Đúng đấy, Kiếm Thần người ta lớn tuổi thế rồi, thua thì đã sao?”

“Ta lại thấy Kiếm Thần cố tình nhường vị thiếu hiệp kia, vì thấy cậu ta giống con trai mình nên không nỡ ra tay..."

Lục Nhân: "Im hết đi, một đứa trẻ mới sinh chưa được trăm ngày, nhìn ra được tướng mạo à? Lại còn giống con trai nên không nỡ ra tay, bản thân kém cỏi thì nhận thua luôn đi, nói lắm thế chẳng qua để vớt vát thể diện chứ gì?"

Chu Kiếm Thần: "..." Lão không nhịn được tên này nữa rồi! "Vị thiếu hiệp này là ai? Chẳng lẽ cũng đến tìm ta tỷ thí?"

Lục Nhân cười khẩy: "Ta thèm vào mà tỷ thí với ông. Ai biết được ta lại giống với ai trong nhà ông, đến lúc đó lại mặt dày đòi làm cha ta. Ta có thắng ông, người ta cũng bảo ông nhường, xì."

"Ngươi..." Chu Kiếm Thần khí huyết dâng trào: "Ngươi chê ta kém, thế ngươi đấu với vị thiếu hiệp này xem! Chưa chắc ngươi đã đi được nhiều chiêu thế đâu!" Dạ Phong tò mò nhìn sang, cũng thấy hơi hứng thú. Dù sao đến cũng đến rồi, chi bằng đấu thêm vài người.

Lần này đến lượt Lục Nhân im lặng.

Chu Kiếm Thần: "Ồ, các hạ chẳng lẽ chỉ giỏi võ mồm?"

Lục Nhân: "..." Không phải hắn sợ, chỉ là chỗ này thật sự không hợp với hắn.

Lão ăn mày cười ha hả: "Có một số người, mồm mép thì tép nhảy, còn đi bình phẩm người khác, cũng không nhìn lại xem mình có mấy phần bản lĩnh."

Lục Nhân: Lão già c.h.ế.t tiệt, cứ đợi đấy!

Nếu là bình thường Lục Nhân chẳng thèm chấp đám người này nói gì, nhưng có Khổng Linh Chi ở bên cạnh, hắn không tránh khỏi nổi m.á.u hiếu thắng: "Được... đấu thì đấu!"

Khổng Linh Chi chộp lấy cổ tay hắn: "Lục huynh, Dạ huynh, hai vị nếu muốn so tài thực sự, chi bằng tìm chỗ nào vắng vẻ đi. Ở đây ồn ào náo nhiệt, dù thắng hay thua cũng là để người ngoài xem trò vui, làm sao so được kiếm tâm của ai thuần khiết hơn?"

Chu Kiếm Thần: Ta nghi là con bé này đang c.h.ử.i ta, nhưng ta không có bằng chứng.

Đề nghị của Khổng Linh Chi trúng ngay ý cả hai, nhất là Dạ Phong, hắn giờ chỉ muốn tìm chỗ yên tĩnh một chút: "Được!" Cả hai đồng thanh.

Chu Kiếm Thần chắp tay: "Đề nghị của cô nương rất hay, ta có một trang viên ngoài thành, hai vị thiếu hiệp có thể theo ta về đó tỷ thí. Người thắng cuộc, danh kiếm trong kho của ta tùy ý chọn lựa!"

Lục Nhân: "Ồ, thế người thắng có phải nhận ông làm nghĩa phụ, gọi ông một tiếng cha không? Hóa ra dù thắng hay thua, người được lợi nhất vẫn là ông, hai bọn ta phải tranh nhau làm con ông à?" Hắn mỉa mai: "Bọn ta ai thắng làm cha ông nghe còn được, chứ làm con ông thì có gì hay?"

Chu Kiếm Thần:...Ngươi tưởng ai cũng thèm đứa con như ngươi chắc? Lão phu chỉ muốn tận mắt xem Dạ Phong thiếu hiệp đ.á.n.h ngươi thế nào thôi!

Lão bày ra vẻ mặt hiền lành tốt tính: "Thôi được rồi, hôm nay quả thực là ta thua. Giang hồ lớp sau xô lớp trước, đám già nua chúng ta cũng nên nhường chỗ cho người trẻ rồi." Nói xong bèn dẫn người rời đi, bóng lưng trông vô cùng cô đơn. Khổng Linh Chi thầm cảm thán trong lòng: Đúng là bậc thầy tiếp thị.

Đám đông giải tán, Khổng Linh Chi cũng định về khách đ**m. Lục Nhân đi theo sau, thấy Dạ Phong chẳng có tí ý thức nào cũng đi kè kè bên cạnh Khổng Linh Chi, hận không thể lôi ngay ra đ.á.n.h một trận bất kể thủ đoạn. Đã thế còn thêm một lão già phá đám bên cạnh.

"Dạ Phong, cậu năm nay hai mươi mốt rồi, đã có vợ con chưa?”

“Chưa, kiếm pháp của ta chưa đại thành, sư phụ bảo không vội lấy vợ."

Lão ăn mày cười hì hì: "Ta giới thiệu cho cậu một mối nhé?"

Dạ Phong cười ngây ngô: "Ta từ nhỏ được sư phụ nhặt về nuôi lớn, sư phụ như cha mẹ, chuyện hôn nhân đại sự đương nhiên phải do người làm chủ."

"Sư phụ cậu ở mãi trên núi, tìm đâu ra vợ cho cậu? Biết đâu sư phụ cậu còn mong cậu xuống núi tìm được người trong mộng ấy chứ! Hay cậu nói ta nghe xem, cậu muốn tìm người vợ thế nào?"

Dạ Phong ngẫm nghĩ, nghiêm túc trả lời: "Ta muốn tìm một người cũng học kiếm pháp, sau này chúng ta có thể thường xuyên tỷ thí với nhau..." Vợ chồng sống chung, lúc nào cũng có thể so tài kiếm pháp, không cần phiền phức như đi khiêu chiến người khác, chẳng phải tuyệt vời sao?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn