Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu
Chương 178: Các người chỉ giỏi ghen ăn tức ở
Ba người lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Cái vũng nước đục này sâu quá, không dám dây vào. Đầu tiên là một lão già nội lực thâm hậu, dùng chiêu thức của Cái Bang. Tiếp đến là một cô gái võ công quỷ dị không lộ chút sơ hở nào, chẳng nhìn ra môn phái. Giờ lại lòi ra một gã đàn ông thân pháp phiêu dật, khinh công tuyệt đỉnh...
Chẳng biết Chu Kiếm Thần chọc phải cái ổ kiến lửa nào mà lắm chuyện thế này. Họ không khai ra chuyện Chu Kiếm Thần thuê mướn đã là tận tình tận nghĩa lắm rồi, tuyệt đối không dám dây dưa thêm nữa. Lão nhị hạ giọng: "Không cần đâu, chúng ta với Dạ Phong thiếu hiệp không thù không oán, dẫu trước đó có muốn tỷ thí cũng sẽ không hại tính mạng cậu ấy. Tam đệ ta bị thương nặng, xin cáo từ!"
Ba người chạy bán sống bán c.h.ế.t. Lục Nhân vẫn không cam lòng đuổi theo gọi với: "Ở đây có sẵn lang trung này, các người định đưa hắn đi đâu chữa?" Dứt lời, hai huynh đệ kia càng chạy nhanh hơn.
...
Dạ Phong: "Tiền bối, Khổng cô nương, còn cả vị huynh đài này nữa, đa tạ ý tốt của mọi người. Sắp đến giờ rồi, ta đi tỷ thí trước đây, xong việc sẽ tạ ơn sau."
Lão ăn mày: "Được được, cậu cứ đi đi, nếu bị thương thì để Khổng cô nương chữa cho." Nói xong cảm nhận được ánh mắt hung tàn của Lục Nhân, lão ăn mày cười ha hả, đắc ý chắp tay sau lưng bỏ đi.
Chỉ còn lại hai người, Lục Nhân ngượng ngùng bước lại gần: "Khổng lang trung, trùng hợp thật đấy.”
“Ừ, chúng ta cùng đi xem tỷ thí đi.”
“Được!"
Trên đường đi cả hai đều im lặng, chỉ có tiếng bước chân, một trước một sau, Khổng Linh Chi đi trước, Lục Nhân theo sau. Cô nghĩ ngợi một chút, dừng lại quay đầu, thì thấy Lục Nhân đang dẫm lên đúng dấu chân cô vừa đi qua...
Lục Nhân: "..."
"Khụ, ta... ta kiểm tra xem khinh công cô luyện thế nào rồi. Đúng, lâu rồi không giám sát cô luyện tập, không biết cô có lười biếng không.”
“Không, ngày nào ta cũng luyện.”
“Ồ."
Lục Nhân cúi đầu không biết đang nghĩ gì, Khổng Linh Chi thở dài bất lực: "Ta không phải đi cùng Dạ Phong đến đây đâu." Bắt gặp ánh mắt vừa vui mừng vừa ngây thơ của hắn, Khổng Linh Chi từ tốn giải thích lại tình huống hôm đó.
Lục Nhân: "!!!" Hắn biết ngay là cái lão già kia giở trò mà! Dạ Phong trông thì bình thường, võ công cũng thường thường, Khổng Linh Chi đến hắn còn không thèm thì làm sao để mắt đến tên kia được?
Kẻ vừa nãy còn ủ rũ giờ như được hồi sinh, hớn hở nói: "Theo ta thấy thì kiếm pháp của hắn cũng chẳng ghê gớm lắm đâu, cùng lắm ngang ngửa Chu Kiếm Thần thôi. Cô mà muốn học kiếm pháp, ta cũng biết sơ sơ, có thể dạy cô.”
“Thôi khỏi." Khổng Linh Chi lắc đầu: "Ta chỉ cần luyện tốt khinh công là được."
"Đúng! Cô lớn tuổi thế này rồi học kiếm pháp cũng không kịp nữa, cứ chuyên tâm một môn thôi. Đợi luyện tốt khinh công, nếu muốn học cái khác cứ bảo ta, thập bát ban võ nghệ, ta đều biết chút đỉnh."
Văn tiên sinh nãy giờ bám theo nghe lén không chịu nổi nữa: "Ngươi có cần chút liêm sỉ nào không hả?"
Lục Nhân: (→_→) "Ở đâu cũng thấy mặt ngươi, ta đang nói chuyện với Khổng lang trung, ông chủ ngươi giao nhiệm vụ rồi, còn không mau đi làm việc đi, coi chừng ta mách lẻo đấy."
Văn tiên sinh:...Đó chẳng phải là nhiệm vụ của ngươi sao? Ông ta chưa từng gặp kẻ nào mặt dày vô sỉ đến thế!
"Ta cũng muốn xem hai người họ tỷ thí, đi cùng nhé."
Lục Nhân: "..." Các người cứ đợi đấy, tối nay ông đây sẽ đ.á.n.h đuổi hết lũ kỳ đà cản mũi này, chẳng có tí mắt nào, cứ thích làm bóng đèn, đúng là ghen ăn tức ở thấy người ta hạnh phúc không chịu được.
Ba người đến nơi thì trận đấu vẫn chưa bắt đầu. Chu Kiếm Thần đang nói chuyện với Dạ Phong: "Thiếu hiệp tập kiếm bao nhiêu năm rồi?”
“Ta tập kiếm từ năm năm tuổi, đến nay đã tròn mười sáu năm."
"Thiếu niên năm nay hai mươi mốt rồi sao?" Chu Kiếm Thần lắc đầu cười khổ: "Gương mặt non nớt thế này, thoạt nhìn cứ tưởng trẻ con nhà ai... Nhắc mới nhớ, con trai cả của ta nếu còn sống, năm nay cũng hai mươi mốt rồi."
Chu Kiếm Thần thần người ra, vẻ mặt đau thương kìm nén: "Nó vừa chào đời, ta đã chuẩn bị sẵn cho nó rất nhiều danh kiếm, định bụng để nó theo ta học kiếm, lớn lên ra ngoài xông pha giang hồ, cũng kiếm được chút danh tiếng. Đến lúc đó cha con ta một môn song kiếm khách, tốt đẹp biết bao..."
Mọi người xung quanh không khỏi lộ vẻ tiếc thương cảm động. Lục Nhân móc túi hạt dưa đưa cho Khổng Linh Chi, vừa c.ắ.n hạt dưa tanh tách vừa hỏi: "Nghe ý này là con trai Chu Kiếm Thần mất rồi à?" Người bên cạnh gật đầu: "Đúng vậy, sinh ra chưa được trăm ngày đã mất. Hàng năm cứ đến ngày giỗ đại công tử, Chu Kiếm Thần đều phát cháo cứu tế người nghèo."
Dạ Phong tuy không hiểu sao Chu Kiếm Thần lại nhắc đến con trai, nhưng lúc này cũng đành an ủi vài câu: "Xin nén bi thương."
Chu Kiếm Thần lau khóe mắt: "Là ta nói nhiều quá rồi, chúng ta tỷ thí thôi. Có điều, trước khi tỷ thí, ta có một việc muốn nhờ.”
“Ngài cứ nói." Dạ Phong thầm nghĩ, cuối cùng cũng được đ.á.n.h nhau rồi, không ngờ chỉ so tài võ nghệ mà cũng lằng nhằng, trắc trở thế này.
Chu Kiếm Thần ánh mắt hiền từ: "Ta vừa gặp cậu đã thấy thân thiết, nếu thiếu hiệp không chê, ta muốn nhận cậu làm nghĩa tử, từ nay về sau dốc túi truyền thụ võ công, không biết ý cậu thế nào?"
Khổng Linh Chi: Cao tay thật. Dạ Phong mà đồng ý, dù thắng hay thua, danh tiếng Chu Kiếm Thần chỉ có lên chứ không xuống. Hơn nữa sau này hắn thắng ai, người ta cũng chỉ bảo là do Chu Kiếm Thần dạy giỏi. Nhưng với sự hiểu biết của cô về ông em này, chắc hắn sẽ không đồng ý đâu.
Dạ Phong quả nhiên từ chối: "Đa tạ ý tốt của ngài, nhưng ta đã có sư phụ rồi.”
“Không biết sư phụ cậu là vị cao nhân phương nào?" Dạ Phong: "Sư phụ không cho ta nhắc tên người."
Chu Kiếm Thần nghe vậy, tinh thần phấn chấn hẳn lên: "Chẳng lẽ là vị tiền bối lừng lẫy nào trong giang hồ?" Dạ Phong không trả lời.
Xung quanh có người nhao nhao: "Cậu cứ nhận Chu Kiếm Thần làm nghĩa phụ quách đi cho xong, chắc chắn hơn hẳn ông sư phụ vô danh kia!”
“Đúng đấy, chuyện tốt như vậy mà còn từ chối, cậu có biết bao nhiêu người muốn theo Kiếm Thần học kiếm còn chẳng có cơ hội không."
Chu Kiếm Thần lại khẩn thiết hỏi dồn: "Hiền điệt, ta vừa gặp cậu đã thấy hợp duyên, dẫu không muốn bái ta làm nghĩa phụ, cũng có thể đến Kiếm Thần Trang của ta học kiếm, đàm đạo..."
Đang lúc Dạ Phong không biết xử trí thế nào, một giọng nói ồm ồm vang lên: "Đừng nói nhảm nữa! Ông đây đến xem tỷ thí, muốn nhận đồ đệ hay nhận con trai thì đợi đ.á.n.h xong hẵng tính!"
Chu Kiếm Thần nhíu mày, định nói gì đó thì giọng nói kia lại gào lên: "Rốt cuộc có đ.á.n.h không hả? Không đ.á.n.h thì giải tán đi! Còn cái thằng mặc đồ đen kia nữa, đứng đó lải nhải mãi, hay là sợ rồi? Muốn nhận thua thì nhanh gọn lẹ lên, nói lắm thế làm gì?"
Chu Kiếm Thần:...Ngươi cứ chỉ thẳng mặt mà c.h.ử.i ta đi cho xong.
Dạ Phong bị mắng đến ngơ ngác, dứt khoát rút kiếm ra tay trước: "Tiền bối, xin chỉ giáo!"
Chu Kiếm Thần cũng coi như có chút bản lĩnh, hai người thoáng chốc đã qua lại mấy chiêu. Dạ Phong ban đầu còn hơi gượng gạo, nhưng động tác ngày càng trơn tru, kiếm chiêu ngày càng nhanh. Kiếm chiêu của Chu Kiếm Thần thì khí thế hung hãn, lại càng thêm phần hoa mỹ, chói lòa. Người xem hoa cả mắt, chỉ thấy Chu Kiếm Thần lợi hại hơn, đường kiếm đẹp mắt khiến người ta không thể rời mắt. Còn thằng nhóc họ Dạ kia, quanh đi quẩn lại chỉ có vài chiêu đó.
Lục Nhân nhìn ngứa mắt, cao giọng bình luận cho Khổng Linh Chi nghe.