Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 176: Già rồi nên yếu

Lão ăn mày bồi thêm: "Tàn phế cũng không phải không được, kể cả lúc tỷ thí nó không đ.á.n.h người ta tàn phế, lão hủ cũng có thể khiến hắn 'vô tình' tàn phế."

Dạ Phong không nhịn được lên tiếng bênh vực Kiếm Thần: "Tiền bối, sao ngài có thể làm vậy? Vì bán t.h.u.ố.c mà đ.á.n.h người bị thương, không phải hành vi của trang hảo hán trong giang hồ."

Lão ăn mày: "À, vì bán t.h.u.ố.c đ.á.n.h người là sai, thế hắn vì muốn thắng mà hạ độc cậu thì đúng chắc? Thằng nhóc này có bị ngốc không đấy? Hai ta vất vả thế này là vì ai? Đúng là làm ơn mắc oán! Không có bọn ta giúp, cậu chắc chắn bị bọn chúng ăn tươi nuốt sống không còn mẩu xương."

Dạ Phong thầm nghĩ: Rõ ràng các người làm vì tiền mà.

Lão ăn mày liếc mắt là nhìn thấu tâm can hắn, nói ngay: "Cậu tưởng bọn ta nhất thiết phải kiếm tiền từ cậu à? Nếu thực sự chỉ vì tiền, bọn ta đầu quân cho Chu Kiếm Thần, chẳng phải cũng kiếm bộn sao? Hạ độc cậu, rồi để hắn đ.á.n.h gãy gân mạch cậu, t.h.u.ố.c của Khổng cô nương vẫn bán được cho cậu như thường."

Dạ Phong: "..." Hắn cứng họng không cãi được: "Đa tạ ý tốt của tiền bối và Khổng cô nương, nhưng ta sẽ không cố tình đ.á.n.h hắn tàn phế. Ngày mai tỷ thí, ta sẽ dùng hết sở học bình sinh để thắng hắn, còn chuyện khác không liên quan đến ta."

Những lời này khiến lão ăn mày cũng thấy hơi xấu hổ. Đối mặt với một thiếu niên thuần khiết như vậy, lão ho khan một tiếng: "Thôi được rồi, cậu cứ coi như bọn ta chưa nói gì đi. Nghỉ ngơi sớm đi, dưỡng sức cho tốt, ta tin cậu nhất định thắng hắn."

Khổng Linh Chi: "Ngoài Hắc ngọc đoạn tục cao, ta còn có một loại t.h.u.ố.c chuyên trị mất ngủ đau đầu, chỉ cần uống một viên trước khi ngủ là có thể thư giãn hoàn toàn, ngủ một giấc ngon lành đến sáng... Huynh còn trẻ, chưa hiểu giấc ngủ quý giá thế nào đâu, bao nhiêu người hói cả đầu cũng không ngủ được, thường xuyên mất ngủ, đêm ngủ không ngon dẫn đến ngày mệt mỏi rã rời... Một giấc ngủ ngon là bảo chứng tất yếu cho cuộc sống hạnh phúc! Có muốn làm một lọ dùng thử không?"

Dạ Phong: "Lang trung các người... ai cũng thế này à?"

Lão ăn mày cười khẩy: "Đương nhiên là khác rồi, đa phần lang trung đều tỏ vẻ cao siêu, nói toàn những lời người thường nghe không hiểu, kê mấy cái đơn t.h.u.ố.c bổ dưỡng vô thưởng vô phạt." Dạ Phong nhất thời không biết loại lang trung nào tốt hơn.

"Không cần đâu, ta ngủ được, không cần uống thuốc." Khổng Linh Chi gật đầu, giọng đầy tiếc nuối: "Vậy sau này khi nào huynh mất ngủ thì nhớ tìm ta nhé, có bệnh khác cũng có thể tìm ta.”

“Được."

Tiễn hai người về xong đóng cửa lại, tâm trạng Dạ Phong mãi không bình tĩnh được. Vừa nãy tuy hắn nói đỡ cho Kiếm Thần, nhưng đã nhận ra Kiếm Thần khác xa với tưởng tượng của mình. Rõ ràng gọi là Kiếm Thần, nhưng trong tâm lại chẳng hề có kiếm, thậm chí ra đường cũng chẳng mang theo kiếm của mình. Bảo tặng danh kiếm và tiền cho hắn, hóa ra là để hắn giả thua khi thi đấu.

Xuống núi lâu như vậy, ngoài Chu Kiếm Thần, hắn cũng gặp không ít cao thủ, nhưng đến giờ vẫn chưa có ai xứng để hắn gọi là đối thủ. Nếu cứ mãi không tìm thấy, hắn sẽ quay về núi, tìm vài đứa đệ t.ử có thiên phú, đào tạo chúng thành tài, lúc đó sẽ có đối thủ thôi.

...

Trận tỷ thí giữa Chu Kiếm Thần và kẻ khiêu chiến vô danh thu hút rất đông người đến xem. Lão đến sớm hẳn một canh giờ, chọn một gò đất cao. Khu vực này thoáng đãng, thuận tiện cho việc tỷ thí. Đối với đám đông đến hóng chuyện, Chu Kiếm Thần tỏ ra vô cùng thân thiện, còn sai người hầu đun nước trà mời mọi người uống: "Ăn của người ta thì há miệng mắc quai", mọi người tự nhiên đều hết lời khen ngợi lão.

Trong khi đó, trước mặt Dạ Phong lúc này là ba gã đàn ông lực lưỡng chắn đường. Cả ba đều mang binh khí, mặt mày hằm hằm nhìn hắn: "Nhóc con, bây giờ quay đầu vẫn còn kịp đấy. Muốn nổi tiếng cũng phải biết chọn quả hồng mềm mà nắn, Chu Kiếm Thần không phải người mà hạng hậu bối như ngươi có thể giẫm lên đâu."

Dạ Phong: "Ta chỉ muốn tỷ thí với ông ấy.”

“Hừ! Ngươi tưởng ai cũng mù không nhìn ra tâm tư của ngươi chắc?" Gã kia không khách khí nói: "Chẳng qua thấy Chu huynh dễ tính, chứ gặp phải người khác, lúc tỷ thí làm gì có chuyện nương tay, khéo cái mạng nhỏ của ngươi cũng vứt lại đây ấy chứ."

Dạ Phong: "Nếu thực sự c.h.ế.t trên võ đài, ta cũng cam lòng.”

“Ngươi!" Gã kia định nổi nóng thì người bên cạnh ngăn lại, ôn tồn nói: "Chu huynh trước kia từng bị trọng thương, vết thương cũ bao năm chưa lành... Nếu tiểu hữu muốn tỷ thí, hay là tìm người khác khiêu chiến đi?"

Dạ Phong: "Người khác không phải là Kiếm Thần." Trong lòng hắn chỉ có kiếm, tỷ thí đương nhiên phải tìm người dùng kiếm.

"Xem ra ngươi chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!" Ba người đồng loạt rút kiếm: "Đừng trách bọn ta ỷ đông h.i.ế.p yếu, hôm nay ba huynh đệ ta nói gì cũng không để ngươi đi tỷ thí."

Lão ăn mày thấy Dạ Phong mồm miệng vụng về, thật sự không nhịn được nữa, từ trong bóng tối bước ra: "Ta nói này, đông thế này mà bắt nạt một đứa trẻ ranh, đúng là không biết xấu hổ là gì."

Tên nóng tính kia lại định nổi đóa, người huynh đệ bên cạnh lại cản lại, cung kính thi lễ: "Tiền bối, không phải bọn tại hạ bắt nạt hắn, chúng ta chỉ muốn hắn từ bỏ việc tỷ thí với Chu huynh thôi. Ngài không biết đâu, Chu huynh bao năm nay bệnh cũ tái phát nhiều lần, trận đấu này vốn dĩ đã không công bằng với Chu huynh rồi!"

"Đúng đấy! Hơn nữa Chu huynh tuổi tác đã cao, kính lão đắc thọ, nể tình tuổi tác của Chu huynh, hắn cũng không nên khiêu chiến." Người thứ ba cũng hùa vào: "Nếu thiếu niên nào muốn nổi danh cũng đi khiêu chiến những lão già sức yếu, võ công thuyên giảm, thì thiên hạ này còn đâu là đạo lý nữa?"

Lão ăn mày tức anh ách, nhưng nhất thời không biết phản bác thế nào, vì Chu Kiếm Thần quả thực đã có tuổi. Khổng Linh Chi: "..."

Cô ngán ngẩm bước ra: "Lời mấy vị vừa nói ta nghe không hiểu lắm. Ý của các vị là, Chu Kiếm Thần già rồi, yếu rồi, không được nữa rồi (bất lực), cho nên không nên khiêu chiến đúng không?"

Ba người: "..."

"Cái này cũng là lẽ thường tình, chẳng có gì đáng nói cả." Khổng Linh Chi đứng bên cạnh Dạ Phong: "Người huynh đệ này của ta hơi ngốc nghéc, lúc nãy không hiểu ý các vị. Thế này đi, ta dẫn cậu ấy đi xin lỗi Chu Kiếm Thần, mọi người biến chiến tranh thành tơ lụa, chẳng phải tốt hơn sao?"

"Cô có thể bảo hắn nhận thua?"

Khổng Linh Chi: "Sao gọi là nhận thua được, là đi bồi tội xin lỗi. Đến lúc đó trước mặt mọi người, ta nhất định bắt cậu ấy xin lỗi Chu Kiếm Thần, để tất cả mọi người đều biết Chu Kiếm Thần già rồi, yếu rồi, từ nay về sau không chấp nhận bất kỳ lời khiêu chiến nào nữa, cũng đỡ để người khác mượn danh Kiếm Thần để nổi tiếng."

Ba người: "..." Cô có thể đừng lặp đi lặp lại mấy chữ "yếu rồi" kia không?

Dạ Phong:...Ta nghe không hiểu, nhưng ta thấy chấn động lắm!

Lời này của Khổng Linh Chi thốt ra, ba người kia cũng thấy ngượng ngùng. Nếu thực sự nhận mình già yếu, không nhận khiêu chiến thì thôi, ai nói được gì. Đằng này nhận lời rồi, lại lôi vết thương cũ ra nói, rõ ràng là không quang minh chính đại.

Khổng Linh Chi tỏ ra vô cùng thấu tình đạt lý: "Ta nghĩ, chắc chắn là do trong lòng Chu Kiếm Thần vẫn còn một thanh kiếm kiên cường bất khuất.”

“Đúng đúng đúng!" Ba người gật đầu lia lịa: "là như vậy, Chu huynh luyện kiếm từ năm ba tuổi, bao năm qua kiếm đã trở thành lẽ sống, đối mặt với khiêu chiến, huynh ấy sao có thể lùi bước?"

Khổng Linh Chi gật gù: "Ta có cách này, hay là chúng ta cùng đi tìm Chu Kiếm Thần, bảo ông ấy tìm chỗ nào vắng vẻ, đóng cửa bảo nhau tỷ thí, như thế dù thắng hay thua cũng giữ được thể diện cho đôi bên, thấy thế nào?"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn