Lúc này Chu Kiếm Thần nằm dưới gầm giường xấu hổ vô cùng, chỉ muốn đào cái lỗ chui xuống đất, nhưng bị điểm huyệt cứng ngắc, không động đậy được, bên cạnh vị cao thủ kia còn phát ra tiếng cười khẩy cực nhẹ...
Khổng Linh Chi: "Cái đó không quan trọng, ta đến bàn chuyện làm ăn với huynh, tóm lại là có người thuê ta hạ độc huynh. Hơn nữa ta còn biết, sòng bạc dưới trướng Chu Kiếm Thần đã mở kèo cá cược, phần lớn đều đặt cửa Chu Kiếm Thần thắng, chỉ lèo tèo vài người đặt huynh."
Dạ Phong: "???”
“Cô... cứ nói thẳng muốn ta làm gì đi."
Khổng Linh Chi: "Rất đơn giản, huynh uống chỗ t.h.u.ố.c độc này ngay trước mặt bạn của Chu Kiếm Thần, sau đó cầm t.h.u.ố.c giải ta đưa đi tỷ thí. Trước khi đấu thì uống t.h.u.ố.c giải, rồi đ.á.n.h bại Chu Kiếm Thần."
Dạ Phong: "..." Hắn nghi ngờ người dưới núi đầu óc có vấn đề hết rồi: "Ta uống t.h.u.ố.c độc trước... rồi uống t.h.u.ố.c giải sau?”
“Đúng!”
“Tại sao? Ta có bệnh à? Thuốc độc uống giải khát hay uống cho no bụng? Ta được cái gì?"
Khổng Linh Chi: "Được chia tiền." Cô tóm ngay được điểm yếu của thiếu niên.
“Chia được bao nhiêu?”
“Ta tính sơ sơ rồi, cửa Kiếm Thần thắng hiện giờ có khoảng mấy ngàn lượng, cửa huynh thắng chưa đến một trăm lượng. Nếu chúng ta dồn hết tiền đặt cửa huynh thắng, cuối cùng tiền thắng được chia đều."
Dạ Phong động lòng rồi. Nhiều tiền thế này, uống tí t.h.u.ố.c độc rồi uống giải d.ư.ợ.c cũng chẳng sao: "Ngoài ra, tiền bạn Chu Kiếm Thần đưa cho ta, ta cũng chia cho huynh một nửa, coi như bồi thường.”
“Bạn ông ta đưa bao nhiêu?" Khổng Linh Chi móc ngân phiếu từ trong n.g.ự.c ra: "Một ngàn lượng, mỗi người một nửa.”
“Chốt đơn!"
Chu Kiếm Thần: "..." Bàn mưu tính kế lừa lão ngay trước mặt lão, các người còn vô sỉ hơn cả Chu mỗ ta! Còn Dạ Phong nữa, rõ ràng cậu đã đồng ý với ta rồi, giờ là ý gì đây? Sao hả, tiền ta đưa chưa đủ nhiều chắc?
Khổng Linh Chi: "Còn việc cuối cùng, ta hy vọng lúc huynh đấu với Chu Kiếm Thần, có thể đ.á.n.h cho lão tàn phế, kiểu đứt gân mạch khó nối lại ấy."
Chu Kiếm Thần: "???" Nghe xem cô nói có phải tiếng người không? Dạ Phong cũng ngẩn ra: "Cô có thù với Kiếm Thần à?”
“Ta còn chẳng quen biết Kiếm Thần.”
“Thế sao cô..."
Khổng Linh Chi ho khan một tiếng: "Đợi lão tàn phế rồi, ta có thể bán loại 'Hắc ngọc đoạn tục cao' mới nghiên cứu ra cho lão."
Dạ Phong: "Hắc ngọc đoạn tục cao là cái gì?" Hắn không hiểu, nhưng hai người dưới gầm giường thì kinh ngạc đến rớt hàm. Lại có loại t.h.u.ố.c nối được gân mạch bị đứt sao?
Chu Kiếm Thần sốt ruột muốn c.h.ế.t, rất muốn chui ra nói với cô nương kia: "Cô đã có phương t.h.u.ố.c thần thánh thế, còn kiếm mấy đồng bạc lẻ ở sòng bài làm gì, ta giới thiệu khách hàng lớn cho cô nhé! Giang hồ đao kiếm vô tình, người bị thương tàn phế đứt gân mạch đầy rẫy ra đấy, đảm bảo t.h.u.ố.c của cô bán được giá trên trời. Cần gì phải đối xử với ta như thế? Chúng ta không thù không oán mà."
Dạ Phong nghe xong vẫn chưa nhận lời: "Ta không biết có thắng được không, tuy Kiếm Thần bảo võ công ông ấy thụt lùi nhiều... nhưng chưa đấu thì chưa biết thắng thua."
Khổng Linh Chi bắt ngay trọng điểm: "Kiếm Thần bảo gì cơ? Huynh gặp Kiếm Thần rồi à?”
“Đúng rồi!" Dạ Phong bán đứng Chu Kiếm Thần không chút do dự, kể lại tuốt tuồn tuột những gì đối phương nói với mình, cuối cùng còn cảm thán: "Kiếm Thần quả là người tốt, trước khi xuống núi sư huynh bảo dưới núi nhiều người xấu, dặn ta không được tin ai, nhưng xuống đây ta lại gặp toàn người tốt như các vị."
Khổng Linh Chi: "..."
Chu Kiếm Thần: "..."
Dạ Phong nhìn xuống gầm giường, thầm nghĩ: Sao Chu Kiếm Thần còn chưa chui ra nhỉ? Lúc này lão ăn mày giải huyệt cho Chu Kiếm Thần, rồi cười hì hì đợi lão hành động. Nhưng Chu Kiếm Thần... giả vờ mình vẫn bị điểm huyệt, nằm im bất động.
Lão ăn mày đưa tay định giúp lão một cái, ai ngờ lão ôm chặt lấy chân giường, sống c.h.ế.t không chịu ra. Chu Kiếm Thần c.ắ.n răng chịu cú đạp của lão ăn mày, vận hết công lực bám trụ. Câu nói với Dạ Phong lúc nãy có ít nhất một câu là thật lòng: Lão cực kỳ trọng sĩ diện.
Tiếng động dưới gầm giường lớn đến mức Khổng Linh Chi không thể lờ đi được: "Chu Kiếm Thần? Ngài đừng trốn nữa, ra đi." Một hơi không nhịn được, Chu Kiếm Thần bị đạp văng ra ngoài. Lão đầu bù tóc rối, trên người còn in mấy dấu giày, lúc này chỉ muốn kiếm cái gì che mặt lại.
Khổng Linh Chi chắp tay: "Ngưỡng mộ đại danh đã lâu, hôm nay được gặp, tiền bối quả nhiên phi phàm."
Chu Kiếm Thần: "..."
Lão lấy tay áo lau mồ hôi trên trán, cố lấy lại bình tĩnh: "Lão phu già rồi, không bì được với lớp trẻ, lại còn nghiên cứu ra được thần d.ư.ợ.c như Hắc ngọc đoạn tục cao. Chỉ không biết, có thực sự nối lại được gân mạch như cô nói hay không?" Ánh mắt sắc bén của lão quét qua, nhưng cô gái đối diện chẳng hề tỏ vẻ xấu hổ, làm như thể người vừa bàn mưu đ.á.n.h gãy gân mạch lão không phải là cô vậy.
"Có tốt hay không nhìn hiệu quả điều trị là biết."
Chu Kiếm Thần chắp tay sau lưng, cười khẩy: "Tuổi còn trẻ mà tâm địa đã độc ác, tính toán chi li, nhưng cô không biết rằng trên đời này không phải chuyện gì cũng diễn ra theo ý muốn của cô đâu."
Khổng Linh Chi: "Ngài nói đúng, thực ra ta còn muốn bàn với ngài một thương vụ nữa.”
“Bàn cái gì? Cô đừng hòng bảo lão phu thua hắn nhé?" Lão kinh doanh bao nhiêu cửa tiệm, ruộng đất bạt ngàn, gia sản kếch xù, đâu thèm để mắt đến mấy đồng bạc lẻ ở sòng bài.
"Đương nhiên không phải, ta muốn giới thiệu cho ngài 'Hắc ngọc đoạn tục cao', chuyên trị các loại đứt gân mạch, không tiêm không uống, chỉ bôi ngoài da, hiệu quả nhanh chóng. Một liệu trình giúp gân mạch tái sinh, hai liệu trình nối liền gân mạch đứt đoạn, ba liệu trình là hồi phục hoàn toàn, từ nay tạm biệt xe lăn, cáng thương, tìm lại cuộc đời mới!"
Một tràng quảng cáo hùng hồn như sấm nổ bên tai khiến Chu Kiếm Thần ngớ người.
Khổng Linh Chi: "Từng có vị đại hiệp họ nọ, toàn thân đứt hết kinh mạch, nằm liệt giường hơn mười năm, sau khi dùng Hắc ngọc đoạn tục cao của chúng ta, chưa đến ba liệu trình đã hoàn toàn bình phục!"
Chu Kiếm Thần: "..." Thật thế á? Không đúng! Không thể để con ranh này dắt mũi được.
Chu Kiếm Thần hừ lạnh: "Cô bớt ăn nói hồ đồ đi, trên đời làm gì có loại t.h.u.ố.c như thế."
"Chúng ta cam kết, không hiệu quả hoàn tiền!" Khổng Linh Chi dõng dạc tuyên bố: "Nếu ngài dùng Hắc ngọc đoạn tục cao mà không có tác dụng, một đền mười!"
"Cô..." Chu Kiếm Thần phất tay áo: "Đừng nói trên đời không có t.h.u.ố.c đó, cho dù có thật, với cái tâm địa rắn rết của cô, lão phu thà đứt hết kinh mạch, c.h.ế.t trên võ đài, cũng tuyệt đối không dùng t.h.u.ố.c của cô!" Nói xong lão nhảy cửa sổ chuồn thẳng.
Dạ Phong: "..." Hắn nhìn Khổng Linh Chi với ánh mắt vừa đau thương vừa ngơ ngác: "Danh kiếm mà Kiếm Thần hứa cho ta... có phải bay mất rồi không?"
Lão ăn mày nãy giờ nhịn cười sắp nội thương, xen vào: "Cái thằng ngốc này, cậu tưởng hắn định biếu không cho cậu chắc? Đó là để cậu giả thua trong trận tỷ thí đấy!”
“Nhưng ông ấy đâu có nói...”
“Hắn nói thế còn chưa đủ toạc móng heo ra à? Không thì tự nhiên hắn tặng cậu danh kiếm với tiền làm gì?"
Khổng Linh Chi ho khan: "Tiền bối, trời không còn sớm nữa, ta về ngủ đây.”
“Khoan đã!" Lão ăn mày gọi giật lại: "Chuyện cô vừa nói lúc nãy... tính thêm phần ta. Thằng nhóc này cái gì cũng không biết, để tránh hỏng việc, ta sẽ giám sát nó, đảm bảo cho nó thắng Chu Kiếm Thần."