Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 134: Đánh một đống rác thôi mà

Lời vừa thốt ra, mấy bàn xung quanh cười rộ lên.

"Biết đâu Vạn Lão Nhị lại giành được giải nhất thật đấy!"

"Với công phu trên giường của ta, chẳng đàn bà nào cưỡng lại được, một con nhãi ranh chưa chồng, ta trị cho ngoan ngoãn ngay!"

"Ha ha ha!"

Khổng Linh Chi nghe mà nắm đ.ấ.m ngứa ngáy.

Lục Nhân và hai người đối diện cũng nhíu mày.

"Đám người này..." Người đàn ông trung niên mặt nghiêm nghị đối diện lắc đầu: “Sao có thể bàn tán về Hà cô nương như vậy."

Lục Nhân nháy mắt với Khổng Linh Chi, hạ giọng: "Đợi đấy, để ta đi dạy dỗ bọn chúng, loại người mồm miệng không sạch sẽ này phải cho thối mồm mới chừa." Nói rồi hắn móc ra một gói t.h.u.ố.c bột nhỏ.

Khổng Linh Chi giữ hắn lại: "Đợi đã."

"Sao thế?" Lục Nhân khá hiểu Khổng Linh Chi, biết cô không có ý ngăn cản mình.

Chỉ thấy Khổng Linh Chi đặt chén trà xuống, xách ấm trà lên, đứng dậy: "Đánh một đống rác thôi mà, cần gì phải lén lút?"

Nói rồi cô đi đến bên cạnh tên Vạn Lão Nhị đang bô bô cái mồm, dội thẳng ấm nước nóng lên đầu hắn.

Vạn Lão Nhị sững sờ, định nổi đóa, nhưng nhìn thấy dung mạo của Khổng Linh Chi thì lại cười cợt nhả.

"Tiểu nương t.ử chẳng lẽ..."

Hắn chưa nói hết câu, tay Khổng Linh Chi đã đặt lên vai hắn, phóng điện.

Không đến mức giật c.h.ế.t hắn ngay, nhưng cũng dùng dòng điện cực đại mà cơ thể người chịu đựng được.

Vạn Lão Nhị bị giật co giật toàn thân, sùi bọt mép, mắt trợn ngược.

Mọi người xung quanh đều ngẩn ra, sau đó hít sâu một hơi lạnh.

Không ngờ một cô nương trẻ tuổi thế này mà võ công lại cao cường đến vậy, hơn nữa nhìn dáng đi của cô cũng chẳng giống người có nội lực...

Nếu không phải tiếng bước chân và cử động của cô giống hệt người thường, Vạn Lão Nhị cũng không đến nỗi không kịp phản ứng.

Hơn nữa Vạn Lão Nhị võ công cũng khá, ít nhất cũng là cao thủ nhị lưu, vậy mà chưa kịp ra chiêu nào đã bị hạ gục, võ công của cô nương này cao đến mức nào?

Khổng Linh Chi vỗ tay, gọi tiểu nhị đang sợ nhũn cả chân: "Hắn ở trọ quán này à?"

"Vâng... vâng... ngay phòng bên trái tầng hai."

"Lôi hắn về phòng đi."

Tiểu nhị suýt quỳ xuống: "Nữ hiệp... hắn... xảy ra án mạng rồi, ngài..."

"Ai bảo xảy ra án mạng?" Khổng Linh Chi cười: “Hắn chỉ ngất đi thôi, ngủ một giấc là tỉnh, yên tâm, ta đâu phải ma đầu g.i.ế.c người không chớp mắt, sao tùy tiện hại người được?"

Biết người chưa c.h.ế.t, tiểu nhị thở phào nhẹ nhõm, sắc mặt cũng khá hơn: "Đa tạ nữ hiệp, ta đưa khách về phòng ngay."

Lúc tiểu nhị dìu Vạn Lão Nhị dậy, tay bị tê rần một cái, hắn ngạc nhiên nhìn tay mình, không có vết thương, sờ lại lần nữa thì hết tê, hắn tưởng mình ảo giác, bèn lôi người lên lầu.

Chưởng quầy nãy giờ trốn sau quầy cũng bò ra, chỉnh đốn trang phục, khôi phục vẻ mặt hiền hòa như trước.

Khổng Linh Chi quay lại chỗ ngồi, tiếng nói chuyện xung quanh nhỏ hẳn đi.

Bọn họ tự thấy bản lĩnh chưa chắc bằng Vạn Lão Nhị, biết thừa Vạn Lão Nhị vạ miệng đắc tội nữ hiệp kia, nên đổi chủ đề ngay.

...

Người đàn ông trung niên nhìn Khổng Linh Chi một lúc rồi mở lời: "Tại hạ là Dương Cửu Hưng, nhà làm nghề tiêu cục, không biết cô nương là người ở đâu?"

Thanh niên bên cạnh cũng chắp tay: "Ta là người phương Bắc, họ Kim, gia truyền đao pháp, không biết có thể kết thiện duyên với cô nương không?"

Tự giới thiệu trước, đó là ý muốn kết giao.

Thông thường, nghe họ và gia cảnh đối phương là đoán được lai lịch rồi, lúc này phải hỏi một câu xã giao kiểu: "Có phải là Dương gia lừng danh XXXX không?"

Nhưng Khổng Linh Chi mù tịt về giang hồ, lúc này chỉ gật đầu: "Ta họ Khổng, nhà làm nghề y."

Hai người kia nhìn nhau, đều thấy khó hiểu.

Chưa nghe bao giờ, nghề y chỉ có Hồi Xuân Cốc, nhưng danh tiếng không lớn, Cốc chủ cũng không họ Khổng.

Dương Cửu Hưng lập tức nói: "Ngưỡng mộ đã lâu. Cô nương tuổi trẻ tài cao, nội lực thâm hậu, chắc hẳn là con nhà nòi, lần này là ra ngoài hành tẩu giang hồ à?"

"Đại loại thế."

Có lẽ do Khổng Linh Chi thể hiện sự hung hãn nên đồ ăn lên rất nhanh.

Bốn người vừa ăn vừa nói chuyện. Dương Cửu Hưng đi nam về bắc nhiều, từng trải, kể chuyện trên đường rất thú vị.

Thanh niên họ Kim lần đầu đến phương Nam, đang phàn nàn về khẩu vị món ăn.

"Ta không quen nhất là thịt thái mỏng quá, ăn vào mồm chưa kịp cảm nhận mùi vị đã trôi tuột đi rồi." Hắn gắp một miếng thịt bò lên: “Nhìn xem, mỏng như tờ giấy, thịt thà là phải nấu cả nồi to, cầm cả tảng mà gặm mới đã!"

"Thịt trâu bò hiếm, nếu cầm cả tảng gặm thì chắc chỉ một người được ăn, những người khác chỉ có nước ngửi mùi thôi."

Như lúc Khổng Linh Chi ở nhà, đa phần ăn thịt gà thịt lợn, thỉnh thoảng có thịt thỏ săn trên núi, thịt bò cực hiếm, trừ khi trâu cày già c.h.ế.t hoặc bệnh c.h.ế.t.

"Cũng đúng." Người nọ gật đầu: “Nhưng có mấy món cũng ngon phết, ta còn chẳng biết tên, trước giờ chưa thấy bao giờ."

"Kim thiếu hiệp cũng ra ngoài hành tẩu à?"

"Đúng! Ta ở nhà là thứ năm, cứ gọi ta là Kim Ngũ. Gia đình nhờ Dương thúc thúc hộ tống ta, chuyến này làm phiền Dương thúc thúc rồi."

Dương Cửu Hưng xua tay bất lực: "Phiền gì đâu, đi theo cậu ăn sung mặc sướng, về nhà bọn họ lại ghen tị ta vớ được chuyến đi nhàn hạ này cho xem."

Hai người lại nhìn sang Lục Nhân: "Lục huynh và Khổng cô nương là bà con?"

Lục Nhân liếc Khổng Linh Chi: "Ta coi như là biểu ca của muội ấy."

"Hóa ra là vậy."

Nếu không phải họ hàng thân thích thì sao Khổng cô nương là thân nữ nhi chưa chồng lại đi cùng đàn ông được?

Ăn xong, bốn người trao đổi địa chỉ, hẹn có dịp cùng đi chơi.

Hai người ra về, lúc này trời đã tối đen, chỉ có vài ngọn đèn leo lét tỏa ra chút ánh sáng yếu ớt.

Đi chưa được bao xa, Lục Nhân đột nhiên dừng bước, nhìn về phía sau không xa.

"Theo lâu như vậy, không biết có việc gì?"

Khổng Linh Chi: "???"

Rất nhanh có người bước ra, người này tuy trông đã có tuổi, trời tối không nhìn rõ mặt mũi, nhưng khí thế bất phàm.

"Cứ tưởng nội lực Khổng cô nương đã đạt đến mức thượng thừa, không ngờ vị huynh đệ này võ công cũng cao cường như vậy. Tại hạ vừa rồi ở tửu lầu thấy hai vị hành sự phóng khoáng tự do, vô cùng khâm phục, đặc biệt đến kết giao."

Lục Nhân cười khẩy: "Giấu đầu hở đuôi, có mặt mũi nào nói chuyện kết giao?"

Người nọ thở dài: "Nếu ta xuất hiện với diện mạo thật, e là Giang huynh sẽ bỏ chạy mất dép."

Nói rồi người nọ tháo mặt nạ xuống.

Trong đầu Khổng Linh Chi chỉ có một ý nghĩ: Mặt nạ của dân giang hồ các người là mua sỉ à? Ai cũng có một cái?

Lục Nhân chẳng hề ngạc nhiên, rõ ràng đã biết lai lịch người này.

"Ta chạy cái gì? Lục mỗ đi không đổi danh ngồi không đổi họ, không thẹn với lòng."

"Hay cho câu không thẹn với lòng."

Lục Nhân: "Còn ông, đường đường là Võ lâm Minh chủ, không ở nhà cho yên, chạy đến Bình Thành làm cái gì?"

Khổng Linh Chi: Khoan đã! Võ lâm Minh chủ? Đây là một trong những người bị Lục Nhân bóc phốt đây sao?

Thế mà ngươi còn hỏi người ta đến làm gì? Trong lòng không có chút tự giác nào à?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn