Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 133: Phòng khám dã chiến

Khổng Linh Chi hỏi: “Ngươi bảo cái tỷ võ chiêu thân này, người đến có đông không?"

"Đông chứ, phàm là kẻ nào tự thấy võ công mình không tệ đều muốn đến thử sức. Nếu may mắn làm con rể Hà lão gia, sau này hành tẩu giang hồ ai cũng phải nể mặt vài phần."

Tất nhiên, quan trọng nhất là tiền.

Hà lão gia gả con gái, của hồi môn chắc chắn cực kỳ hậu hĩnh, ăn mấy đời không hết.

Khổng Linh Chi lại hỏi: "Lúc tỷ võ, chắc sẽ có người bị thương nhỉ?"

"Đương nhiên, nhưng tỷ võ chiêu thân kiểu này còn đỡ, bọn họ muốn giữ hình tượng đẹp trước mặt Hà lão gia nên chắc sẽ không dùng thủ đoạn quá đê hèn. Cô chưa thấy đại hội võ lâm trước đây đâu, thủ đoạn gì cũng dùng, kiếm tẩm độc, dùng ám khí, ác nhất là bôi nước phân lên vũ khí... dính một cái là mất mạng như chơi."

Lục Nhân hỏi ngược lại: "Cô hỏi mấy cái này làm gì? Chẳng lẽ cô cũng muốn đi xem tỷ võ chiêu thân?"

Khổng Linh Chi gật đầu.

Lục Nhân cuống lên: "Mấy kẻ tham tiền đi tỷ võ chiêu thân này đa phần là hàng dởm, cô đừng nghe lão già kia xúi bẩy. Muốn kén rể thì cô tự mở lôi đài kén rể đi, tội gì phải nhặt lại của người ta."

Nếu Khổng Linh Chi thực sự mở lôi đài kén rể, hắn chắc chắn sẽ thắng.

Không phải tự tin võ công đệ nhất thiên hạ, mà là hắn hoàn toàn có thể đ.á.n.h què hết mấy tên định tham gia trước, đến lúc đó chỉ còn lại mình hắn, cô không chọn hắn thì chọn ai.

"Ta chỉ muốn đến đó mở cái phòng khám dã chiến thôi."

"Cái gì?"

"Tức là bày cái sạp chữa thương ấy mà." Khổng Linh Chi hào hứng: “Ngươi nghĩ xem, bình thường chẳng ai đến chỗ ta khám bệnh, muốn tìm người luyện tay nghề cũng khó. Nếu ta đến gần lôi đài tỷ võ bày sạp, ai bị đ.á.n.h văng xuống thì ta chữa cho người đó, chẳng phải tuyệt vời sao?"

Lục Nhân: Nghe cũng có lý phết.

Tỷ võ mà, có điểm đến đâu cũng sẽ bị thương, người giang hồ không câu nệ tiểu tiết, chỉ cần chữa được bệnh thì cũng chẳng quan tâm thầy t.h.u.ố.c là nam hay nữ.

"Được! Chúng ta cùng đi, tiện thể ta bảo vệ cô luôn."

Khổng Linh Chi: "Thế đến lúc đó tiền kiếm được ta chia cho ngươi một nửa!"

Lục Nhân: "Không cần chia tiền đâu, chuyện nhỏ ấy mà, khách sáo quá."

“Ngươi không nhận tiền thì ta không cho ngươi đi cùng đâu."

Lục Nhân thầm nghĩ: Rốt cuộc là ai đưa ai đi đây? Cái đồ mù đường như cô hồi trước đi trong núi còn lạc, cô tìm được đường đến Bình Thành chắc?

"Thôi được rồi, coi như cô thuê ta làm hộ vệ vậy."

Hai người bàn bạc xong, chữa chân cho Thường Nguyên Lệnh xong xuôi, bất chấp hắn giữ lại, đi thẳng một mạch đến Bình Thành.

...

Lần trước đến Bình Thành, Lục Nhân trúng độc, sống c.h.ế.t chưa biết. Lần này, độc đã giải, sức khỏe hồi phục, bên cạnh còn có người tâm đầu ý hợp.

Trên đường đi còn được xem Khổng Linh Chi làm trò cười, cô mệt đứt hơi, thở hồng hộc trông y hệt con cún con.

Lục Nhân nhếch mép cười, bị Khổng Linh Chi lườm cho một cái.

Đôi mắt hạnh tròn xoe ánh lên tia sát khí, trông càng đáng yêu hơn.

...

Bình Thành giàu có hơn Hứa Thành, vừa đến nơi đã thấy không ít người giang hồ ăn mặc kiểu hiệp khách đi lại trong thành.

Một gã đàn ông to lớn vạm vỡ đang hỏi thăm người ta xem con gái Hà lão gia trông thế nào.

Bà bán rau trả lời: "Đó là thiên kim đại tiểu thư, cửa trước không ra cửa sau không bước, bà già này làm sao mà thấy được."

Người bên cạnh xúm lại: "Sao ta nghe nói đại tiểu thư đó xấu ma chê quỷ hờn, không gả đi được nên Hà lão gia mới phải mở lôi đài kén rể. Chứ đường đường là tiểu thư khuê các, sao lại phải gả cho người giang hồ?"

Bà bán rau trong lòng không nghĩ vậy, nhưng không dám cãi lại đám người giang hồ mang theo vũ khí này, chỉ lí nhí: "Chưa nghe nói, Hà lão gia hay làm việc thiện, con gái ông ấy chắc cũng không đến nỗi nào."

Tên mặt chuột tai khỉ cười khẩy: "Ông ta có làm việc thiện to bằng trời cũng đâu quản được con gái đẹp hay xấu. Ta thấy Hà lão gia trông cũng thường thường, con gái ông ta đẹp thế nào được?"

Gã đàn ông vạm vỡ do dự: "Xấu thế cơ à?"

"Người huynh đệ, với tướng mạo của ngươi, muốn cưới vợ thế nào mà chẳng được? Cưới một con vợ xấu ma chê quỷ hờn về, truyền ra ngoài người ta cười cho thối mũi, cả nhà ngươi không ngóc đầu lên được, hàng xóm láng giềng lại bảo ngươi hám tiền đi ở rể."

...

Khổng Linh Chi: Khá lắm, chưa đ.á.n.h đ.ấ.m gì đã bắt đầu chơi đòn tâm lý, định đuổi bớt đối thủ đây mà.

Khách đ**m đều đã kín chỗ, hai người không có chỗ ở, đành đến nha môi giới thuê nhà.

Hiện giờ người trong thành đông đúc, thuê nhà cũng khó, chỉ còn lại một căn nhà lớn vị trí đẹp nhất và một túp lều tranh hẻo lánh.

Căn nhà lớn giá thuê rất rẻ, Khổng Linh Chi trả tiền thuê một tháng ngay tại chỗ.

Cô tính toán đơn giản, dù tệ đến mấy miễn là có chỗ che mưa che nắng là được, giờ khách đ**m hết phòng, nhà khác không thuê được, chẳng lẽ ngủ ngoài đường?

Môi giới cười tươi rói: "Mời đi theo ta, ta dẫn hai vị qua đó ngay. Căn nhà này trước đây từng là nơi ở của một vị Trạng nguyên, Trạng nguyên công là Văn Khúc Tinh hạ phàm, ở đó dính chút văn khí cũng tốt."

Lục Nhân: "Nhà tốt thế sao không ai thuê?"

Môi giới cười gượng: "Vị Trạng nguyên đó sau này đắc tội người ta, bị tịch thu gia sản, người mua nhà sau đó cũng gặp chút chuyện, nên về sau không ai dám mua nữa." Sợ hai người để ý, hắn vội nói thêm: “Hai vị chỉ thuê ở tạm, không sao đâu, cũng có ở lâu dài đâu mà sợ."

Nhà khá to nhưng lâu không có người ở, bụi phủ đầy, trống hoác, chẳng có lấy một món đồ nội thất nào.

Môi giới: "Đồ đạc bị chủ nhà bán hết rồi, các vị có thể mượn tạm hàng xóm, trả chút tiền là được. Xem này, nhà to thế này mà giá thuê rẻ bèo, quá hời."

"Phiền ông thuê giúp hai người đến dọn dẹp nhé." Khổng Linh Chi đưa cho hắn một nắm tiền.

"Được được được! Ta gọi người đến ngay."

...

Dọn dẹp xong xuôi thì mặt trời cũng xuống núi, hai người ra tửu lầu ăn cơm.

Tửu lầu lớn nhất Bình Thành chật kín người, cả đại sảnh nồng nặc mùi rượu, có bàn còn xếp đầy vò rượu rỗng, xem ra uống không ít.

Tiểu nhị dẫn họ đến ghép bàn với người khác. Người ghép bàn là hai gã giang hồ, không uống rượu, chỉ ăn lạc rang, nghe ngóng chuyện xung quanh.

Thấy hai người, họ sững lại một chút, sau đó hỏi Lục Nhân: "Huynh đài cũng đến tham gia tỷ võ chiêu thân nhà họ Hà à?"

"Không, đến hóng chuyện thôi."

Người nọ gật đầu: "Ta thấy cũng phải, làm gì có ai mang theo cô nương đi tham gia tỷ võ chiêu thân."

"Các vị đến tham gia à?"

"Chúng ta cũng đến hóng chuyện thôi." Người nọ cười: “Ta ấy mà, chỗ nào có náo nhiệt là ta đến."

Đồ ăn lên hơi chậm, Khổng Linh Chi gọi ấm trà, nhâm nhi uống.

Hai người kia trò chuyện với Lục Nhân, đang nói hăng say thì bàn bên cạnh có người đập bàn cái rầm, quát: "Ngươi có phải Vạn Lão Nhị không? Ngươi có mấy bà vợ rồi mà còn đến tham gia tỷ võ chiêu thân?"

Kẻ tên Vạn Lão Nhị cười đắc ý: "Ta có nhiều vợ là do bản lĩnh của ta, biết đâu cô con gái nhà họ Hà lại thích kiểu người như ta thì sao."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn