Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu
Chương 112: Có phiền nếu có thêm một người biểu ca không?
Lục Nhân trầm ngâm suy nghĩ.
Cơm no rượu say, Du Bách Thảo say khướt về phòng ngủ, còn hắn thì trằn trọc không ngủ được. Hắn chạy đến nhà họ Khổng, đứng trong sân do dự một lúc, rồi giật mặt nạ xuống.
Tiến lên gõ cửa, lần này chưa kịp hỏi ai, Khổng Linh Chi đã mở cửa.
Cô bước ra, lắc đầu ngán ngẩm, thì thầm: "Biết ngay là ngươi nửa đêm không ngủ lại mò đến mà. Có biết thức khuya hại tóc hại da thế nào không?"
Tất nhiên, tính theo giờ hiện đại thì lúc này mới tầm hơn chín giờ tối, chưa gọi là thức khuya lắm.
Lục Nhân nhìn thẳng vào mắt cô: "Có phải Đại thống lĩnh muốn cô g.i.ế.c ta không?"
Khổng Linh Chi bật cười: "Xem ra ngươi cũng biết mình đáng ghét thế nào nhỉ?"
Lục Nhân lảng tránh ánh mắt: "Chắc chắn là do Đại thống lĩnh hồi trước muốn chiêu mộ ta không thành nên ghi hận, à đúng rồi, lão ta có chiêu mộ cô không? Tuyệt đối đừng tin nhé."
"Có chiêu mộ, nhưng ta chê lương thấp, một tháng có hai mươi lạng bạc mà đòi ta bán mạng? Mà này, ít tiền thế mà mấy cao thủ võ lâm cũng chịu làm à?"
Lục Nhân giải thích: "Cao thủ trong Lục Đường toàn là những kẻ gây rắc rối lớn, không giải quyết được nên buộc phải nương nhờ triều đình để được che chở, họ chẳng quan tâm đến tiền. Còn lại đa số là hạng ba xu, từ quân doanh hay thị vệ các nơi chuyển sang."
Khổng Linh Chi đột ngột hỏi: "ngươi đến tìm ta chỉ để hỏi chuyện này thôi à? Còn chuyện gì khác không?"
Lục Nhân liếc nhìn cô rồi quay đi: "Khụ, là thế này, ta thấy cứ giả làm nha hoàn đi theo cô mãi cũng không tiện, nên ta muốn..."
"ngươi muốn đi à?"
"Không phải! Ta còn chưa báo ân mà." Lục Nhân nghiêm túc nói: “Đại ân đại đức không gì báo đáp được, ít nhất ta cũng phải ở lại bảo vệ cô an toàn, cho đến ngày nào võ công của cô vượt qua ta thì ta mới đi."
Hắn thầm nghĩ: Với cái kiểu suốt ngày chỉ lo học y không chịu luyện võ của cô, thì có cho thêm ba mươi năm nữa cũng đừng hòng vượt qua ta!
Ta chấp cô chạy trước một canh giờ, ta vẫn đuổi kịp như thường!
Thấy cô nghi hoặc, hắn hắng giọng: "Nên ta nghĩ, cô có phiền nếu có thêm một người biểu ca nghèo rớt mồng tơi đến nương nhờ không?"
Khổng Linh Chi: "???"
"Tất nhiên, ta sẽ không ở chung nhà với cô, như thế ảnh hưởng đến danh tiết của cô, ta sẽ thuê nhà gần đây, qua lại cho tiện."
"Ờ, cũng được, nhưng ngươi định giải thích với mẹ ta thế nào?"
Lục Nhân ném cho cô một ánh mắt đắc ý: "Ta nắm rõ tình hình nhà mẹ đẻ của Lâm phu nhân trong lòng bàn tay rồi. Bà ấy có một người tỷ tỷ gả đi xa, tỷ phu là tú tài nghèo, mở trường tư ở quê kiếm sống qua ngày, bao nhiêu năm không qua lại, ta cứ bảo là đến thăm thân."
Khổng Linh Chi: "Thế giải thích sao chuyện bao năm không qua lại tự dưng mò đến?"
Lục Nhân diễn nét ốm yếu đáng thương: "Dì ơi, con bị bệnh nặng, sức khỏe yếu ớt, mẹ con lên núi cầu khấn, trụ trì bảo phải đi về phương Nam, tìm người thân ruột thịt thì bệnh mới khỏi... Mẹ nhớ ra dượng là thầy t.h.u.ố.c nên bảo con đến tìm dì. Bao năm qua không đến thăm hỏi, con thật thấy hổ thẹn. Nhưng không dám phụ lòng từ mẫu, đành mặt dày đến đây."
Khổng Linh Chi: Khá lắm, trình độ bịa chuyện không kém gì mình.
Với lòng tốt của bà Lâm, chắc chắn sẽ giữ hắn lại để cô chữa bệnh cho.
"Được thôi, thế là nha hoàn Tiểu Lộc lần này về quê biết tin mẹ định hôn sự cho, nên sau này không đến làm nữa chứ gì?"
Lục Nhân: "Khổng lang trung thông minh thật đấy."
Khổng Linh Chi lại hỏi: "Ngoài chuyện này ra, không còn gì nữa à?"
Lục Nhân: Còn gì nữa? Chuyện gì nhỉ?
Hắn nghĩ nát óc cũng không ra.
"Khụ, nhắc nhẹ nhé, mấy tên lưu manh lảng vảng gần nhà ta mấy hôm trước..."
Lục Nhân chột dạ: "Đúng đúng, bọn chúng cứ lởn vởn ở đây, để người ta nhìn thấy thì không hay, nên ta đã qua 'khuyên bảo' vài câu, bọn chúng rất biết điều, không đến nữa."
Khổng Linh Chi liếc xéo hắn: "Chỉ là khuyên bảo thôi á?"
"Tất nhiên, ta đảm bảo!"
Lục Nhân: Tuyệt đối không thể để cô ấy biết mình đã làm những chuyện điên rồ thế nào! Cô ấy là con gái, nghe mấy chuyện đó không tốt.
Khổng Linh Chi cũng không hỏi thêm: "Không có việc gì thì về đi, buồn ngủ c.h.ế.t đi được, ta đi ngủ đây."
"Ừ, ngủ sớm đi."
Nhìn cô vào nhà, Lục Nhân hớn hở ra về, nhưng về đến nơi lại trằn trọc không ngủ được!
...
Sáng hôm sau, nha hoàn Tiểu Lộc đến nhà họ Khổng, thưa với bà Lâm là mình đã đính hôn, sau này không đến làm được nữa. Bà Lâm vừa tiếc vừa mừng cho hắn, hỏi han xem nhà chồng thế nào.
Lục Nhân bịa ra một gia đình nông dân thật thà chất phác, có mười mấy mẫu ruộng, ba người con trai, Tiểu Lộc gả cho con út.
Bà Lâm gật gù: "Vợ cả phải lo toan quán xuyến, phụng dưỡng cha mẹ chồng vất vả lắm, lấy con út là sướng nhất, cha mẹ hay thương con út. Con đã đến nhà người ta xem chưa? Bà mẹ chồng béo hay gầy? Trông có khỏe mạnh không?"
Nếu bà mẹ chồng gầy gò ốm yếu quá thì coi chừng là nhà hay hành hạ con dâu đấy.
Lục Nhân buộc phải trả lời từng câu hỏi, bà Lâm lại dặn dò hắn về nhà chồng phải làm ăn thế nào, định nắm tay hắn thì bị hắn né tránh.
Nói chuyện cả buổi, bà Lâm còn đặc biệt hầm gà, mua cá về thết đãi, gắp thức ăn liên tục cho hắn: "Sau này nếu khó sống quá thì cứ quay lại đây làm, tiền công vẫn như cũ."
Rồi bịn rịn tiễn Tiểu Lộc ra về.
...
Khổng Linh Chi về, bà Lâm phấn chấn hẳn lên, suốt ngày cầm vải ướm thử, định may quần áo cho cô.
Tiệm t.h.u.ố.c mở cửa, mấy bà quen biết liền kéo đến.
"Khổng lang trung, lâu lắm không gặp."
"Lý phu nhân, dạo này bà khỏe không? Trông thần sắc tốt lắm."
"Vẫn khỏe..."
Hai người tán gẫu một lúc thì thấy một chiếc xe ngựa dừng trước cửa, Giả tiểu thư cùng nha hoàn bước xuống.
"Khổng lang trung."
"Giả tiểu thư, mau ngồi..." Khổng Linh Chi lấy thêm ghế: “Để ta bắt mạch cho cô."
Giả tiểu thư đưa tay ra, Khổng Linh Chi đặt tay lên mạch.
"Tốt lắm, xem ra cô có tập luyện theo lời ta dặn, sức khỏe khá hơn rồi."
Giả tiểu thư gật đầu: "Trước đây ta cứ ngồi suốt, hay mệt mỏi, buồn ngủ, giờ chưa đến tối là không thấy buồn ngủ, có điều... ăn khỏe hơn trước, Khổng lang trung, mỗi ngày ta ăn thêm một bát cơm được không?"
Khổng lang trung hỏi lượng ăn hiện tại, gật đầu: "Được, nhưng chú ý đừng ăn nhiều thịt quá, phải bổ sung thêm rau, cá."
"Biết rồi." Giả tiểu thư mừng rỡ.
Khổng Linh Chi ngẩng đầu lên, thấy nha hoàn Tiểu Dung mặt mũi tròn trịa hơn hẳn, cười hỏi: "Tiểu thư nhà cô chưa béo lên mà cô đã béo rồi."
Tiểu Dung đỏ mặt: "Tiểu thư ăn không hết toàn bắt em ăn..."
Nhất là canh gà cô gia sai người hầm mang sang, tiểu thư không thích ăn, lại không muốn cô gia buồn lòng, nên toàn cho cô uống, mấy bữa nay tròn hẳn ra.
Giả tiểu thư vỗ vỗ tay cô bé, nhìn sang Lý phu nhân: "Chào phu nhân."
"Chào Giả tiểu thư, phu quân ta họ Lý."
"Lý phu nhân."
Hai người gật đầu chào nhau.
Rồi lại quay sang buôn chuyện với Khổng Linh Chi, Lý phu nhân nhấp ngụm trà: "Khổng lang trung, cô có biết mấy tên lưu manh trên trấn mình không?"