Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 106: Phí bịt miệng

Năm xưa Khổng Linh Chi chỉ từ chối hôn sự mà Vương gia đề nghị, hắn đã ghi hận trong lòng. Giờ đây bốn tên này dám sỉ nhục hắn như vậy, sao hắn có thể buông tha?

Hắn hít sâu một hơi, cố gắng che giấu nỗi hận thù trong lòng.

"Chuyện này tuyệt đối không được nói ra ngoài. Nếu để ta biết có nửa lời lọt ra ngoài, ta tuyệt đối sẽ không tha cho các ngươi."

Bốn tên kia đảo mắt, lòng tham nổi lên, lại chẳng vội đi nữa.

Tên cầm đầu tự kéo ghế ngồi xuống: "Vương thiếu gia muốn bịt miệng bọn ta à? Vậy thì cái giá này phải khác rồi."

Ánh mắt Vương thiếu gia tối sầm: "Ta đã đưa cho các ngươi mười lạng, các ngươi không làm được việc thì thôi, lại còn tiết lộ danh tính của ta, giờ còn đòi tiền bịt miệng?"

"Nói thế mà nghe được à? Ngài bảo mụ Lâm thị là quả phụ không nơi nương tựa, bọn ta mới nhận lời. Nhưng thực tế đâu phải vậy, mụ ta có một con nha hoàn võ công cao cường bảo vệ, huynh đệ ta suýt nữa thì bỏ mạng đấy."

"Đúng đấy!" Ba tên kia nhao nhao phụ họa: “Mười lạng bạc mà muốn mua mạng huynh đệ ta à? Chúng ta còn bị đ.á.n.h một trận nhừ tử, không được ăn chút gì bổ béo bồi dưỡng sao?"

Có tên còn hung hăng đe dọa: "Nếu ngài không đưa tiền, bọn ta đành ra ngoài rêu rao Vương đại thiếu gia là kẻ đoạn tụ... Ngài là người có công danh, dính líu đến bọn ta thì thanh danh cả đời coi như bỏ đi."

Nghe bọn chúng nói vậy, hắn càng thấy Vương thiếu gia phải xì tiền ra. Hơn nữa, đòi được lần này chưa phải là xong, sau này còn có thể đòi tiếp. huynh đệ bọn hắn có thể dựa vào "mỏ vàng" này mà lấy vợ, làm ăn, sống sung sướng cả đời.

Vương thiếu gia giận tím mặt: "Vô liêm sỉ! Việc không làm xong còn dám đòi tiền?"

Tên cầm đầu vẫn bình chân như vại: "Ngài là tú tài tương lai, là người có học, cần thể diện. Còn bọn ta thì không cần, bọn ta chỉ cần tiền."

Vương thiếu gia cười nhạt trong lòng. Được, hay cho câu chỉ cần tiền. Chỉ không biết cầm được tiền rồi, các ngươi có mạng mà tiêu không thôi.

Hắn nhắm mắt lại: "Ta không có tiền. Hiện giờ ta chưa có công danh, mười lạng bạc kia là tất cả vốn liếng của ta rồi."

"Ngài là đại thiếu gia nhà họ Vương, dù trong tay không có tiền thì cũng có thể xin cha mẹ ngài mà..."

"Ta lấy lý do gì để xin? Chẳng lẽ bảo với cha ta là các ngươi đe dọa bôi nhọ danh dự ta để tống tiền?"

Bốn tên kia bắt đầu do dự. Nếu có thể, bọn chúng cũng không muốn dây vào Vương lão gia.

Vương lão gia là người có công danh tú tài, lại còn là bạn đồng môn với Huyện lệnh.

Nhưng cứ thế bỏ đi thì bọn chúng lại không cam lòng.

Thế là một tên đề nghị: "Hay là ngài viết cho bọn ta cái giấy nợ, bao giờ gom đủ tiền thì trả?"

"Nằm mơ!" Vương thiếu gia quát: “Dù sao ta cũng không có tiền, không tin thì các ngươi cứ việc lục soát phòng ta!"

Nghe thấy câu này, bốn cặp mắt lập tức láo liên nhìn quanh.

Đột nhiên, tên lưu manh nhỏ tuổi nhất mắt sáng lên, ôm lấy một cái bình sứ: "Cái này chắc đáng giá lắm nhỉ?"

"Cái này thì sao? Nghiên mực này, chắc chắn cũng bán được khối tiền."

Mấy tên bắt đầu lục lọi khắp phòng.

"Đại ca! Ở đây có cái hộp!"

Bốn cái đầu chụm lại, mở hộp ra thì thấy bên trong có một mặt dây chuyền vàng nạm ngọc.

"Cái này chắc chắn có giá! Là vàng thật đấy!"

Vương đại thiếu gia "hoảng hốt" ngăn cản: "Đây là vật ta định tặng vị hôn thê, các ngươi lấy cái khác đi, cái này không được!"

Mấy tên kia đẩy hắn ra: "Sao lại không được? Ngài mua cái khác tặng vị hôn thê là xong chứ gì?"

Dưới sự "ngăn cản yếu ớt" của Vương thiếu gia, mấy tên lưu manh hí hửng cầm mặt dây chuyền bỏ đi. Trước khi đi còn buông vài lời khó nghe, chọc cho Vương thiếu gia tức suýt ngất.

Đợi bọn chúng đi khuất, Vương thiếu gia mặc quần áo chỉnh tề, đi thẳng đến thư phòng của Vương lão gia, quỳ sụp xuống trước mặt cha mình.

Hắn kể lại toàn bộ việc mình làm và chuyện xảy ra sáng nay.

Vương lão gia nghe xong suýt hộc máu!

Ông chỉ tay vào mặt con trai, tức đến đỏ mặt tía tai, giọng khản đặc: "Ngươi... ngươi... cái thằng nghịch t.ử này!"

Vương thiếu gia dập đầu: "Con biết mình phạm lỗi lớn, không dám cầu xin cha tha thứ. Đợi chuyện này qua đi, con xin đến từ đường quỳ phạt. Nhưng dù thế nào cũng không thể để thanh danh gia tộc bị vấy bẩn, con khẩn cầu cha ra tay giúp con."

Lần này Vương lão gia không đ.á.n.h hắn, chỉ nhìn hắn với ánh mắt thất vọng tột cùng: "Ngươi bảo ta giúp thế nào đây?"

Vương thiếu gia giải thích: "Con đã dùng lời lẽ dụ dỗ, để bọn chúng lấy đi tín vật cha đưa cho con."

Tín vật này là do một người bạn đồng môn năm xưa của Vương lão gia tặng. Người đó gia thế tốt lại có tài học, thi đỗ tiến sĩ, làm quan vài năm rồi từ quan về dạy học ở thư viện.

Vương lão gia vốn định dựa vào chút tình nghĩa này để gửi gắm con trai vào thư viện học, nên mới đưa tín vật cho con, bảo vài ngày nữa lên đường đi cầu học.

Giờ nghe tin tín vật bị đám lưu manh lấy mất, ông tức giận đạp thẳng vào n.g.ự.c con trai một cái.

Vương thiếu gia bị đạp ngã lăn quay, lại lồm cồm bò dậy quỳ ngay ngắn.

Vương lão gia suy nghĩ một chút liền hiểu ý đồ của con trai, lập tức sai người hầu gọi quản gia chuẩn bị lễ vật, đích thân đến phủ Huyện lệnh bái phỏng.

...

Lục Nhân thấy mấy tên lưu manh hí hửng về nhà, chẳng bao lâu sau Vương lão gia lại đi tìm Huyện lệnh, bèn biết bốn tên này sắp tới số rồi, không c.h.ế.t cũng bị lột da.

Hắn lẳng lặng đợi ở nhà họ Khổng. Quả nhiên, không lâu sau một toán nha dịch ập tới bắt bốn tên lưu manh, với tội danh trộm cắp tài sản của Vương gia.

Sau đó chẳng cần nghe bọn chúng biện hộ, mỗi tên bị đ.á.n.h năm mươi trượng trước, cái mạng coi như đi tong một nửa, rồi bị tống vào đại lao.

Còn cái mặt dây chuyền vàng nạm ngọc kia cũng sớm bị tịch thu làm vật chứng dâng lên Huyện lệnh.

Huyện lệnh trả lại cho Vương lão gia. Vương lão gia rối rít cảm tạ: "Đa tạ đại nhân! Lão hủ cảm kích vô cùng, sau này đại nhân có gì sai bảo lão xin dốc sức làm theo."

Huyện lệnh vuốt râu: "Mấy tên lưu manh này trộm đồ bị bắt mà vẫn già mồm, khai rằng cái này là do lệnh lang đưa cho, bọn chúng còn nhận lệnh của lệnh lang đi hại người... Mà người bị hại, lại chính là mẹ của ân nhân cứu mạng lệnh lang..."

Người Vương lão gia cứng đờ, sau đó vội vàng thề thốt con trai mình tuyệt đối không làm ra chuyện tày đình như vậy, rõ ràng là đám lưu manh vu oan giá họa.

Người đời đều biết, Vương gia ông mang ơn Khổng lang trung cứu mạng con trai, chỉ hận không có cơ hội báo đáp, sao có thể lấy oán báo ơn?

Huyện lệnh không biết có tin hay không, chỉ thản nhiên nói: "Lão Vương à, chúng ta quen biết bao năm, ta khuyên thật ông một câu, lai lịch nhà họ Khổng này không đơn giản đâu. Ông đừng có làm bừa, nếu không đến ta cũng không bảo vệ được ông đâu."

Vương lão gia cười gượng: "Đại nhân yên tâm, lão hủ nhất định sẽ dạy dỗ nghiêm khắc đám con cháu trong nhà. Khổng lang trung có ơn cứu mạng với nhà ta, tuyệt đối không dám lấy oán báo đức."

Huyện lệnh không nói gì nữa, bưng chén trà lên. Vương lão gia hiểu ý cáo từ ra về.

...

Về đến nhà, vào thư phòng thấy vợ đang ở đó, Vương lão gia quát ngay: "Đàn bà con gái vào thư phòng làm gì? Làm ô uế chốn thánh hiền."

Vương phu nhân đang định hỏi con trai rốt cuộc phạm lỗi gì mà bị phạt nặng thế.

Vương thiếu gia kéo tay áo mẹ: "Mẹ, mẹ về phòng nghỉ ngơi trước đi ạ, chuyện này đều là lỗi của con, cha đang dạy bảo con."

Tiễn mẹ đi xong, Vương thiếu gia lại dập đầu nhận lỗi.

Vương lão gia vẫn chưa nuốt trôi cục tức, đi đi lại lại trong phòng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn