Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 105: Lục mỗ nhân làm việc tốt không cần lưu danh

Đêm nay mây đen che kín bầu trời, sấm chớp ầm ầm khiến lũ thú nhỏ trốn biệt tăm, đến gà nuôi trong chuồng cũng co ro run rẩy.

Bà Lâm và Lục Nhân ăn cơm xong bèn đi ngủ sớm.

Lục Nhân nấp ở một góc sân canh chừng.

Khi những hạt mưa to như hạt đậu bắt đầu rơi xuống, hắn nghe thấy tiếng động lạ, có người đang cạy cửa.

Then cửa nhanh chóng bị một miếng sắt mỏng cạy mở, mấy bóng người lần lượt lẻn vào. Tên đi cuối cùng quay lại khép cửa, chỉ trong nháy mắt đó, khi hắn quay đầu lại thì mấy huynh đệ của hắn đã nằm rạp cả rồi.

Hắn định mở miệng kêu thì bị một chưởng vỗ vào gáy, ngất lịm ngay tức khắc.

Lục Nhân trói gô bốn tên lại, xách vào phòng chứa củi nơi hắn ngủ.

Bà Lâm vốn bảo hắn ngủ phòng Khổng Linh Chi, nhưng hắn từ chối, bảo là thích ngủ phòng củi.

Đóng chặt cửa, Lục Nhân tìm giẻ rách nhét vào miệng bốn tên, sau đó vớ lấy một thanh củi quất tới tấp vào người bọn chúng.

Chẳng mấy chốc cả bốn tên đều bị đ.á.n.h tỉnh, tên nào tên nấy hoảng loạn, giãy giụa rên ư ử.

Bên ngoài sấm chớp mưa rào, chút tiếng động trong phòng này chẳng thể nào lọt ra ngoài được.

Có lẽ nhận ra tình hình không ổn, bốn tên quỳ xuống dập đầu lia lịa xin tha.

Lục Nhân cầm thanh củi vỗ vỗ vào lòng bàn tay: "Yên tâm, các ngươi c.h.ế.t rồi, ta sẽ ném ra bãi tha ma, không ai biết các ngươi c.h.ế.t thế nào đâu."

Bốn tên càng thêm kinh hãi, dập đầu như bổ củi, phát ra những tiếng van xin ú ớ.

Lục Nhân: "Các ngươi làm việc xấu thành thạo thế này, chứng tỏ trước đây làm không ít vụ rồi nhỉ? Ta đây cũng coi như thay trời hành đạo, đừng có trách ta, muốn trách thì trách chính mình ấy."

Bốn tên lắc đầu nguầy nguậy, ý bảo trước giờ chưa từng làm việc xấu.

Tên cầm đầu liên tục ra hiệu vào miệng mình, hắn muốn nói chuyện.

Lục Nhân cười khẩy: "Không cần thiết, lời của kẻ sắp c.h.ế.t ai biết thật giả thế nào?"

Nói đoạn hắn rút ra một con dao, túm lấy một tên như túm gà, kề d.a.o vào cổ định cứa.

Tên này trẻ tuổi nhất, sợ quá đạp loạn xạ, lát sau có mùi khai bốc lên nồng nặc.

Đúng lúc này, Lục Nhân đột ngột buông hắn ra: "Ta chỉ hỏi một câu, ai trả lời được, ta tha cho đi. Còn những kẻ còn lại, đành tiễn ra bãi tha ma vậy."

Cả bốn tên đều bùng lên khát vọng sống.

Lục Nhân hỏi: "Ai sai các ngươi đến? Ta muốn biết kẻ chủ mưu, đừng có khai là tên ăn mày hay gã sai vặt không quen biết nào đó."

Hai tên trong số đó tuyệt vọng, chỉ có hai tên nhìn nhau, rồi cố rướn người lên trước, rên ư ử liên hồi.

Lục Nhân chọn tên gần nhất, kề d.a.o vào cổ hắn, rút giẻ trong miệng ra.

Miệng hắn bị rách tướp, m.á.u chảy ròng ròng nhưng dường như chẳng thấy đau: "Là Vương gia! Đại thiếu gia nhà họ Vương! Người nhà của gã sai vặt bên cạnh hắn tìm bọn ta, bảo bọn ta đến... đến xử lý Lâm thị, xong việc cho mười lạng bạc."

Nghe hắn khai xong, ba tên kia tuyệt vọng nằm vật ra đất.

Lục Nhân lấy ra mấy viên thuốc, nhét một viên vào miệng tên vừa khai: "Nuốt đi."

Gã đàn ông run lẩy bẩy, nhưng vẫn há miệng. Viên t.h.u.ố.c trôi vào họng, hắn nhìn vào mắt người phụ nữ đối diện, rốt cuộc cũng nuốt xuống.

Con nha hoàn mà bọn chúng hoàn toàn không coi ra gì này, lại là một cao thủ võ lâm!

Lục Nhân lại nhét t.h.u.ố.c cho ba tên kia uống, rất nhanh t.h.u.ố.c phát huy tác dụng, cả bốn tên lăn ra ngủ mê mệt.

Hắn dọn dẹp phòng ốc, khóa kỹ cổng sân, sau đó xách bốn tên vận khinh công lao về phía Vương gia.

Tìm được viện của Vương thiếu gia, vì mưa quá to nên đám người hầu đều đã về phòng ngủ cả.

Vương thiếu gia đang ngủ say, hắn rắc chút t.h.u.ố.c bột lên mặt đối phương, khiến gã ngủ như c.h.ế.t.

Lục Nhân l*t s*ch quần áo bốn tên kia, lại l*t s*ch quần áo Vương thiếu gia, ném tất cả lên giường. Bốn tên kia vừa bị lôi xềnh xệch suốt dọc đường, người đầy vết bầm tím, trông rất giống những dấu vết "ám muội".

Xử lý xong, Lục Nhân còn chu đáo buông màn xuống, vừa chắn sáng vừa chắn tiếng, để bọn họ có một giấc ngủ ngon.

Làm xong tất cả, hắn nhanh chóng quay về Khổng gia, kiểm tra cửa nẻo, rất tốt, sau đó xóa sạch dấu vết mấy tên kia để lại, cuối cùng về phòng củi đi ngủ.

Hoàn hảo! Hôm nay lại là một ngày làm việc tốt không cần lưu danh.

Sáng hôm sau mưa tạnh trời quang, bà Lâm dậy rửa mặt ăn sáng, trấn Tiểu Trạch dường như chẳng có gì khác biệt so với mọi ngày.

Ăn xong, Lục Nhân đề nghị: "Phu nhân, tiểu thư một mình ở nơi đất khách quê người, con lo quá."

"Ừ!" Bà Lâm cũng lo cho con gái: “Không biết bao giờ con bé mới về."

Lục Nhân: "Phu nhân, hay là chúng ta đi tìm tiểu thư đi?"

"Cái này... ta là đàn bà con gái, sao đi xa thế được?"

Bà Lâm cả đời chưa ra khỏi cửa mấy lần, nơi xa nhất bà từng đi là về nhà mẹ đẻ.

"Phu nhân, Hứa Thành cũng không xa lắm, chúng ta thuê xe ngựa, có con bảo vệ người, người cứ yên tâm."

Bà Lâm lắc đầu: "Không được, ta đi rồi cửa tiệm ai trông? Lỡ có trộm vào khoắng sạch t.h.u.ố.c trong nhà thì công sức của Linh Chi đổ sông đổ bể hết."

Lục Nhân cũng không vội, hắn đang muốn xem kịch hay bên nhà họ Vương.

Viện cớ đi chợ mua rau với bà Lâm, Lục Nhân lẻn đến gần Vương gia, cải trang thành một nha hoàn của Vương gia, vừa làm việc trong sân vừa nghe ngóng.

Mặt trời lên cao, nha hoàn vào hầu hạ Vương thiếu gia dậy, vừa vén màn lên liền hét toáng lên!

Mấy người trên giường giật mình tỉnh giấc, Vương thiếu gia kinh hoàng tột độ: "Bọn ngươi! Sao bọn ngươi lại..."

Bốn tên kia cũng sợ hãi không kém, nhìn nhau một cái bèn hiểu là do con nha hoàn kia làm.

Nha hoàn bịt miệng, run rẩy quỳ xuống đất, hận không thể tự móc mắt mình, coi như bị mù không nhìn thấy gì.

Vương thiếu gia gầm lên: "Cút ra ngoài!"

Nha hoàn lăn lộn bò ra khỏi phòng.

Mặt Vương thiếu gia lúc xanh lúc tím: "Còn không mau cút xuống mặc quần áo vào?"

Bốn tên luống cuống xuống giường, vơ quần áo mặc vào, vừa mặc vừa liếc mắt ra hiệu cho nhau.

"Tại sao bọn ngươi lại ở đây?" Vương thiếu gia âm trầm hỏi.

Tên cầm đầu hỏi ngược lại: "Ta còn đang muốn hỏi ngài đây, ngài có biết lai lịch của người ngài bảo chúng ta đến xử lý không?"

"Lai lịch gì? Chỉ là cô nhi quả phụ thôi."

"Cô nhi quả phụ? Hừ." Tên cầm đầu nghĩ đến việc hôm qua suýt mất mạng, thái độ với vị thiếu gia này cũng chẳng còn nể nang gì: “Đến lai lịch người ta còn không nắm rõ mà dám thuê người xử lý, lần này huynh đệ ta mạng lớn, không thì c.h.ế.t cả nút rồi."

"Bọn ngươi..." Vương thiếu gia chỉ vào mặt mấy tên: “Ta cho chúng ngươi hai mươi lạng, có tí việc cỏn con cũng không làm xong? Còn nữa, tại sao chúng ngươi lại ở nhà ta? Ở trên... giường ta?"

"Ngươi hỏi ta ta biết hỏi ai?" Tên cầm đầu cười khẩy: “Gặp phải cao thủ, người ta ném bọn ta lên giường ngươi chứ sao. Ngươi cũng đừng thấy thiệt, mười lạng bạc coi như mua bọn ta một đêm. Từ nay đường ai nấy đi, việc của ngươi bọn ta không dám nhận nữa, nhưng việc... kia của ngươi thì có thể cân nhắc đấy."

Vương thiếu gia không nhịn được nữa, nôn thốc nôn tháo.

Hắn nôn đến đỏ bừng mặt, nước mắt giàn giụa, móng tay bấu chặt vào da thịt.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn