Têxa và Dorian đứng giữa cánh đồng hoang tàn, những hình ảnh đau thương từ quá khứ như những bóng ma lởn vởn xung quanh họ. Nỗi sợ hãi len lỏi vào từng ngóc ngách tâm trí, khiến trái tim Têxa đập loạn nhịp. Cô nhìn vào mắt Dorian, thấy được sự căng thẳng lẫn quyết tâm.
“Chúng ta phải đối mặt với những gì mình sợ,” cô nói, giọng vẫn vững vàng, dù trong lòng có chút bối rối.
“Đúng vậy,” Dorian đáp, nhưng giọng anh lại có phần trầm hơn. “Nhưng có một điều tôi không thể không thắc mắc, Têxa. Liệu cô có thực sự tin tưởng vào tôi không?”
Câu hỏi bất ngờ khiến Têxa chững lại. Cô không thể phủ nhận rằng sự nghi ngờ đã bắt đầu len lỏi vào tâm trí mình. Những hành động của Dorian đôi khi khiến cô cảm thấy không chắc chắn về động cơ thực sự của anh. “Tôi… tôi muốn tin,” cô trả lời, nhưng không hoàn toàn tự tin.
Dorian quay mặt đi, ánh mắt xa xăm. “Tôi cũng có những điều riêng mà mình phải đối mặt.” Anh thở dài, dường như những kỷ niệm đau thương đang dội về trong tâm trí. “Tôi không muốn trở thành người mà tôi từng ghét.”
“Tại sao lại phải lo lắng về điều đó?” Têxa hỏi, cố gắng tìm ra lối thoát cho những suy nghĩ mơ hồ. “Chúng ta đang ở đây để chiến đấu cho tương lai, không phải sao?”
“Đúng, nhưng tương lai đó có thể không có tôi,” Dorian nói, giọng anh khô khốc. “Nếu tôi không thể vượt qua nỗi sợ hãi của mình, thì tôi sẽ chỉ là một gánh nặng cho cô.”
“Đừng nói vậy.” Têxa nắm chặt tay anh, cảm nhận được cái lạnh từ đôi tay anh. “Chúng ta đều có nỗi sợ. Nhưng nếu chúng ta cùng nhau đối mặt, có lẽ chúng ta sẽ mạnh mẽ hơn.”
“Cô có thật sự nghĩ như vậy không?” Dorian nhìn thẳng vào mắt Têxa, tìm kiếm một dấu hiệu của sự chân thành.
“Có,” cô khẳng định. “Chúng ta cần nhau. Tôi cần anh.”
Dorian dường như ngập ngừng, nhưng ánh mắt anh dần dịu lại. “Rất tốt. Vậy thì hãy bắt đầu.”
Họ bước đi, giữa những bóng ma hiện về, những hình ảnh đau thương cứ bủa vây lấy họ. Têxa có thể cảm nhận được sự hiện diện của những ký ức, những nỗi đau mà cô đã cố gắng chôn vùi. Hình ảnh mẹ cô, hình ảnh của những người đã hy sinh vì công lý. Mỗi bước đi lại như kéo cô về gần hơn với quá khứ mà cô không muốn nhớ lại.
“Cô đang nghĩ gì?” Dorian hỏi, giọng anh nhẹ nhàng như muốn kéo cô ra khỏi những suy tư.
“Về mẹ tôi,” Têxa thở dài. “Bà đã hy sinh để bảo vệ quê hương. Tôi không thể để điều đó xảy ra một lần nữa.”
“Và nếu như… nếu như tôi không thể bảo vệ cô?” Dorian hỏi, đôi mắt nâu sẫm của anh ánh lên sự lo lắng.
“Chúng ta sẽ cùng nhau chiến đấu,” Têxa khẳng định, quyết tâm dâng trào. “Nếu anh gục ngã, tôi sẽ đứng lên. Và ngược lại.”Ánh mắt Dorian chạm vào Têxa, một cảm giác kết nối sâu sắc hiện ra giữa họ. Nhưng ngay lúc đó, những bóng ma xung quanh bắt đầu gào thét, những hình ảnh đau thương hiện lên rõ nét hơn bao giờ hết.
“Chúng ta không thể để nỗi sợ hãi chi phối,” Dorian nói, giọng anh bắt đầu trầm xuống. “Phải đối mặt với nó.”
“Đúng vậy,” Têxa gật đầu, nhưng nỗi lo lắng trong lòng không thể xóa nhòa. “Chúng ta sẽ không để những bóng ma này thắng.”
Họ bước vào một khu vực tối tăm hơn, nơi những hình ảnh tăm tối nhất hiện ra. Têxa thấy mình đứng trước hình ảnh của những người bạn đã mất, những người đã ngã xuống trong cuộc chiến. Nỗi đau xé nát tâm trí cô, nhưng Têxa biết rằng phải vượt qua.
“Cô có thể làm được, Têxa,” Dorian thì thầm, như một lời nhắc nhở. “Hãy nhớ lý do mình chiến đấu.”
“Vì Eldoria,” cô lẩm bẩm, cảm thấy sức mạnh dâng trào. “Vì những người tôi yêu thương.”
Cùng nhau, họ bắt đầu đối diện với những hình ảnh ấy. Những kỷ niệm đau thương tràn về, nhưng thay vì để chúng nuốt chửng, họ quyết định chiến đấu. Têxa conjured lên một cơn bão nhỏ, nước từ các bóng ma bắt đầu cuốn theo từng cơn gió. Dorian, với những ảo ảnh bóng tối, tạo ra một bức tường bảo vệ cho Têxa.
“Chúng ta phải mạnh mẽ hơn,” Dorian nói, đôi mắt anh rực lửa. “Chúng ta sẽ không để những ký ức này đánh bại chúng ta!”
Khi họ dần tiến vào sâu hơn, bóng ma bắt đầu chao đảo. Những tiếng gào thét vang lên, và Têxa cảm thấy nỗi sợ hãi như một cơn bão cuốn lấy họ. Nhưng giữa cơn bão ấy, có một ánh sáng le lói. Têxa nhìn vào mắt Dorian, thấy được sức mạnh và sự kiên định.
“Chúng ta sẽ cùng nhau bước qua,” cô nói, giọng chắc nịch. “Không ai có thể ngăn cản chúng ta.”
“Đúng vậy,” Dorian gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi. “Chúng ta sẽ không bao giờ từ bỏ.”
Họ nắm chặt tay nhau, lòng đầy quyết tâm. Những bóng ma gào thét, nhưng họ không còn sợ hãi. Họ sẽ đối mặt với mọi thử thách, cùng nhau vượt qua bóng tối để tìm thấy ánh sáng phía trước.
Giữa những tiếng gào thét, một hình ảnh đột ngột hiện ra, khiến cả hai dừng lại. Đó là hình ảnh của Elena, ánh mắt đầy thách thức và âm mưu. “Các ngươi sẽ không thể trốn thoát,” cô ta cười khẩy. “Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.”
Têxa cảm thấy một cơn rùng mình. Cô và Dorian đã không chỉ phải đối mặt với nỗi sợ hãi của chính mình, mà còn phải chuẩn bị cho một cuộc chiến khốc liệt hơn mà họ chưa từng tưởng tượng.
“Chúng ta sẽ không để cô ta chiến thắng,” Dorian nói, giọng anh kiên quyết. “Hãy sẵn sàng, Têxa. Cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu.”