Kiếp trước, hắn cũng từng dụng tâm tìm hiểu sở thích của ta như vậy.
Còn đặc biệt mời đầu bếp làm lại những món điểm tâm quê hương của mẫu thân ruột ta.
Khi ấy ta còn cho rằng đó là sự để tâm chỉ dành riêng cho mình.
Giờ nghĩ lại…
Chẳng qua chỉ là thói quen ân cần của hắn mà thôi.
Ta chậm rãi gấp lá thư lại.
Bỗng cảm nhận được một ánh mắt đang dừng trên người mình.
Ta ngẩng đầu.
Vừa lúc chạm phải ánh mắt của Tạ Phương Cẩn.
Không biết từ lúc nào hắn đã đứng ngoài cổng nguyệt môn.
Hắn không nhìn Thẩm Như Nghi bên cạnh, mà lại nhìn ta.
Ánh mắt nặng nề, như đang chờ đợi điều gì đó.
Lòng ta bỗng lạnh đi.
Chẳng lẽ hắn cho rằng ta vẫn sẽ giống như kiếp trước.
Coi món đồ hắn tiện tay đưa tới là tấm chân tình.
Chỉ mong hắn nhìn mình thêm vài lần nữa?
Ta đưa lá thư trả lại cho tiểu tư.
Giọng nói không cao không thấp, vừa đủ để Tạ Phương Cẩn nghe thấy:
“Sở thích của đích tỷ, Thế t.ử cứ trực tiếp hỏi tỷ ấy là được. Ta chỉ là một thứ muội, sao có thể biết rõ đến vậy.”
Tiểu tư sững người, không dám nhận.
Ta cũng không nói thêm, nhét lá thư vào tay hắn rồi xoay người bỏ đi.
…
Đến chiều tối.
Thu Vân từ bên ngoài trở về, sắc mặt không được tốt.
“Có chuyện gì vậy?”
Ta đang ngồi bên cửa sổ lật xem một quyển sách cũ, đầu cũng không ngẩng lên.
Thu Vân ấp úng hồi lâu mới nhỏ giọng nói:
“Tiểu thư… vừa rồi nô tỳ đến nhà bếp lớn lấy bữa tối, nghe Thúy Bình ở viện Tứ tiểu thư… ngồi buôn chuyện với người khác.”
“Nói gì?”
“Nàng ta nói… nói tiểu thư không biết xấu hổ.” Thu Vân siết c.h.ặ.t ống tay áo, vành mắt hơi đỏ. “Nhân lúc Đại tiểu thư nghị thân, lại lén đưa thư cho Thế t.ử.”
“Còn nói… thứ nữ đúng là không lên được mặt bàn, chỉ biết dùng mấy thủ đoạn hèn hạ như vậy.”
Bàn tay đang lật sách của ta khựng lại.
Một lúc sau, ta khép quyển sách.
“Cứ để bọn họ nói.”
“Nhưng tiểu thư…”
“Thu Vân.” Ta ngắt lời nàng. “Ta đã xin mẫu thân tìm hôn sự cho mình. Đợi hôn sự định xong, chúng ta sẽ rời khỏi nơi này.”
Thu Vân ngơ ngác nhìn ta.
Cuối cùng nàng cúi đầu, không nói thêm gì nữa.
Ta mở sách ra lần nữa.
Nhìn chằm chằm vào trang sách, nhưng một chữ cũng không đọc nổi.
Hồi lâu sau, Thu Vân vẫn không nhịn được.
“Tiểu thư thật sự không tức sao?”
“Tức chuyện gì?”
Đầu ngón tay ta khẽ lướt qua trang sách.
“Có giải thích cũng vô ích. Thế t.ử sẽ đứng ra làm chứng cho ta sao? Hay hắn nỡ trách mắng vị hôn thê mà hắn nâng niu trong lòng?”
“Nếu làm lớn chuyện lên, chẳng qua cũng chỉ khiến ta mang thêm cái danh ghen tuông, còn khéo chối cãi.”
Thu Vân đỏ hoe mắt.
“Vậy… cứ bỏ qua như thế sao?”
Ta ngước nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Người không liên quan, chuyện không liên quan… không đáng.”
…
Đêm hội Thất Tịch.
Thẩm Như Nghi chủ động rủ ta cùng đi ngắm hội.
Ta vốn muốn từ chối, nhưng đích mẫu lại nói trước khi hai tỷ muội xuất giá, nên thân thiết với nhau nhiều hơn.
Đêm hội chen chúc đông nghịt.
Thẩm Như Nghi dẫn ta đến bên bờ sông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhìn người xuất hiện trước mắt, bước chân ta khựng lại.
Không ngờ Tạ Phương Cẩn cũng đến.
Ra là vậy.
Ta thức thời lùi sang một bên.
“Ta qua bên kia xem một chút.”
“Tam muội, muội vẫn còn oán tỷ sao?”
Thẩm Như Nghi bỗng nắm lấy tay ta.
Ta khẽ nhíu mày.
“Tỷ tỷ nói vậy là có ý gì?”
Đôi mắt Thẩm Như Nghi đỏ hoe.
“Nếu muội không oán tỷ, sao cứ mãi dây dưa không rõ với Thế t.ử?”
“Muội biết rõ hắn là vị hôn phu tương lai của tỷ.”
Thẩm Như Nghi càng siết c.h.ặ.t t.a.y ta.
Theo bản năng, ta muốn rút tay về.
Nào ngờ nàng lại mượn lực ấy, cả người đột nhiên ngả mạnh ra sau.
Cất tiếng kêu thất thanh.
“Tam muội… sao muội lại…”
“Tõm!”
Nước b.ắ.n tung tóe.
Tạ Phương Cẩn lập tức lao xuống sông, vớt Thẩm Như Nghi lên.
Toàn thân nàng ướt sũng, run rẩy nép trong lòng hắn.
Mái tóc ướt dính sát vào gương mặt trắng bệch, đôi môi tím tái vì lạnh.
Nước mắt hòa lẫn nước sông không ngừng chảy xuống.
“Ta chẳng làm gì cả… vì sao Tam muội lại đẩy ta?”
“Từ nhỏ ta đã thương muội mất mẫu thân, ăn gì mặc gì cũng chia cho muội một phần. Vậy mà sao muội lại không dung nổi ta đến thế?”
Xung quanh lập tức nổi lên tiếng bàn tán.
Mọi ánh mắt đều đồng loạt đổ dồn về phía ta.
Tạ Phương Cẩn nhìn ta, ánh mắt lạnh buốt đến tận xương.
“Nàng ghen ghét đến vậy sao?”
“Như Nghi là trưởng tỷ của nàng, vậy mà nàng cũng nỡ xuống tay.”
Ta nhìn hắn, rồi lại nhìn người đang run rẩy trong lòng hắn.
Bỗng thấy mệt mỏi vô cùng.
Kiếp trước hắn cũng từng lạnh lùng nhìn ta như thế.
Chưa từng hỏi lấy một câu nguyên do, đã định tội ta.
Ta chỉ khẽ hỏi:
“Thế t.ử tận mắt nhìn thấy ta đẩy tỷ ấy sao?”
Tạ Phương Cẩn khựng lại.
Ta lại nhìn sang Thẩm Như Nghi, giơ hai cổ tay đầy vết đỏ do bị siết c.h.ặ.t lên.
“Tỷ tỷ, vừa rồi cả hai tay tỷ đều nắm c.h.ặ.t t.a.y muội như vậy, muội lấy đâu ra tay để đẩy tỷ? Hay là tỷ làm lại một lần cho mọi người xem thử?”
Tiếng khóc của Thẩm Như Nghi chợt ngừng lại.
Ánh mắt của mọi người xung quanh cũng dần trở nên khác lạ.
Tạ Phương Cẩn siết c.h.ặ.t cánh tay ôm nàng hơn.
Khi nhìn về phía ta lần nữa, trong mắt hắn chỉ còn sự thất vọng cùng lạnh lẽo đến tột cùng.
“Lẽ nào Như Nghi lại vu oan cho nàng?”
Ta nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
“Đúng vậy.”
“Vì trong lòng Thế t.ử đã nhận định tỷ ấy sẽ không làm vậy. Cho nên ta nói gì cũng vô ích.”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Chi bằng chúng ta diễn lại một lần.”
“Hoang đường!”
Tạ Phương Cẩn quát khẽ.
“Trời lạnh, tỷ tỷ vừa rơi xuống nước, Thế t.ử vẫn nên đưa tỷ ấy về trước thì hơn.”
Ta lùi về sau một bước.
“Hôm nay, vở kịch này… muội không tiếp diễn nữa.”
Tạ Phương Cẩn phất tay áo, vội vã đưa Thẩm Như Nghi rời đi.
Chuyện Thẩm Như Nghi rơi xuống nước rất nhanh đã truyền về phủ.
Đích mẫu đau lòng đến đỏ cả hốc mắt.