“Tam tỷ, nếu thật sự thành tướng quân phu nhân, đừng quên công lao của muội nhé.”
“Tứ muội cứ yên tâm, tấm lòng của muội, tỷ tỷ đều ghi nhớ.”
Ta nhàn nhạt mỉm cười, nhưng ý cười chẳng chạm tới đáy mắt.
Khi bước ra khỏi phòng đích mẫu, ráng chiều nơi chân trời đỏ rực.
Cả Thẩm phủ đều được nhuộm thành một màu cam đỏ.
Thu Vân theo sau ta, vẻ mặt đầy lo lắng.
“Tiểu thư, vị Bùi tướng quân ấy… bên ngoài đồn đáng sợ như vậy, sao người thật sự đồng ý chứ?”
Ta không đáp.
Trong đầu lại bất giác hiện lên cảnh tượng hôm mưa ấy, hắn ôm mèo vào lòng rồi cúi đầu cọ nhẹ lên đỉnh đầu nó.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Thật ra ta cũng không phải hoàn toàn không biết gì về Bùi Văn Châu.
Kiếp trước, sau khi gả vào Hầu phủ, ta từng nhìn thấy hắn từ xa trong một buổi cung yến.
Khi ấy hắn vừa đại thắng trở về.
Toàn thân đầy sát khí, chẳng ai dám đến gần.
Trong bữa tiệc.
Một tiểu cung nữ vô ý làm đổ rượu lên người hắn, sợ đến mức ngồi bệt xuống đất.
Ai cũng tưởng hắn sẽ nổi trận lôi đình.
Thế nhưng hắn chỉ lặng lẽ tránh sang một bên, ngay cả một lời trách mắng cũng không nói.
Dường như người bị x.úc p.hạ.m vốn không phải hắn.
Sau đó, trên xe ngựa trở về phủ.
Ta còn nghe mẹ chồng cùng người khác bàn tán.
Nói rằng Trấn Bắc tướng quân Bùi Văn Châu hằng năm đều bỏ ra một khoản bạc lớn để trợ cấp cho gia quyến của các tướng sĩ vong trận, còn lập cả Từ Ấu cục.
Khi ấy mẹ chồng ta là Tạ mẫu cười nhạo hắn “giả nhân giả nghĩa”.
Nhưng một người sẵn lòng bỏ hết tiền bạc vì thân nhân của người đã khuất thì lòng dạ có thể xấu xa đến mức nào?
Người như vậy, e rằng những lời đồn bên ngoài cũng chưa chắc đều là thật.
Về chuyện khắc thê…
Trong lòng ta vốn không hoàn toàn tin.
…
Đêm hôm đó, ta trằn trọc mãi không ngủ được.
Trong đầu hết hiện lên hình ảnh Bùi Văn Châu ôm mèo vào lòng, cúi đầu cọ lên đỉnh đầu nó ở chùa Tây Sơn.
Lại nghĩ đến lời đồn “khắc c.h.ế.t ba vị hôn thê”.
Mơ mơ màng màng, ta cũng không phân biệt nổi đâu mới là con người thật của hắn.
Mãi đến khi trời hửng sáng mới thiếp đi.
Sáng hôm sau.
Một bà t.ử bên cạnh đích mẫu đến viện truyền lời.
Nói rằng mẫu thân đã sai người đến phủ Tướng quân dò hỏi ý tứ, bảo ta cứ yên tâm chờ tin.
Vốn tưởng chuyện này còn phải mất thêm ít thời gian.
Không ngờ ngay ngày hôm sau, phủ Tướng quân đã có hồi âm.
Ngay cả canh thiếp của Bùi tướng quân cũng được đưa tới.
Nghe bà t.ử đi dò hỏi trở về bẩm báo rằng, khi Bùi tướng quân nghe nói người nghị thân là Tam cô nương Thẩm gia, chính tay hắn đã nhận lấy danh thiếp.
“Hắn cúi đầu nhìn một cái, hình như còn cười.” Bà t.ử kể sinh động như thật. “Chỉ cười thoáng qua một chút rồi lập tức thu lại.”
Nghe lời bẩm báo ấy, ta siết c.h.ặ.t chiếc khăn trong tay.
Hắn…vậy mà nhanh như thế đã đồng ý?
Đến cả canh thiếp cũng vội vàng đưa sang.
Thẩm Như Dao dùng khăn che khóe môi, liếc xéo sang ta.
“Tam tỷ đúng là có phúc, xem ra Bùi tướng quân sợ đêm dài lắm mộng rồi.”
Nàng dừng lại một chút.
“Tam tỷ sẽ không đổi ý chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Tứ muội quan tâm đến mối hôn sự này như vậy…” Ta liếc nàng một cái. “Hay là để ta đi xin mẫu thân, cho muội cũng gả sang đó?”
Sắc mặt Thẩm Như Dao cứng đờ, không nói thêm lời nào.
Bởi gần đây chỉ có một ngày hoàng đạo.
Nên hôn kỳ của ta và Thẩm Như Nghi được định vào cùng một ngày.
Vì thể diện của Thẩm gia, đích mẫu ghi tên ta dưới danh nghĩa của mình.
“Từ hôm nay trở đi, con cũng là nữ nhi dưới danh nghĩa của ta. Đến ngày xuất giá, Thẩm gia sẽ không để con mất mặt.”
“Đa tạ mẫu thân.”
Cùng một ngày có hai vị tiểu thư xuất giá.
Cả phủ trên dưới bận đến chân không chạm đất.
Tạ Phương Cẩn đến Thẩm phủ ngày càng nhiều.
Khi thì đưa danh sách sính lễ, khi thì cùng Thẩm Như Nghi đến chùa dâng hương.
Hoặc đến trò chuyện với nàng, tiện thể dạo quanh hoa viên.
Ta cố ý tránh mặt hắn.
Chỉ cần nghe nói hắn tới, ta sẽ ở lì trong viện không bước ra ngoài.
Không ngờ vẫn có một lần chạm mặt.
Hôm ấy ta đến hoa viên hái vài cành hoa quế, vừa ngẩng đầu đã gặp Thẩm Như Nghi và Tạ Phương Cẩn.
Thẩm Như Nghi đứng dưới gốc quế, ngẩng đầu nói gì đó, mấy sợi tóc mai bị gió thổi rối.
Tạ Phương Cẩn giơ tay dịu dàng vén chúng ra sau tai nàng.
Bước chân ta khựng lại.
Kiếp trước, hắn cũng từng vén tóc cho ta như thế.
Khi ấy hắn vừa từ trong cung trở về, còn ta tựa bên cửa sổ ngủ gật.
Lúc tỉnh dậy mới phát hiện hắn đang ngồi bên giường nhìn ta, đầu ngón tay vẫn dừng bên tai ta, ánh mắt dịu dàng vô hạn.
Qua một cây quế nhìn sang, động tác của hắn chẳng khác gì ký ức năm xưa.
Chỉ là ngày ấy là ta.
Còn hôm nay là Thẩm Như Nghi.
Ta cụp mắt, ôm cành hoa quay người rời đi.
Thẩm Như Nghi tinh mắt nhìn thấy, liền gọi ta lại.
“Muội muội cũng tới hái hoa quế sao?”
Nàng bước đến gần, hạ thấp giọng chỉ đủ hai người nghe.
“Vừa rồi Thế t.ử còn nói, bài ‘Xuân Thủy Chiếu Nguyệt’ của ta là bài thơ hay nhất chàng ấy từng đọc.”
“Muội thấy thế nào?”
Ta bình thản đáp:
“Ánh mắt của Thế t.ử trước nay vẫn rất tốt.”
“Cái miệng của muội càng ngày càng biết nói chuyện.”
Ta không đáp nữa.
Chỉ khom người hành lễ rồi quay đi.
Hương hoa quế vẫn bám theo sau lưng, nồng đậm như một giấc mộng cũ chẳng thể tan.
Ta không ngoảnh đầu lại.
Chút chua xót cuối cùng còn vương trong lòng chỉ quanh quẩn giây lát.
Rồi cũng chậm rãi tan biến.
Đúng lúc chuẩn bị rời đi, một tiểu tư từ đầu hành lang chạy tới.
Hắn đưa cho ta một phong thư.
“Tam cô nương xin dừng bước, Tạ công t.ử nhờ tiểu nhân chuyển cho người.”
Ta mở ra.
Đó là nét chữ của chính Tạ Phương Cẩn.
Bên trong ghi đầy đủ sở thích ăn uống của Thẩm Như Nghi, cuối thư còn thêm một câu.
“Ta sợ còn có chỗ sơ suất, không biết Tam cô nương có thể giúp ta xem qua được không?”