Thẩm Lệnh Nghi

Chương 8

Ôn Chỉ nghiến chặt răng.

Tạ Nghiễn lạnh lùng lên tiếng: "Giao chiếc hộp ra đây."

Ôn Chỉ bỗng rút ra một thanh đoản đao, kề lên cổ họng mình.

"Đừng lại đây!"

"Nếu các người ép ta, ta sẽ khiến những thứ trong đây mãi mãi không thể giải bày!"

Ta nhíu mày.

Chiếc hộp trong tay ả không lớn, nhưng được bọc kỹ bằng mấy lớp vải dầu.

Khả năng cao chính là phần quan trọng nhất trong sổ sách thật.

Tạ Nghiễn tiến lên một bước.

Ôn Chỉ hét lên: "Tạ Nghiễn, không phải ngươi thích ả sao?"

"Vậy ngươi nên biết, chỉ cần ta nói một lời, cả đời này ả cũng không rửa sạch được tội danh."

"Ta có thể nói ả mua chuộc Bùi Hành, cũng có thể nói ả tư thông với tướng biên thùy."

Ánh mắt Tạ Nghiễn chợt lạnh đi.

"Ngươi dám."

Ôn Chỉ cười đến run rẩy.

"Ta có gì mà không dám?"

"Dù sao Ôn gia đã xong đời, Bùi gia cũng chẳng còn gì."

"Nhưng Thẩm Lệnh Nghi đừng hòng sống yên ổn."

Ta nhìn ả, đột nhiên lên tiếng.

"Ôn Chỉ, Bùi Hành có biết ngươi đang ở đây không?"

Sắc mặt ả thay đổi.

Ta liền hiểu rõ.

"Hắn ta không biết."

"Đỗ Thừa An cũng chưa chắc muốn cứu ngươi."

"Khi ngọn lửa này bùng lên, thứ họ muốn thiêu rụi không chỉ là sổ sách."

"Mà còn cả ngươi nữa."

Tay Ôn Chỉ khẽ run lên.

Ta nói tiếp: "Ngươi tưởng mình cầm chiếc hộp này là có thể ra điều kiện với họ."

"Nhưng đám hắc y nhân phóng hỏa chặn xe ngoài kia, đều là muốn diệt khẩu."

"Nếu ngươi chếc, mọi chuyện bẩn thỉu đều sẽ đổ lên đầu Ôn gia."

"Đỗ Thừa An sạch bóng, Bùi gia thì đáng thương, Hoài Vương lại càng không dính chút bụi bặm."

Vẻ oán độc trong mắt Ôn Chỉ nứt ra một kẽ hở.

Ả đột nhiên khóc òa lên.

"Ta chỉ muốn gả cho biểu ca."

"Cô mẫu nói, chỉ cần Thẩm gia sụp đổ, ta có thể tiến vào Bùi gia."

"Đỗ đại nhân nói, Ôn gia có Hoài Vương chống lưng, sẽ không xảy ra chuyện gì."

"Họ đều lừa ta."

Chiếc hộp trong tay ả dần rơi xuống.

Ta vừa định tiến lên, đỉnh đầu bỗng vang lên một tiếng nổ lớn.

Lửa đã thiêu đứt xà nhà.

Toàn bộ mật thất rung chuyển dữ dội.

Bụi bặm rơi xuống lả tả.

Tạ Nghiễn ôm lấy ta, ấn vào trong lòng.

"Đi thôi!"

Nhưng phía trên miệng giếng, truyền đến tiếng quát hoảng hốt của thân binh.

"Tướng quân!"

"Bên ngoài có người lấp giếng rồi!"

12.

Sau khi miệng giếng bị phong tỏa, khói trong mật thất ngày càng đậm đặc.

Lưỡi lửa l**m theo xà gỗ xuống dưới, nướng bức tường đá nóng rẫy.

Thân binh va vào cửa mật thất hai lần, bên ngoài dường như có vật nặng chèn ép.

Tạ Nghiễn một tay bảo hộ ta, một tay dùng vải ướt che kín miệng mũi ta.

"Đừng nói chuyện."

Ta trừng mắt nhìn hắn sau lớp vải.

"Ngươi mới là người đừng nói."

"Vết thương của ngươi bị rách rồi."

M.á.u đang thấm qua giáp vai hắn, khiến lớp vải đen càng thêm thẫm màu.

Mũi tên ngắn lúc nãy không phải hoàn toàn không làm hắn bị thương.

Hắn lừa ta.

Tạ Nghiễn rũ mắt nhìn qua, giọng điệu bình thản.

"Vết thương nhỏ thôi."

"Ngươi đối với vết thương nhỏ có phải là có hiểu lầm gì không?"

Hắn vậy mà còn cười.

"Nàng mắng mạnh miệng như vậy, xem ra vẫn còn cầm cự được."

Ta tức đến mức muốn cắn hắn.

Ôn Chỉ co rút trong góc, khóc đến mức hầu như không thở nổi.

"Họ muốn giếc ta."

"Họ thực sự muốn giếc ta."

Ta nhìn ả.

"Bây giờ khóc lóc chẳng ích gì."

"Nếu muốn sống, hãy khai hết tất cả những gì ngươi biết ra."

Ôn Chỉ run rẩy đôi tay, đẩy chiếc hộp về phía ta.

"Bên trong có thư của trường sử Hoài Vương phủ viết cho phụ thân ta."

"Còn có cả sổ phân chia bạc của Đỗ Thừa An dành cho Ôn gia."

"Mỗi tháng vào ngày mười lăm, ngân lượng sẽ được chuyển từ cửa sau của Vĩnh Phong hiệu đi ra."

"Chuyển tới Hạc Viên ở phía tây thành."

Hạc Viên.

Lại là hạc.

Tạ Nghiễn nhìn về phía ta.

"Tư trạch của Hoài Vương ở trong kinh thành."

Ta hỏi Ôn Chỉ: "Còn gì nữa không?"

Sắc mặt Ôn Chỉ trắng bệch.

"Còn một chuyện nữa."

"Phụ thân của ngươi ban đầu không phải bị nhắm tới vì vụ án quân lương."

"Là do ngài ấy vô tình trông thấy một phong mật thư điều binh."

Lòng ta chấn động mạnh.

"Mật thư điều binh gì?"

Ôn Chỉ lắc đầu.

"Ta không biết."

"Ta chỉ nghe phụ thân nói, Hoài Vương muốn mượn cớ biên quan thiếu lương để ép Tạ gia quân rút lui."

"Chỉ cần Nhạn Môn loạn lạc, trong triều ắt sẽ có người thỉnh Hoài Vương giám quốc."

Trong mật thất im ắng một hồi.

Ngay cả tiếng lửa cũng dường như xa dần.

Đây đã chẳng còn là chuyện tham ô quân lương đơn thuần nữa.

Mà là dùng mạng sống của tướng sĩ biên quan và bách tính để lót đường.

Tay Tạ Nghiễn siết chặt lấy cổ tay ta.

Sát ý trên người hắn lạnh tựa băng.

"Ai là kẻ truyền mật thư?"

Ôn Chỉ khóc lóc lắc đầu.

"Ta thật sự không biết."

"Ta chỉ biết rằng, mật thư từng đi qua Bùi phủ."

Ta bỗng nhìn thẳng vào thị.

"Bùi phủ?"

Ôn Chỉ nức nở nói: "Cô mẫu tưởng rằng chỉ là thay Hoài Vương phủ chuyển một bức thư thông thường."

"Sau này biết chuyện nghiêm trọng, mới vội vã bắt biểu ca cùng người từ hôn."

"Bà ấy sợ Thẩm gia lật ngược thế cờ rồi tra ra Bùi phủ."

Ta cuối cùng đã hiểu sự vội vàng của Bùi gia bắt nguồn từ đâu.

Họ không phải ghét bỏ Thẩm gia gặp vận rủi.

Họ là sợ Thẩm gia không đổ.

Nếu phụ thân bị định tội, miệng của người Thẩm gia liền bị bịt kín.

Nếu ta bị từ hôn, bị đổ nước bẩn, lời của nữ nhi nhà họ Thẩm cũng chẳng ai chịu tin.

Thật là một cái lưới tinh vi.

Từ quân lương, đến hôn ước, rồi đến bệnh tình của phụ thân.

Nơi nào cũng muốn dồn ép Thẩm gia vào đường chếc.

Ta ôm chặt chiếc hộp.

"Tạ Nghiễn, chúng ta phải ra ngoài."

Tạ Nghiễn ngước nhìn vách giếng.

"Mật thất có lỗ thông gió."

"Lửa bốc lên cao, gió thổi từ phía tây vào."

"Lối thoát chắc chắn nằm ở phía đó."

Hắn cầm lấy một thanh trường đao, dùng chuôi đao gõ vào vách đá.

Đến chỗ thứ ba, âm thanh nghe thật rỗng.

Thân binh lập tức tiến lên phá tường.

Khói càng lúc càng dày đặc, trước mắt ta tối sầm lại.

Tạ Nghiễn đỡ lấy ta, bao bọc lấy cả người ta trong vòng tay hắn.

"Thẩm Lệnh Nghi, đừng ngủ."

Ta nghẹn ngào đáp: "Ai ngủ chứ?"

"Ta còn chưa đợi được cảnh ngươi quỳ xuống cầu ta gả cho ngươi đấy."

Hắn khẽ cười, giọng nói bị khói hun đến khàn đặc.

"Được."

"Ra ngoài rồi ta sẽ quỳ."

Ta nhất thời không nói nên lời.

Hắn lại thấp giọng nói: "Một trăm hai mươi cỗ sính lễ không đủ, ta sẽ bù thêm."

"Vàng bạc châu báu, ruộng vườn cửa hiệu, đều cho nàng hết."

"Nếu nàng muốn quản gia, số tiền thưởng quân công ta cũng giao cho nàng."

"Nếu nàng vẫn không muốn gả, ta sẽ đợi tiếp."

Ta tựa vào ngực hắn, nghe nhịp tim hắn đập dồn dập và mạnh mẽ.

"Tạ Nghiễn."

"Ừ."

"Tại sao lúc trước ngươi lại luôn bắt nạt ta?"

Hắn im lặng một lúc.

"Muốn nàng nhìn ta thêm một chút thôi."

Ta bị khói sặc đến mức ho sù sụ.

"Cách làm của ngươi thật là đê tiện."

"Ừ."

"Sau này sẽ sửa."

Vách đá cuối cùng cũng bị đập ra một khe hở.

Gió lạnh ùa vào từ khe hở đó.

Thân binh mừng rỡ.

"Tướng quân, có lối rồi!"

Tạ Nghiễn nhét chiếc hộp vào lòng ta, lại bọc chặt lấy tấm áo choàng ướt.

"Nàng đi trước đi."

"Còn ngươi thì sao?"

"Ta sẽ ở lại đoạn hậu."

Ta siết chặt lấy tay hắn.

"Tạ Nghiễn, nếu ngươi dám bỏ mạng tại đây, ta sẽ đem toàn bộ sính lễ của ngươi ban thưởng cho kẻ khác."

Hắn nhìn ta, trong mắt đầy lửa giận nhưng cũng ẩn chứa sự dịu dàng mà ta không tài nào thấu hiểu.

"Vậy ta càng phải sống."

"Để tránh việc nàng tùy ý ban thưởng lung tung."

Thân binh hộ tống ta cùng Ôn Chỉ chui ra từ khe hở.

Bên ngoài lại là một con hẻm nhỏ hẹp.

Đường hầm này dẫn thông ra lối đi phía sau.

Nhưng chúng ta vừa đi được hơn mười bước, phía trước bỗng nhiên ánh đuốc rực sáng.

Hàng chục tên hắc y nhân chặn đứng lối ra.

Kẻ cầm đầu khoác áo choàng màu xanh, bên hông treo một miếng bạch ngọc hình hạc.

Hắn chậm rãi giơ tay, lộ ra gương mặt vừa ôn hòa lại vừa âm hiểm.

"Tạ tiểu tướng quân."

"Thẩm cô nương."

"Giao hộp gỗ ra đây, bổn vương sẽ cho các ngươi một cái xác toàn vẹn."

13.

Hoài Vương đứng sau ánh đuốc, giọng điệu hệt như đang ban rượu cho kẻ dưới.

Thế nhưng những mũi nỏ phía sau hắn đều đang đồng loạt chĩa thẳng vào chúng ta.

Chân Ôn Chỉ nhũn ra, suýt chút nữa đã quỳ sụp xuống.

Ta ôm chặt lấy cái hộp trong lòng, lòng bàn tay đẫm mồ hôi.

Tạ Nghiễn kéo ta ra sau lưng, giọng nói lạnh tựa băng tuyết.

"Vương gia dẫn tư binh vây giếc triều thần, là định tạo phản ngay lúc này sao?"

Hoài Vương khẽ cười.

"Tạ Nghiễn, chớ nói lời khó nghe như vậy."

"Bổn vương chỉ là tới dọn dẹp mấy con chuột nhắt chạy loạn mà thôi."

Tay cầm đao của Tạ Nghiễn vẫn vững vàng không chút run rẩy.

"Vậy thì hôm nay e là Vương gia phải thất vọng rồi."

Ánh mắt Hoài Vương lướt qua hắn, rơi trên người ta.

"Thẩm cô nương, giao cái hộp cho bổn vương."

"Vụ án của phụ thân nàng, bổn vương có thể thay ông ấy lật lại."

"Danh tiếng bị Bùi gia từ hôn của nàng, bổn vương cũng có thể dẹp yên giúp nàng."

"Thậm chí chuyện Tạ Nghiễn cầu hôn nàng, bổn vương cũng có thể vào cung nói giúp các người."

Ta nghe xong bật cười.

"Vương gia tính toán thật kỹ lưỡng."

"Dùng sự trong sạch của phụ thân ta, danh tiếng của ta, chuyện hôn sự của Tạ Nghiễn để đổi lấy cái đầu của chính mình."

"Ngài thấy ta ngốc, hay là ngài nghĩ mình mặt dày tới vậy?"

Bờ vai Tạ Nghiễn khẽ rung lên.

Hắn dường như đang nhịn cười.

Sắc mặt Hoài Vương sầm xuống.

"Thẩm Lệnh Nghi, bổn vương mở đường cho nàng, chớ có không biết tốt xấu."

Ta đáp: "Đường ở dưới chân, không nằm trong miệng Vương gia."

"Huống hồ cái ngài cho chẳng phải đường, mà là hố sâu."

Ánh mắt Hoài Vương lạnh băng hẳn.

"Đã như vậy, thì đừng trách bổn vương."

Hắn giơ tay lên.

Những mũi tên nỏ xé gió lao tới.

Tạ Nghiễn dùng đao chém gãy mũi tên đi đầu, tiện tay kéo ta lùi về phía vách đá bên cạnh.

Thân binh xông lên bảo vệ Ôn Chỉ.

Trong đường hầm hẹp, ánh đao cùng bóng lửa đan xen hỗn loạn.

Tạ Nghiễn vai mang trọng thương, nhưng vẫn như một lưỡi kiếm rời vỏ.

Mỗi bước đi đều chắn trước mặt ta.

Ta được hắn che chở lùi lại, bên tai chỉ toàn tiếng binh khí va chạm.

Ôn Chỉ đột nhiên hét lên.

Một tên hắc y nhân vòng ra bên cạnh, đưa tay cướp lấy nửa cuộn sổ sách rơi ra từ tay ả.

Ta nhanh mắt nhanh tay, tung chân đá vụn dưới đất lên.

Đá vụn trúng ngay cổ tay kẻ đó.

Cuộn sổ rơi xuống, liền bị ta chộp lấy.

Tạ Nghiễn ngoái đầu nhìn ta một cái.

"Thân thủ khá lắm."

Ta nghiến răng.

"Ngươi khen ta bây giờ, có phải muộn quá rồi không?"

"Trở về sẽ khen bù."

"Ngươi phải sống mà trở về đã."

Đáy mắt hắn sâu thẳm.

"Được."