10.
Tiếng thét ngoài cung môn như một lưỡi dao, xẻ toạc sự im lặng chếc c.h.óc trong thiên điện.
Sắc mặt Hoàng đế trầm xuống đến đáng sợ.
"Kẻ nào to gan dám ra tay ngoài cung môn?"
Thị vệ quỳ rạp dưới đất, trán đầy mồ hôi lạnh.
"Bẩm Bệ hạ, xe ngựa áp giải trướng phòng Vĩnh Phong Hào đi tới ngoài Tả Dịch Môn, bỗng nhiên có đám người áo đen cưỡi ngựa xông ra."
"Hai sai dịch đi theo bị thương, trướng phòng bị người cướp đi."
"Sổ sách trên xe cũng biến mất rồi."
Đỗ Thừa An phục dưới đất, đôi vai run nhẹ.
Không phải vì sợ.
Mà là sự đắc ý không thể kiềm chế.
Ta nhìn hắn, bỗng thấy tâm tư kẻ này thật độc ác.
Tiểu lại cung khai sổ sách ngoại, hắn liền cắt đứt manh mối từ Vĩnh Phong Hào.
Như vậy, sổ sách ngoại của Đỗ phủ có thể chối bay là giả mạo, vụ án quân lương vẫn bị kéo thành một đống bòng bong.
Hoàng đế nhìn về phía Tạ Nghiễn.
"Tạ Nghiễn."
Tạ Nghiễn chắp tay.
"Thần xin được dẫn người đi truy tra."
Đỗ Thừa An lập tức ngẩng đầu.
"Bệ hạ không được!"
"Tạ Nghiễn vốn là người dính líu đến vụ án, nếu để hắn xuất cung, ai biết được hắn có nhân cơ hội diệt khẩu hay không?"
Ta không nhịn được mà nhìn hắnông ta.
"Lời Đỗ đại nhân nói nghe thật trôi chảy."
"Cứ như thể kẻ ra tay ngoài cung môn kia đã bàn bạc với ngươi cách đổ tội vậy."
Đỗ Thừa An giận dữ: "Thẩm Lệnh Nghi!"
Tạ Nghiễn bước tới chắn trước mặt ta.
"Nàng ấy tai thính, miệng cũng chuẩn."
"Đỗ đại nhân không thích nghe, thì có thể bớt làm việc thẹn với lòng."
Mấy lão thần trong điện đều cúi đầu.
Hoàng đế lạnh lùng quét mắt nhìn mọi người.
"Đủ rồi."
Ngài nhìn tên tiểu lại đang quỳ.
"Ngươi nói có sổ sách ngoại của Đỗ phủ."
"Ngoài trướng phòng Vĩnh Phong Hào, còn có ai khác biết không?"
Tên tiểu lại run rẩy như cầy sấy.
"Có, có một bản sổ sách từng được đưa đến biệt viện nhà họ Ôn."
"Hạ quan chỉ biết người đưa sổ sách tên là A Thuận, là tiểu tư bên cạnh đại tiểu thư nhà họ Ôn."
Đại tiểu thư nhà họ Ôn.
Ôn Chỉ.
Sợi dây trong lòng ta bỗng thắt chặt.
Ôn Chỉ ban ngày còn giả vờ yếu đuối trước cửa Bùi phủ, tối đến đã trở thành mắt xích quan trọng trong vụ án quân lương.
Bùi Hành quỳ bên cạnh, sắc mặt xám xịt.
Ta nhìn về phía hắn.
"Bùi Hành."
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt lảng tránh.
"Biệt viện nhà họ Ôn ở nơi nào?"
Môi Bùi Hành mấp máy, nhưng không nói lời nào.
Đỗ Thừa An quát lớn: "Thẩm Lệnh Nghi, nơi này là nơi nào?"
"Trước mặt Bệ hạ, cũng dung cho ngươi tư thẩm triều thần sao?"
Ta không thèm để ý đến hắn, chỉ chằm chằm nhìn Bùi Hành.
"Ban ngày ngươi đã nợ Thẩm gia một món nợ rồi."
"Đêm xuống lại đưa thư giả hại ta."
"Nếu lúc này ngươi còn muốn bảo vệ Ôn Chỉ, thì quả thật là hết thuốc chữa."
Đáy mắt Bùi Hành khẽ run lên.
Tạ Nghiễn đột nhiên lên tiếng.
"Bùi Hành, tốt nhất ngươi nên suy nghĩ cho kỹ."
"Thẩm Lệnh Nghi khi xưa bảo vệ ngươi, đó là do nàng nhân hậu."
"Giờ nàng không bảo vệ nữa, ngươi là cái thứ gì?"
Sắc mặt Bùi Hành tái nhợt.
Lời này còn tàn nhẫn hơn cả dao cắt.
Nhưng ngặt nỗi đó lại là sự thật.
Hồi lâu sau, Bùi Hành mới thấp giọng nói: "Biệt viện nhà họ Ôn ở hẻm Lê Hoa, phía Nam thành."
Đỗ Thừa An nhìn chằm chằm vào hắn.
Bùi Hành như bị ánh mắt ấy đâm thấu, nhưng vẫn tiếp tục nói.
"Trong viện có một cái giếng bỏ hoang."
"Ôn Chỉ từng nói, những thứ quan trọng nhất của nhà họ Ôn đều được cất giấu ở đó."
Đỗ Thừa An nghiến răng.
"Bùi Hành, ngươi có biết mình đang nói gì không?"
Bùi Hành cười thảm.
"Đỗ đại nhân, ta biết chứ."
"Ta càng biết rõ, ông dùng sổ sách thu tiền tiệc xuân nhà họ Bùi để uy h.i.ế.p ta."
"Ép ta đưa thư giả vào cung."
"Nhưng hôm nay ta đã đủ mất mặt rồi."
"Nếu còn tiếp tục như thế, ta sợ ngay cả bài vị tổ tiên cũng không dám đối diện."
Ánh mắt Hoàng đế lạnh tựa sương giá.
"Cấm quân thống lĩnh đâu?"
Một võ tướng tiến lên quỳ xuống.
"Thần có mặt."
"Dẫn người vây kín hẻm Lê Hoa."
"Tạ Nghiễn đi theo hộ tống."
Hoàng đế ngừng một chút, rồi nhìn sang ta.
"Thẩm gia nữ, nàng cũng đi."
Ta khựng lại một chút.
Đỗ Thừa An vội vàng nói.
"Bệ hạ, nàng chỉ là một nữ tử, sao có thể tham gia lục soát?"
Hoàng đế cười lạnh.
"Trẫm thấy nàng còn biết phá án hơn ngươi."
Sắc mặt Đỗ Thừa An cứng đờ hoàn toàn.
Ta hành lễ tuân lệnh.
Tạ Nghiễn nghiêng đầu nhìn ta, giọng hạ thấp.
"Nàng có sợ không?"
Ta nhìn hắn.
"Tạ Nghiễn, khi ngươi còn nhỏ thả rắn vào hộp bút của ta, ta còn chẳng sợ."
Hắn cau mày.
"Đó là sợi cỏ khô."
"Ngươi còn dám nhắc lại?"
"Ta sai rồi."
Hắn nhận lỗi quá nhanh, khiến ta ngược lại không biết nói gì thêm.
Gió tuyết ngoài điện càng lúc càng dữ dội.
Chúng ta vừa ra khỏi cổng cung, liền thấy một thân binh lao đến.
"Tướng quân, kẻ chặn xe ngoài cổng cung đã đi về hướng Nam thành."
Tạ Nghiễn tung mình lên ngựa, vươn tay về phía ta.
Ta nhìn bàn tay có vết chai mỏng ấy.
Nhớ lại câu nói "Ta đến để chống lưng cho nàng" trong đêm tuyết kia.
Ta đưa tay cho hắn.
Hắn kéo mạnh một cái đã đưa ta lên yên ngựa, áo choàng theo đà phủ lấy nửa thân người ta.
"Ngồi vững."
Ta nắm chặt lấy yên ngựa.
"Nếu ngươi dám làm ta ngã, ngày mai ta sẽ trả lại sính lễ."
Tạ Nghiễn thúc ngựa, tiếng gió rít qua bên tai.
"Vậy ta lại tiếp tục mang đến."
"Mang đến bao giờ nàng không từ chối nữa mới thôi."
Ta còn chưa kịp mắng hắn, phía cuối hẻm Lê Hoa đột nhiên bốc cháy dữ dội.
Có người gào lên trong đêm tuyết.
"Cháy rồi!"
"Biệt viện nhà họ Ôn đang cháy!"
11.
Đám cháy ở hẻm Lê Hoa phía Nam thành vô cùng hung dữ.
Tuyết rơi xuống, vừa chạm vào mái hiên đã bị sóng nhiệt cuốn thành màn sương trắng.
Cấm quân phong tỏa đầu hẻm, bách tính bị ngăn lại bên ngoài, tiếng thét kinh hoàng xen lẫn tiếng ngựa hí, loạn cả một vùng.
Tạ Nghiễn ôm ta xuống ngựa.
Tay hắn vừa rời đi, ta liền ngửi thấy mùi dầu nồng nặc.
"Không phải hỏa hoạn bình thường."
Ta nhìn về phía cổng viện.
"Có người đã tạt dầu trẩu."
Ánh mắt Tạ Nghiễn trầm xuống.
"Hắn muốn tiêu hủy sổ sách."
Ta xách váy định đi vào.
Hắn nắm lấy tay ngăn ta lại.
"Bên trong nguy hiểm."
Ta ngước mắt trừng hắn.
"Tạ tiểu tướng quân vừa mới nói ta biết cắn người cơ mà."
"Giờ lại sợ ta bị lửa dọa sao?"
Tạ Nghiễn nghẹn lời.
"Ta là sợ lửa không có mắt."
"Vậy ngươi cứ để mắt là được."
Ta lách qua người hắn, sải bước tiến vào trong viện.
Tạ Nghiễn thấp giọng mắng một tiếng rồi lập tức đuổi theo, tiện tay ném áo choàng của chính mình vào vại nước cho ướt sũng rồi phủ lên vai ta.
Cảm giác lạnh lẽo ẩm ướt ập tới.
Ta rùng mình một cái.
Tạ Nghiễn thấp giọng bảo: "Ráng chịu đựng một chút."
"Đợi ra ngoài rồi, ta đền cho nàng mười bộ mới."
Ta nói: "Ta muốn loại đắt nhất."
"Mua."
"Ngươi phải tự tay chọn."
Hắn khựng lại.
"Được."
Một chữ "Được" này rơi vào tiếng lửa cháy, thế mà còn nóng hơn cả lò sưởi.
Người trong viện đã chạy sạch, chỉ còn vài gian sương phòng đang cháy dữ dội.
Cấm quân phá vỡ hậu viện, quả nhiên trông thấy một cái giếng bỏ hoang.
Trên miệng giếng đè một tấm đá.
Tạ Nghiễn vung đao chém đứt khóa sắt, thân binh hợp lực hất tấm đá ra.
Trong giếng không có nước.
Chỉ có một mùi ẩm mốc xộc lên.
Thân binh giơ đuốc chiếu xuống dưới.
Trên thành giếng thế mà lại khảm một đạo ám môn.
Ta nhìn mà tim đập thình thịch.
Nhà họ Ôn chỉ là hạng thương gia, vậy mà lại giấu ám thất dưới cái giếng hoang ở biệt viện.
Việc này nếu không có quan lại trong triều chống lưng thì tuyệt đối không thể nào.
Tạ Nghiễn xuống giếng trước.
"Nàng cứ đợi ở trên."
Ta ngồi xổm bên miệng giếng nhìn hắn.
"Ngươi không phải mới biết ta ngày một ngày hai đâu."
Hắn ngước đầu lên, ánh lửa phản chiếu khiến chân mày hắn thêm phần sắc bén.
"Thẩm Lệnh Nghi."
Ta bắt chước giọng điệu của hắn.
"Tạ Nghiễn."
Hắn nhìn ta một lát rồi đành thua cuộc.
"Lúc xuống thì đứng cho vững."
"Nếu ngã, ta sẽ đỡ."
Ta men theo thang dây xuống.
Chân vừa chạm đất, từ trong ám môn liền truyền ra một tiếng động nhỏ.
Tạ Nghiễn lập tức kéo ta ra sau lưng.
Một mũi đoản tiễn lướt qua giáp vai hắn, găm vào thành giếng.
Hơi thở ta nghẹn lại.
"Ngươi có bị thương không?"
"Không."
"Ngươi đừng có cậy mạnh."
Tạ Nghiễn nghiêng đầu nhìn ta, trong mắt chợt hiện nét cười.
"Nàng lo cho ta?"
"Ta là sợ ngươi chếc rồi, không ai khiêng sính lễ về."
"Vậy không khiêng về nữa."
"Cái gì?"
"Đồ đã đưa đi rồi, đâu có lý lẽ nào lại khiêng về."
Ta suýt chút nữa đã đá hắn ngay tại cửa ám thất.
Thân binh xông vào ám thất, rất nhanh đã chế ngự hai tên hắc y nhân đang canh giữ bên trong.
Ám thất không lớn, nhưng chất đầy rương hòm.
Có thỏi bạc, có sổ sách, còn có vài bao gạo chưa kịp đốt.
Ta bốc một nắm gạo, ngón tay chà xát, mùi mốc xộc thẳng vào mũi.
"Thứ mà quân đội ở biên ải ăn chính là loại này sao?"
Nét cười trên mặt Tạ Nghiễn biến mất.
"Còn tệ hơn thế này."
Lòng bàn tay ta dần siết chặt.
Binh lính Đại Nghiệp canh giữ thành trong gió tuyết, kẻ ở kinh thành lại lấy gạo mốc đổi bạc trắng.
Số bạc này, đều nhuốm m.á.u của binh sĩ.
Ta mở sổ sách ra, lật xem thật nhanh.
Mỗi trang đều ghi chép vô cùng tỉ mỉ.
Vĩnh Phong Hào nhận bạc của nhà nào, gửi đi đợt lương nào, khoản nào dùng để đút lót phủ họ Đỗ.
Còn có vài khoản, ghi lại một ký hiệu lạ.
Một con hạc đang dang cánh.
Ta hỏi Tạ Nghiễn: "Đây là gì?"
Tạ Nghiễn nhìn thoáng qua, chân mày đột nhiên nhíu chặt.
"Hạc văn, là ký hiệu riêng của Hoài Vương phủ."
Hoài Vương.
Em trai ruột của đương kim Hoàng đế.
Đầu ngón tay ta lạnh buốt.
Nếu vụ án quân lương dính dáng đến thân vương, chả trách Đỗ Thừa An lại dám ngang nhiên như thế.
Ngay lúc này, chiếc tủ gỗ trong góc sâu của ám thất bỗng động đậy.
Thân binh tiến lên kéo cửa tủ ra.
Ôn Chỉ co quắp ở bên trong, khuôn mặt lấm lem bụi đất, trong ngực ôm chặt lấy một chiếc hộp nhỏ.
Ả nhìn thấy ta, ánh mắt thoáng lộ vẻ kinh hoàng, rồi nhanh c.h.óng chuyển thành oán độc.
"Thẩm Lệnh Nghi, lại là ngươi."
Ta nhìn ả.
"Là ta."
"Chậu nước bẩn ngươi không tạt được vào ban ngày, giờ muốn tiếp tục vào ban đêm sao?"