Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi

Chương 9

Theo kinh nghiệm kiếp trước, số tiền này sẽ nằm trong tay mẹ cô cho đến khi mốc meo nhưng kiếp này, Tô Dĩnh không muốn như vậy nữa, tiêu sớm thì hưởng sớm, hơn nữa cô còn có thể kiếm lại được!

Lương thực trong nhà đã được bỏ vào hầm, Tô Dĩnh vừa nghĩ cách nói với mẹ về việc tiêu tiền, tay vừa làm xong một nắm nhỏ hạt thóc, sau đó cô lấy gạo mới sản xong bỏ vào trong một cái nồi nhỏ.

Nhà cô thường không ăn cơm trắng, một cân gạo trắng tương đương với mười cân khoai lang, không đáng nên chẳng ai chuẩn bị đá nghiền, chỉ có một cái cối đá mà Tô lão tam tự đυ.c ra để xay thủ công. Nhưng dù có thỉnh thoảng đổi lấy một cân gạo để đổi vị cũng không dễ dàng bóc vỏ ngoài, thứ đó để sau này nuôi gà nhưng hiện tại người ăn không đủ no nên không thể lãng phí.

Nắm hạt thóc bóc vỏ hôm nay là Tô Dĩnh đặc biệt chuẩn bị cho Tô Dụ, vì dạ dày của em ấy yếu.

Lúc ăn tối, Tô Dụ nhìn chén cháo trắng dẻo của mình và chén nước gạo có vỏ của mọi người mà rơi vào trầm tư. Tô Dụ đã có sức tự cầm muỗng ăn cơm, buổi chiều nửa chén canh khoai vẫn còn tác dụng nhưng giờ cậu lại không muốn ăn.

Lưu Lan Hương hỏi: "Sao không ăn cơm? Hay để mẹ đút cho con nhé?"

Tô Dụ ngẩng đầu, nhìn chén của Lưu Lan Hương nói: "Không trắng."

Trước đây cậu đã thấy gạo chưa bóc vỏ nhưng chưa thấy ai xung quanh ăn loại gạo này, ngay cả những tiểu thái giám thấp kém nhất trong cung cũng không ăn loại gạo này.

Lưu Lan Hương không nghi ngờ, con trai ở độ tuổi này, đang lúc tò mò về mọi thứ, bà giải thích: "Con còn nhỏ, dạ dày không chịu được loại có vỏ nên phải ăn loại này, ăn đi, ngon lắm."

Anh hai Tô Mậu ngẩng đầu từ bát cơm: "Em út, ăn đi! Nhà mình đến Tết cũng không có cháo gạo trắng mà uống đâu! Ngon lắm, ngọt lắm!"

Tô Dĩnh không nói gì nhưng anh ba Tô Thành đã gật đầu đến mức suýt làm rơi đầu mình.

Cậu còn nhỏ nên ăn khác nhưng chẳng phải anh ba Tô Thành mới có 5 tuổi sao?

Tô Dụ nắm c.h.ặ.t t.a.y mình, vẫn mềm nhũn, không có sức mạnh.

Cậu nhìn Lưu Lan Hương và ba chị em ăn ngon lành, cũng cầm muỗng đưa vào miệng.

Khi gạo mới chưa phơi khô hoàn toàn vào miệng, Tô Dụ hiểu tại sao anh hai Tô Mậu nói là ngọt.

Vì chưa qua phơi nắng, cũng chưa qua bảo quản lâu dài trong kho, nấu cháo gạo thì mới ngọt lịm thơm phức.

Tô Dụ ăn nửa chén, cảm thấy trong người ấm áp, cậu đẩy chén về phía Lưu Lan Hương: "No rồi."

Mẹ kiếp, kiếp trước cậu bị mấy quan viên tiến cống lừa rồi, họ đưa cho cậu không phải gạo mới thu hoạch! Ngay cả mùi vị cũng khác!

Tô Dụ cũng không rõ tâm trạng của mình hiện giờ ra sao.

Nếu nói là tức giận vì bị những tên quan lại kia làm bực mình thì cũng không hẳn.

Nhưng dù sao thì cậu cũng không vui, muốn giận dỗi!

Tô Dụ lau miệng nhỏ, quay người nằm xuống giường đất ấm áp, toàn thân dang rộng thành hình chữ đại: "Buồn ngủ, ngủ."

Phần đầu giường đất là nơi ấm nhất, phía dưới là nguồn nhiệt nối liền với bếp, từ trước đến giờ luôn là lãnh địa của Tiểu Tô Dụ.

Lúc này Tô Dụ đã ăn no uống đủ, cảm giác mệt mỏi lại kéo đến, đôi mắt nhắm nhắm muốn dính lại với nhau.

Lưu Lan Hương duỗi cổ nhìn trạng thái của con trai út, đoán rằng cậu bé thật sự mệt rồi, đẩy nửa chén cháo gạo trắng còn lại của Tô Dụ cho ba đứa con còn lại: "Các con chia nhau ăn đi."

Từ lúc Tô Du nói mình đã no, anh hai Tô Mậu và anh ba Tô Thành đã không kìm được mà l.i.ế.m môi.

Trong bát của họ đã là gạo có vỏ rất ngon rồi, mà gạo không có vỏ thì còn ngon hơn nhiều!

Nhưng hai đứa trẻ dù thèm đến đâu cũng biết đây là khẩu phần của em út bị bệnh, không thể tranh giành.

Nhưng bây giờ mẹ đã lên tiếng, không khác gì trong lòng có một con thỏ nhỏ đang nhảy nhót không yên, m.ô.n.g cứ xê dịch trên ghế.

Nhưng không được, mẹ lên tiếng cũng không có ích, phải xem ý chị cả...

Tô Dĩnh cầm bát lên, ước lượng số lượng, lấy hai ba muỗng cho vào bát của mỗi em trai rồi lấy hai muỗng cho vào bát của mình, phần còn lại chưa kịp để Lưu Lan Hương phản ứng đã đổ hết vào bát của bà.

Lưu Lan Hương vốn đã ăn xong, nhìn thấy con gái lớn cũng chia cho mình, không kìm được mà trách yêu: “Con bé này, còn chia cho mẹ làm gì, mẹ no rồi, các con ăn đi”

Nói là vậy nhưng con gái lớn biết thương mẹ, lòng người mẹ không vui sao được, nên khóe miệng Lưu Lan Hương cứ tươi cười.

Tô Dĩnh nghiêm nghị nói: “Sao vậy mẹ, lương thực còn có thể chê nhiều sao, mẹ không ăn thì đổ đi."

Lưu Lan Hương biết mình không cãi lại được con gái lớn, chỉ có thể vừa buồn cười vừa hài lòng, hơi ngượng ngùng mà vét sạch mấy muỗng cháo gạo trắng trong bát.

Chờ mọi người trên bàn ăn xong, Tô Dĩnh chỉ vào bát của Tô Dụ lúc nấy: "Trong nồi nhỏ còn ít cháo, hai đứa rửa bát đũa xong thì thêm nước vào uống, uống xong thì rửa mặt lên giường, không được ra ngoài chơi nữa."

Anh hai Tô Mậu và anh ba Tô Thành nghe có chuyện tốt này, nhảy cẵng lên kêu "hú, hú, hú” ầm ĩ muốn đi uống cháo.

Tô Dĩnh ngăn lại: "Quay lại, rửa bát đũa trước rồi mới đi!" Tô Mậu và Tô Thành lại ríu rít quay lại lấy bát đũa bẩn rồi như cơn gió biến mất không thấy đâu nữa.

Cháo gạo đã bóc vỏ rất dẻo, bám vào thành bát giống như nước cơm còn sót lại trên bát của mấy người lúc nãy, họ đều l.i.ế.m sạch, kể cả Lưu Lan Hương cũng không ngoại lệ.

Thời buổi này, lương thực tỉnh là quý giá như vậy, ai cũng không nỡ lãng phí.

Tô Dĩnh nghiêng người, nhìn hai người em trai lớn chạy vào bếp rồi mới quay lại bàn với Lưu Lan Hương: "Mẹ, 600 đồng này mẹ định tiêu thế nào?"

Câu hỏi này làm Lưu Lan Hương sững sờ. Tiêu thế nào nữa? Không phải là cất đi sao, sao lại tiêu được?

Những chuyện khác Lưu Lan Hương có thể nghe theo Tô Dĩnh nhưng một khi đã liên quan đến tiên, tức là liên quan đến tương lai của mấy chị em, Lưu Lan Hương không thể dễ dàng đồng ý.

Tô Dĩnh cũng hiểu điều này nên bắt đầu thuyết phục mẹ: "Mẹ nghĩ xem, lương thực mùa Đông năm nay nhà mình không thiếu, nhưng quần áo thì sao? Nhà mình đã bao nhiêu năm không may áo bông mới rồi, như áo của mẹ, chẳng phải từ khi mẹ kết hôn với cha đã có đó sao, giờ nhìn cũng đã mười mấy năm rồi, không còn ấm nữa."

Lưu Lan Hương không cần suy nghĩ mà đáp: Sao lại không mặc được, áo đó còn chưa rách, hơn nữa năm nay mẹ không phải còn có thể mặc áo của cha con sao, lớn một chút cũng được, đúng lúc mẹ có thể mặc ngoài khi đi học Đại Trại.'

Chủ đề này nói ra có phần buôn, Lưu Lan Hương ngừng một lúc rồi mới nói tiếp: "Hay là may cho con và em hai một bộ, như vậy năm sau khi hai đứa lớn lên, còn có thể để cho hai em nhỏ mặc lại."