Tô Dĩnh bàn luận với mẹ: “Mẹ, con nghĩ thế này, nhân lúc hai ngày nữa còn có nắng, chúng ta mang tất cả áo bông và chăn của nhà ra đập, không thì cứng đơ không ấm. Sau đó lấy bông trong áo của mẹ và ba nhét vào áo của bốn chị em con, bốn đứa chúng con năm ngoái đều cao lên, chia ra như vậy là vừa vặn. Còn mẹ nên may hẳn một chiếc mới, vì mẹ không thay đổi nhiều, có thể mặc lâu dài, hơn nữa hiện giờ mẹ là người lớn duy nhất trong nhà, nếu học Đại Trại mà bị lạnh đến ốm thì chúng con biết làm sao?”
Thôn Thanh Sơn là nơi lạnh nhất cả nước, tuyết có thể rơi từ tháng 10 đến tháng 4 năm sau, vào hai tháng Tết, cơ bản là tuyết lớn phủ kín núi, người bên ngoài không thể vào, người bên trong cũng không thể ra.
Nên nhà có gì cần chuẩn bị là phải tranh thủ hai tháng trước Tết mà lo liệu hết.
Sau khi thu hoạch mùa Thu xong, các nhà đều mệt nhoài, thôn sẽ cho nghỉ một tuân.
Một tuần sau, mọi nhà phải bắt đầu làm việc như thường, học Đại Trại đắp đất kéo dài đến tháng Chạp, khi đất đã đông cứng không thể làm gì được nữa.
Học Đại Trại không gấp gáp như thu hoạch mùa Thu, có việc có thể xin nghỉ nhưng học Đại Trại thực ra không mệt, lại được tính công điểm nên Tô Dĩnh dự định sẽ cùng mẹ đi.
Còn việc dự trữ củi mùa Đông giao cho hai em trai lớn là được.
Hiện giờ kỳ nghỉ sau thu hoạch mùa Thu đã qua được ba, bốn ngày rồi, nếu Tô Dĩnh muốn lên công xã để mua bán trao đổi hàng hóa thì những ngày trước Tết này là cơ hội tốt nhất.
Nếu đợi học Đại Trại xong, không biết tình trạng đường xá ngoài thôn có còn cho phép ra ngoài nữa hay không.
Lưu Lan Hương nghe con gái lớn phân tích, thật ra trong lòng đã d.a.o động.
Chủ yếu là vì câu cuối cùng của Tô Dĩnh, nếu bà vì áo quần không ấm mà bị cảm lạnh, cuối cùng phải tốn tiên mua thuốc, không chỉ lãng phí tiền mà còn ảnh hưởng đến công điểm kiếm được, nếu thật sự xảy ra chuyện gì, mấy đứa nhỏ biết làm sao.
Nhưng bảo Lưu Lan Hương bỏ tiên ra mua cho mình một bộ áo bông mới, bà lại không nỡ, chỉ riêng tiên vải đã một đồng hai một mét, bông cũng phải mấy hào một cân, tính ra phải tốn cả mấy chục đồng! Quan trọng là nhà họ không có phiếu mua, còn phải bỏ thêm tiên mual
Trời ơi, tính ra chỉ nghĩ thôi đã khiến Lưu Lan Hương xót xa đến mức muốn ngất.
Nhưng nhìn ánh mắt tha thiết của con gái lớn cùng với tình hình thực tế, Lưu Lan Hương cũng biết, Tô Dĩnh nói là cách hợp lý nhất.
Vì thế bà cố nén đau lòng, cắn răng nói với Tô Dĩnh: "Được rồi, mẹ sẽ đưa con ba mươi đồng, con tiện thể lên công xã bán trứng gà luôn.'
Lưu Lan Hương còn phải tranh thủ mấy ngày nghỉ này chăm sóc ruộng riêng, làm dưa muối, dưa chua, tìm cách sửa chữa nhà cửa, phơi khô lương thực, công việc thật sự không ít, không thể dành thời gian được, chỉ có thể giao việc này cho Tô Dĩnh làm.
Tô Dĩnh thấy cuối cùng mẹ cũng đồng ý mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngày mai cô còn phải tìm lão thân y ở thôn bên cạnh để khám bệnh cho Tô Dụ nên nói: "Ngày mai con dẫn em út đi theo nhé, nó ở nhà cũng không giúp được gì, ra ngoài thay đổi không khí, biết đâu bệnh sẽ khỏi."
Hiện tại Tô Dụ gần như đã hạ sốt, Lưu Lan Hương nghĩ cũng đúng bèn gật đầu đồng ý.
Trước khi Tô Dĩnh bàn với mẹ về tiền đã đuổi em hai Tô Mậu và em ba Tô Thành ra ngoài nhưng không phòng Tô Dụ, chủ yếu vì Tô Dụ còn nhỏ, phần lớn không hiểu gì, hơn nữa lúc này cũng đang ngủ.
Nhưng cô không biết Tô Dụ chỉ nhắm mắt nghỉ ngơi, đã nghe toàn bộ cuộc đối thoại giữa cô và Lưu Lan Hương.
Đôi tai nhỏ của Tô Dụ không tự chủ mà rung rinh.
Ngày mai có vẻ sẽ được đi chơi, cậu đã hai mươi mấy năm chưa được đi chơi chuyên biệt rồi.
Nhưng công xã là gì, có lẽ là cửa hang cua thoi dai nay?
Buổi tối trong làng không có hoạt động giải trí gì, để tránh đói không ngủ được, cũng như để tiết kiệm dầu đèn, cả nhà rất nhanh đã đi ngủ sớm.
Nhưng đến nửa đêm, Tô Dụ đột nhiên tỉnh dậy.
Cậu nhăn mày, dùng lực ôm bụng, cảm nhận được ruột liên tục co thắt và run rẩy nhẹ, biết chuyện không ổn.
Cậu sắp tiêu chảy!
Đêm cuối tháng 10 nhiệt độ đã dưới 0 độ, để tiện cho các con đi vệ sinh vào ban đêm, Lưu Lan Hương đã đặt bô trong nhà.
Tô Dụ biết điều này nhưng cậu nghĩ nếu mình tiêu chảy trong nhà, lát nữa có thể sẽ không thở nổi.
Dù bên ngoài cực kỳ lạnh nhưng Tô Dụ cắn răng, ôm bụng ngồi bật dậy, đi giày mặc áo, với tốc độ cực nhanh lao ra cửa, trước khi mở cửa còn cúi người quay lại lấy giấy vệ sinh rồi chạy ra sân, một đi không trở lại.
Nhà vệ sinh được xây bên ngoài sân, không có đèn, trẻ con đi nhà vệ sinh vào ban đêm dễ rơi xuống hố phân nên Tô Dụ theo ký ức của cơ thể, trực tiếp ngồi xuống một góc vườn rau bên tường.
Ừm, theo ký ức cậu nhớ chị cả Tô Dĩnh nói, tiêu chảy ở đây sẽ làm rau lớn tốt hơn.
Chốc lát sau, Tô Dụ cảm thấy thoải mái chưa từng có. Khi dùng giấy vệ sinh, cậu còn có thời gian nghĩ linh tỉnh, thứ này đúng là sạch sẽ hơn que xỉa trong triều đại của cậu nhiều.
Sau khi tiêu chảy bên cạnh vườn rau, Tô Dụ không những không cảm thấy cơ thể yếu đi, ngược lại còn cảm thấy tinh thân tốt hơn nhiều.
Cậu tự bắt mạch một lần, phát hiện không phải ảo giác, cơ thể thật sự trở nên mạnh mẽ hơn.
Cảm giác như có thêm sức sống.
Tô Dụ hồi tưởng lại tất cả những gì đã xảy ra hôm nay, cố gắng phân tích nguyên nhân, cảm thấy có lẽ do linh hồn của cậu đã được thay đổi. Linh hồn là cốt lõi của con người, linh hồn của cậu là linh hồn của một người trưởng thành rất mạnh me, vì vậy sau khi trọng sinh vào cơ thể này, tình trạng của cơ thể cũng tốt lên.
Nhưng những điều này chỉ là suy nghĩ của riêng cậu, hiện tại không ai có thể cho Tô Dụ một câu trả lời chính xác.
Nhưng cậu cảm thấy rất tốt, có thể tiết kiệm được tiền thuốc.
Chỉ trong nửa ngày hôm nay, Tô Dụ đã nghe chị cả Tô Dĩnh lải nhải về việc tốn tiên không dưới vài lần, không nghĩ về điều đó cũng khó.
Thật là một hạt giống tốt cho chức Hộ Bộ Thượng Thư, Tô Dụ nghĩ. Trong sân không có đèn, ánh trăng đêm nay cũng không sáng lắm, nhiêu mây quá.
Tô Dụ có chút sợ hãi nhưng cậu vẫn muốn ở ngoài trời một lúc nữa.
Vì cơ thể cậu rất hôi, cậu nghĩ có lẽ nếu chịu lạnh thêm một lúc nữa, mùi hôi trên người sẽ bớt đi.
Ôi, nghĩ đến trước đây cậu chưa bao giờ phải chịu khổ thế này, mỗi khi muốn đi vệ sinh, dù chỉ là tiểu tiện cũng phải tắm rửa thay quần áo.
Nhưng Tô Du nghĩ, thực ra cuộc sống ở đây cũng không tệ, ít nhất là đâu óc nhẹ nhàng.
Vì vậy gió lạnh trong sân thổi vù vù, Tô Dụ núp ở góc tường, cơ thể nhỏ bé run cầm cập.