Thái Tử Phi Là Nàng Hoa Lê Yêu Nhỏ Xíu

Chương 71

"Ta thích chứ."

Tiểu Lê Hoa khoác chiếc áo choàng đen nhỏ, nằm bò trên vai Thái tử cũng đang mặc áo choàng, khẽ nói:

"Ta muốn một chiếc màu xanh lá, rồi một chiếc màu đỏ nữa."

Cô Hoạch Điểu: "Không vấn đề gì, hay là đến lúc đó ta làm thêm cho ngươi một chiếc màu tím nhé? Hoa trên núi Bạch Lộc nhiều lắm, màu gì cũng có..."

Lận Vọng Trần vốn chẳng kiên nhẫn nổi với sự lải nhải của con chim ngốc sau lưng, nhưng thấy Tiểu Lê Hoa trò chuyện vui vẻ, ngài quyết định nén giận, cứ thế tiến thẳng về phía trước, đi tới cửa căn thượng phòng của mình.

Quán trọ Hảo Tái Lai này là một tứ hợp viện rộng lớn, đám thị vệ đang đứng dưới hành lang tầng một và tầng hai, tận mắt chứng kiến con điểu yêu kia khua tay múa chân, lầm rầm đi theo sau lưng Thái tử điện hạ cho tới tận cửa phòng.

Sắp đi vào rồi, sắp đi vào rồi, xem cái điệu bộ này lẽ nào là định ngủ lại? Đám thị vệ gào thét điên cuồng trong lòng.

Thấy đến cửa phòng rồi mà con chim ngốc kia vẫn muốn theo vào, Lận Vọng Trần xoay người lại, giọng nói lạnh lùng: "Lui ra."

"Đừng có bủn xỉn thế chứ, ta nói với kiến nhỏ mấy câu cũng không được à."

Cô Hoạch Điểu bất mãn lẩm bẩm, nhưng vừa phàn nàn xong, nhìn "quái vật áo choàng lớn" cõng trên vai một "quái vật áo choàng nhỏ", nàng ta chợt nhận ra điều gì đó, kéo dài giọng "Ồ~" một tiếng đầy ẩn ý:

"Ta biết rồi, không làm phiền hai người nữa, ta đi đây."

Nói đoạn, nàng ta quay người rời đi dứt khoát.

Thấy con điểu yêu đã đi, đám thị vệ mới thở phào nhẹ nhõm.

Cô Hoạch Điểu lại chứng nào tật nấy, Tiểu Lê Hoa mặt đầy ngơ ngác, bàn tay nhỏ vỗ vỗ lên cái đầu lớn của Thái tử điện hạ, nghiêng đầu hỏi ngài:

"Điện hạ, nàng ta như vậy là có ý gì vậy ạ?"

"Không rõ." Lận Vọng Trần điềm nhiên như không, mở cửa bước vào phòng.

Vào trong phòng, ngài đưa tay nhấc Tiểu Lê Hoa từ trên vai xuống, đặt vào lòng bàn tay hỏi nàng: "Có muốn tắm không?"

Tiểu Lê Hoa cởi áo choàng nhỏ ra: "Chạy đôn chạy đáo cả ngày rồi, phải tắm chứ ạ."

Lận Vọng Trần đáp được, lấy bình phong và bát ngọc ra, thao tác vô cùng thuần thục dựng phòng tắm cho tiểu hoa yêu, lại đổ đầy nước vào bát, sau đó mới đứng dậy đi ra ngoài.

Vừa đi tới cửa, tay mở cửa, ngài lại quay đầu hỏi:

"A Lê, ngươi thích váy hoa sao?"

Tiểu Lê Hoa đứng bên trong bình phong, nghe tiếng cửa mở thì cứ ngỡ Điện hạ đã đi ra ngoài rồi, tay nhỏ vung một cái biến mất chiếc váy hoa nhí trên người.

Nào ngờ, Điện hạ lại đột ngột lên tiếng làm nàng giật bắn người, "vèo" một cái nhảy tót vào trong bát, nước bắn tung tóe đầy đầu đầy mặt.

Nàng lại không thể nói ra, nhịn một hồi lâu mới ai oán đáp:

"Có cô nương nào mà không thích váy hoa chứ."

Chuyện này còn phải hỏi sao?

Lận Vọng Trần nghe thấy tiếng nước khẽ vang lên, cứ ngỡ tiểu yêu quái bị ngã, sợ nàng không mặc quần áo nên ngài cũng không tiện quay lại nhìn, chỉ buông một câu "Ta biết rồi", tiện tay đặt một kết giới rồi đóng cửa rời đi.

Tiểu Lê Hoa nghe thấy tiếng đóng cửa, lại gọi thêm một tiếng "Điện hạ", không nghe thấy hồi đáp mới yên tâm, lăn lộn một vòng trong nước, tắm rửa một trận thật thỏa thích.

Đợi nàng tắm xong, mặc chiếc váy hoa nhỏ vào, xách áo choàng và đôi giày nhỏ nhảy lên giường thì Điện hạ vẫn chưa quay lại.

"Một ngày dài dằng dặc, mệt chết người ta rồi." Tiểu Lê Hoa nằm trên gối, hai tay kê sau đầu, vắt chéo chân cảm thán một câu.

Nàng ngáp vài cái, cố gắng chống mắt chờ Điện hạ về, nhưng chờ rất lâu vẫn không thấy ngài đâu, cuối cùng thật sự chịu không nổi nữa mà ngủ thiếp đi.

Trong cơn mơ màng chẳng biết đã ngủ bao lâu, vừa mở mắt ra đã thấy một bóng người cao lớn quen thuộc đang ngồi bên giường.

Điện hạ về rồi, Tiểu Lê Hoa vui vẻ nheo đôi mắt lại, muốn hù ngài một phen nên không lên tiếng, tay chân phối hợp nhẹ nhàng bò tới. Bò đến gần nhìn kỹ, nàng bỗng sững sờ.

Đường đường là một thái tử điện hạ cao quý, là một Huyền Tri đạo trưởng danh tiếng lẫy lừng, vậy giờ đây, ngài lại đang loay hoay với mấy mảnh vải hoa nhỏ xíu. Nhìn dáng vẻ đó có vẻ như là đang may váy ư?

Trông cái kích cỡ nhỏ bé như này chẳng lẽ là làm cho nàng sao?

Nhìn đống vải hoa nhỏ ấy, Tiểu Lê Hoa cũng quên luôn chuyện định dọa Thái tử, nàng nhảy lên đùi ngài rồi lại nhảy lên cánh tay ngài, tò mò hỏi:

"Điện hạ, nửa đêm rồi ngài không ngủ còn làm gì thế ạ?"

Khóe miệng Lận Vọng Trần hơi cong lên: "May váy cho ngươi."

Hì, đúng thật là làm cho nàng rồi, Tiểu Lê Hoa vừa mừng vừa kinh ngạc.

Nàng cũng từng thấy đàn ông may y phục, trong mấy tiệm may ở thành Giang Châu có không ít thợ may nam tay nghề tinh xảo.

Nhưng Điện hạ đường đường là một vị Trữ quân mà lại ngồi đây loay hoay với kéo, kim chỉ để khâu vá, lại còn là bộ đồ nhỏ xíu thế này, đúng là khiến người ta phải kinh ngạc thán phục!

Nhìn dáng vẻ há hốc mồm kinh ngạc của Tiểu Lê Hoa, Lận Vọng Trần không nhịn được cười, ngài đưa tay đặt nàng ngồi lên đùi, lấy mảnh vải vừa cắt xong ướm thử lên người nàng: "Ừm, kích cỡ vừa khéo."

Nói đoạn, ngài lại trải đống vải hoa nhỏ ra đùi cho Tiểu Lê Hoa xem: "Ở đây vẫn còn một ít nữa, xem xem có thích không?"

Đôi chân trần bé nhỏ của Tiểu Lê Hoa giẫm lên đùi Thái tử nhảy nhót tung tăng đi tới xem.

Màu đỏ, màu vàng, màu xanh lá, màu tím, màu hồng... đủ loại sắc màu, có tới hơn mười mẫu hoa văn khác nhau.

"Thích, A Lê đều thích hết."

Tiểu Lê Hoa nhặt từng miếng lên ướm thử vào người, cười rạng rỡ như một đóa hoa:

"Điện hạ, nửa đêm nửa hôm ngài đi đâu mà kiếm được nhiều vải thế này ạ?"

Lận Vọng Trần mặt không biến sắc: "Ta đi tới tiệm vải trong thành một chuyến."

"Muộn thế này, mà tiệm vải vẫn chưa đóng cửa sao ạ?"

"Đóng rồi, lại mở ra."

"Woa, ngài mua mỗi loại có một tí tẹo thế này, ông chủ người ta cũng chịu bán cho ngài ạ?" Tiểu Lê Hoa thắc mắc.

Lận Vọng Trần thản nhiên: "... Ông chủ không nói gì cả."

Tiểu Lê Hoa đặt một mảnh vải xuống, lại nhặt một mảnh khác quấn quanh người: "Thế thì ông chủ đó tốt bụng ghê đấy nhỉ."

Lận Vọng Trần không đáp lời, cầm kim chỉ bắt đầu khâu mảnh vải trên tay, động tác tuy hơi chậm nhưng đường kim mũi chỉ khá đều đặn.

Tiểu Lê Hoa ngắm nghía xong hết đống vải, nhảy lên vai Lận Vọng Trần ngồi: "Điện hạ, nhiều thế này ngài định làm hết thành váy cho ta sao?"

Lận Vọng Trần đáp "phải": "A Lê thích thì làm hết."

Nhìn khuôn mặt điển trai của Điện hạ, Tiểu Lê Hoa đột nhiên cảm động vô cùng, nàng vươn hai bàn tay nhỏ ôm lấy đầu ngài cọ cọ, mắt rưng rưng:

"Điện hạ, cảm ơn ngài đã đối xử tốt với ta như vậy."