Tiếng kêu vang dội khắp cả thôn Hạnh Hoa, nhưng chỉ nghe thấy tiếng chứ không thấy người. Lúc này, Lý chính và mọi người trong thôn đồng loạt quỳ rạp xuống đất dập đầu, cam đoan tuyệt đối sẽ không để chuyện như vậy xảy ra nữa.
Cô Hoạch Điểu bay về bên cạnh mọi người, Tiểu Lê Hoa mỉm cười giơ ngón tay cái tán thưởng nàng ta, nhưng trên mặt Cô Hoạch Điểu không hề có ý cười, nàng ta gật đầu với Tiểu Lê Hoa rồi lẳng lặng bay theo sát bên cạnh Quách Tú và Miêu Nha.
Dù đã xa cách vài tháng, nhưng Miêu Nha vẫn nhận ra mẫu thân của mình, con bé quyến luyến rúc vào lòng Quách Tú, đôi bàn tay nhỏ nắm chặt lấy vạt áo của nàng ấy.
Cô Hoạch Điểu nhìn mà lòng thắt lại, vừa hối hận lại vừa ghen tị. Nàng ta muốn bay đi thật xa cho khuất mắt để lòng được thanh thản, nhưng lại không nỡ, dù sao đó cũng là đứa trẻ đầu tiên gọi nàng ta là nương, đối với nàng ta, tình cảm này vô cùng đặc biệt.
Cả đoàn người cưỡi ngựa trở về thành, khi về tới quán trọ thì trời đã tối hẳn.
"Dọn dẹp hai căn phòng." Lận Vọng Trần dặn dò.
Phương Trúc tuân lệnh, lập tức đi sắp xếp. Một lát sau, trên tầng hai đã dọn xong hai căn thượng phòng, một căn cho Quách Tú và Miêu Nha, một căn cho Cô Hoạch Điểu.
Mọi người trước tiên ai về phòng nấy, rửa mặt sơ qua rồi dùng bữa tối.
Thầy lang do Phương Trúc mời đến đã bắt mạch kỹ lưỡng cho Quách Tú, nói là do lao lực thành bệnh, cộng thêm u uất tích tụ trong lòng, bồi bổ từ từ sẽ khỏe lại được. Thầy lang kê đơn, thị vệ đi theo bốc thuốc rồi mang về giao cho nhà bếp sắc.
Sau khi thầy lang đi, Tiểu Lê Hoa kéo Lận Vọng Trần ra ngoài, gọi thêm cả Cô Hoạch Điểu cùng tới phòng của Quách Tú.
Nghĩ đến việc sau này Quách Tú phải làm việc chung với yêu tộc, cũng không cần thiết phải giấu giếm, Lận Vọng Trần phất tay giải bỏ ẩn thân chú trên người Tiểu Lê Hoa và Cô Hoạch Điểu.
Nhìn thấy trước mắt đột ngột xuất hiện một nữ tử diễm lệ yêu kiều không giống người phàm, cùng với một tiểu nhân nhi xinh đẹp chỉ bằng lòng bàn tay đứng trên tay đạo trưởng, Quách Tú vô cùng kinh ngạc, nhưng cũng nhanh chóng chấn tỉnh lại.
Những gì xảy ra ở thôn Hạnh Hoa lúc nãy đã khiến nàng sớm đoán được những người này phi phàm thoát tục. Bất kể họ là thần, là quỷ hay là yêu, thì chính họ đã cứu nàng thoát khỏi bàn tay của những kẻ tự xưng là "người".
Lúc trước chưa tìm được cơ hội thích hợp, lúc này đã hồi sức lại, nàng dắt tay Miêu Nha quỳ xuống đất, dập đầu thật mạnh trước mặt mấy người.
Tiểu Lê Hoa không muốn nhận lễ của nàng, trong lúc tình thế cấp bách, liền "vèo" một cái nhảy tót l*n đ*nh đầu Thái tử.
"Đừng lạy ta, là ta đã bắt trộm con của cô, ta có lỗi với cô."
Cô Hoạch Điểu trong lòng đầy hổ thẹn, "bịch" một tiếng, trực tiếp quỳ xuống đối diện đáp lễ, "cốp" một cái cũng dập đầu tạ tội với Quách Tú.
Duy chỉ có Lận Vọng Trần ngồi trên ghế nhận một lễ của Quách Tú, ngài nhấc tay:
"Đứng lên đi."
Quách Tú lại bị lời nói của Cô Hoạch Điểu làm cho kinh ngạc, nàng nhìn Cô Hoạch Điểu với ánh mắt phức tạp.
Con chim ngốc ấy chột dạ gãi gãi đầu, ấp úng hai tiếng rồi nghiến răng, nói tóm gọn lại đầu đuôi sự việc. Nói xong, nàng ta lại định học theo quy củ của nhân tộc để dập đầu nhận lỗi lần nữa.
Quách Tú vội đưa tay ngăn nàng lại: "Cô bắt con của người khác là không đúng, nhưng chuyện đã đến nước này, cô cũng đã biết lỗi, tôi không trách cô nữa."
Ngày trước, Quách Tú đã từng thề độc rằng khi nào tìm được kẻ trộm con, dù có liều mạng cũng phải trả thù.
Nhưng về sau, nàng chỉ mong kẻ trộm con có thể đối xử tốt với đứa trẻ một chút.
Rồi sau đó nàng lại nghĩ, dù không đối xử tốt đi chăng nữa, chỉ cần không đánh đập, không mắng mỏ, không để con bé đói rét, nàng cũng đã mãn nguyện rồi.
Vừa rồi khi tắm cho Miêu Nha, cô phát hiện con bé mập mạp hơn lúc ở nhà rất nhiều, từ đầu đến chân sạch sẽ, không có lấy một vết thương hay một vết xước.
Con bé còn hớn hở kể với nàng về một mẫu thân khác, tuy nói năng lộn xộn chưa rõ ràng nhưng nàng biết, con yêu bắt trộm Miêu Nha này đã chăm sóc đứa trẻ rất tốt, thậm chí còn chu đáo hơn cả nàng.
Lúc này, Quách Tú cảm thấy hối hận vì trước kia vì cái gọi là đạo hiếu mà đã bỏ bê con gái.
Trải qua một kiếp nạn sinh tử này, Quách Tú đã nhìn thấu mọi chuyện, từ nay về sau chỉ muốn cùng con sống thật tốt, không bao giờ xa nhau nữa.
Thấy hai người vẫn còn quỳ đối diện nhau, Tiểu Lê Hoa nhắc nhở: "Đứng lên rồi nói tiếp."
Cô Hoạch Điểu vội đỡ Quách Tú dậy, lại lén lút xoa xoa bàn tay nhỏ của Miêu Nha. Miêu Nha tựa vào chân mẫu thân của mình, nhìn Cô Hoạch Điểu mỉm cười, rồi ngước đầu nhìn Quách Tú. Quách Tú nhẹ nhàng đẩy con bé về phía Cô Hoạch Điểu, Miêu Nha nhào vào chân Cô Hoạch Điểu, cất tiếng gọi "nương" bằng giọng sữa non nớt.
Cô Hoạch Điểu vươn tay bế thốc đứa trẻ lên, vùi mặt vào vai cô bé, thầm rơi nước mắt.
Cô bé tưởng Cô Hoạch Điểu đang chơi đùa với mình, cười khanh khách vui vẻ, chỉ chỉ Cô Hoạch Điểu rồi lại chỉ chỉ Quách Tú, xòe một bàn tay múp míp ra nhìn nhìn, rồi gập lại một ngón tay: "Nha Nha có tận hai mẫu thân."
Lời nói ngây ngô của cô bé khiến mọi người bật cười thành tiếng. Tiểu Lê Hoa lại càng cười đến mức nghiêng ngả, không cẩn thận trượt chân ngã khỏi vai Thái tử, Lận Vọng Trần vội vàng đón lấy.
Thấy Cô Hoạch Điểu cứ im bặt không nhắc đến những việc đã làm ở thôn Hạnh Hoa, Tiểu Lê Hoa liền kể lại cho Quách Tú nghe.
Quách Tú nghe xong, cúi đầu thật sâu trước Cô Hoạch Điểu: "Đa tạ cô đã ra mặt giúp tôi."
Cô Hoạch Điểu chưa bao giờ giao thiệp nhiều với nhân tộc, thấy vậy cũng khom lưng cúi đầu: "Là ta có lỗi với cô."
Cứ thế này thì đến bao giờ mới xong, Tiểu Lê Hoa phì cười, thấy sức khỏe Quách Tú còn yếu liền nhắc nhở Cô Hoạch Điểu mau nói chuyện thu nhận cô nhi. Cô Hoạch Điểu ba xàm ba nhị kể lại sự việc.
Quách Tú nghe xong liền gật đầu: "Được, giặt giũ nấu nướng, chăm sóc bọn trẻ, tôi đều làm được hết. Mẹ con tôi chỉ cần có miếng cơm ăn, có chỗ trú chân là đủ rồi."
Cô Hoạch Điểu rất vui mừng: "Vậy ngày mai chúng ta sẽ đến nha môn đón bọn trẻ, đón được rồi chúng ta sẽ về núi Bạch Lộc ở."
Bên ngoài có thị vệ đến đưa thuốc, Tiểu Lê Hoa "vèo" một cái chui tọt vào lòng Thái tử trốn kỹ.
Cô Hoạch Điểu ngăn Quách Tú lại, bế đứa trẻ ra cửa nhận thuốc mang vào đưa cho Quách Tú. Chờ Quách Tú uống xong, nàng ta quyến luyến hôn lên khuôn mặt nhỏ của Miêu Nha, trả con bé lại cho mẫu thân của nó: "Miêu Nha ngoan, ngày mai nương lại chơi với con nhé."
Sau khi dặn dò Quách Tú nghỉ ngơi cho tốt, mấy người bọ họ ra khỏi phòng. Cô Hoạch Điểu đi sau lưng Lận Vọng Trần, không ngừng lải nhải nhỏ giọng:
"Kiến nhỏ, cái ý tưởng này của ngươi thật là tuyệt vời, ta thật sự phải cảm ơn ngươi thật nhiều. Ngươi có thích váy hoa không? Hôm nào ta dùng hoa trên núi làm cho ngươi một chiếc nhé, ngươi thích màu gì?"