Lận Vọng Trần gật đầu rồi bước vào huyện nha, Cô Hoạch Điểu bám sát theo sau.
Vào đến phòng nghị sự, liền thấy trên mặt đất trải những tấm chiếu, hai mươi mốt đứa trẻ không thiếu một đứa nào đang nằm ngủ trên đó. Bạch Huyện lệnh cùng mọi người trong nha môn đang đứng một bên nói khẽ, thấy Lận Vọng Trần vào thì vui mừng khôn xiết, vội tiến lên chắp tay tạ ơn:
"Đa tạ Huyền Tri đạo trưởng đã ra tay tương trợ, giờ đây Bạch mỗ cuối cùng cũng có thể ăn nói với bách tính rồi."
"Bạch đại nhân không cần đa lễ." - Lận Vọng Trần khẽ gật đầu.
Bạch Huyện lệnh hỏi tiếp:
"Bạch mỗ mạo muội, không biết đạo trưởng tìm thấy bọn trẻ ở nơi nào, từ tay kẻ nào? Mong đạo trưởng cho biết để Bạch mỗ còn có lời giải thích với dân chúng."
"Là một yêu vật, đã bị bần đạo tiêu diệt rồi, sau này sẽ không thể làm ác nữa."
Lận Vọng Trần đáp gọn lỏn. Nói xong, ngài chắp tay sau lưng đi về phía trước để xem xét đám trẻ.
Thấy ngài không muốn nói nhiều, Bạch Huyện lệnh cũng không tiện hỏi thêm, chắp tay vâng dạ, lại bồi thêm một tràng cảm ơn. Lận Vọng Trần xoay người đáp lễ:
"Bạch Huyện lệnh cứ đi lo việc đi, bần đạo cần niệm một lượt Khu Tà Chú cho bọn trẻ."
"Mời đạo trưởng."
Bạch Huyện lệnh dẫn mọi người lui ra ngoài.
Phương Trúc đặt tiểu thỏ tính Thập Bát xuống chiếu, rồi lui ra ngoài cửa canh giữ. Tiểu Lê Hoa từ trong lòng Thái tử chui ra:
"Có phải nên gọi chúng dậy không ạ?"
Lận Vọng Trần: "Tạm thời chưa cần, đợi người nhà chúng đến rồi tính."
Tiểu Lê Hoa lại hỏi:
"Vậy ký ức của chúng về quãng thời gian này thì sao, có cần xóa bỏ không ạ?"
Vừa vào cửa, Cô Hoạch Điểu đã thu cánh lại, đứng một bên thẫn thờ nhìn bọn trẻ. Nghe Tiểu Lê Hoa hỏi vậy, nàng ta quay phắt đầu lại, căng thẳng nhìn chằm chằm Lận Vọng Trần chờ đợi câu trả lời. Không ngờ Lận Vọng Trần lại nói không cần:
"Ký ức thời gian này, dù là đau khổ hay vui vẻ, đều là một phần đời của chúng, cứ để lại đi."
Tiểu Lê Hoa chẳng rõ vì sao nhưng trong lòng thấy rất cảm động, nàng bám vào vạt áo Thái tử leo lên vai ngài, giang hai cánh tay nhỏ ôm lấy ngài thật chặt.
Cô Hoạch Điểu vốn đã chuẩn bị tinh thần rằng bọn trẻ sẽ quên sạch mình, không ngờ kết quả lại thế này, nàng ta tức thì òa khóc nức nở:
"Đa tạ đạo trưởng, chỉ cần chúng nhớ đến ta là tốt rồi, ta sẽ không quấy rầy cuộc sống của chúng đâu."
Đang nói chuyện thì nghe bên ngoài vang lên tiếng khóc và tiếng bước chân dồn dập. Ngay sau đó, một đôi phu phụ trẻ dưới sự dẫn dắt của Phương Trúc xông vào bên trong. Phương Trúc nhanh tay bế tiểu Thập Bát sang một bên, để họ tự nhận diện con mình.
Hai người họ run rẩy tìm từng đứa một, rồi ôm chầm lấy một tiểu nha đầu khoảng bốn năm tuổi, khóc rống lên: "Con ơi là con, cuối cùng ta cũng tìm được con rồi!"
Lang quân kia ôm lấy thê tử và con mình, cũng gào khóc thảm thiết.
Tiểu nha đầu bị tiếng khóc làm tỉnh giấc, ban đầu còn lờ mờ lầm bầm gọi một tiếng "Nương ơi". Cô Hoạch Điểu nghe thấy tiếng gọi đó thì cắn chặt môi để không bật ra tiếng khóc. Người thiếu phụ kia ội vàng đáp: “Ơi, nương ở đây, nương ở đây rồi.”
Tiểu nha đầu ngơ ngác nhìn thiếu phụ rước mặt, ngẩn ra một lúc rồi nhận ra người thân, nó mếu máo, vòng tay ôm lấy cổ mẫu thân của mình òa khóc nức nở: "Nương ơi!”
Cảnh tượng nhận lại người thân đầy cảm động khiến Tiểu Lê Hoa nước mắt ngắn nước mắt dài, liên tục dùng tay nhỏ quẹt mắt. Lận Vọng Trần đưa tay xoa đầu nàng, thầm an ủi.
Một gia đình nhận nhau thành công, họ hết lời cảm tạ rồi bế con rời đi. Sự ồn ào này khiến phần lớn đám trẻ bắt đầu cựa quậy sắp tỉnh. Tiểu Lê Hoa sợ lát nữa chúng cùng khóc náo một lượt thì khổ, nên vung tay nhỏ một cái, lại khiến chúng chìm vào giấc ngủ.
Rất nhanh, lại một nhà nữa đến, rồi lại thêm nhà nữa...
Hơn một canh giờ trôi qua, bọn trẻ đã được đón đi gần hết, chỉ còn lại hai đứa: một là Tiểu Thập Bát, hai là một tiểu nha đầu chừng hai ba tuổi.
Phụ mẫu của Thập Bát thực ra đã đến từ lâu nhưng bị Phương Trúc ngăn lại, bảo họ chờ một bên. Đôi phu phụ có dung mạo xuất chúng nọ đang ngồi quỳ bên cạnh, vừa khóc vừa cười nhìn tiểu thỏ tinh đang ngủ say như chết.
Lúc này trong phòng không còn người ngoài, Phương Trúc mới mở lớp áo che trên đầu đứa trẻ ra, lộ ra đôi tai lông trắng muốt:
"Linh khí của đứa trẻ bị tổn hại, cứ thế bế về liệu có gặp rắc rối không?"
Đôi phu phụ sắc mặt vẫn điềm nhiên, vội vàng lắc đầu:
"Không đâu, không đâu, chúng tôi sẽ chăm sóc cháu thật tốt. Đa tạ đại nhân đã lo liệu chu toàn."
Mất con một lần, khó khăn lắm mới tìm lại được, dĩ nhiên là muốn đưa về nhà ngay lập tức. Thấy người phu quân kia cũng không hề ngạc nhiên (trước đôi tai thỏ), mọi người liền yên tâm để họ đánh thức Thập Bát dậy. Gia đình ba người vui mừng nhận nhau, sau khi cảm tạ thì cùng rời đi.
Tiểu Thập Bát được mẫu thân bế trong lòng đi ra ngoài, nó nhìn về phía Cô Hoạch Điểu đang đứng trong góc che mặt khóc thầm, do dự một lát rồi vẫy tay với nàng ta, coi như lời từ biệt. Cô Hoạch Điểu vẫy tay đáp lại rồi xoay người áp mặt vào tường.
Mẫu thân của Thập Bát thấy nữ tử xinh đẹp đó, cũng nhận ra nàng ta là yêu, nhưng nghe Huyện lệnh nói yêu vật bắt trẻ con đã bị trảm nên bà không nghĩ theo hướng đó, chỉ nhỏ giọng hỏi:
“Thanh nhi quen nàng ấy sao?"
"Không quen ạ."
Tiểu Thập Bát lắc đầu, rồi lại gật đầu:
"Nhưng Thanh nhi thấy nàng ấy cũng giống như nương vậy, là một người tốt."
Câu nói đó khiến Cô Hoạch Điểu ôm đầu ngồi sụp xuống đất, khóc không kiềm chế nổi. Mọi người (ở ngoài) không nhìn thấy Cô Hoạch Điểu nhưng nghe thấy tiếng khóc, Phương Trúc sợ gây ra hiểu lầm không đáng có nên đóng chặt cửa lại, đứng canh bên ngoài không cho ai lại gần.
Tiểu Lê Hoa nhảy ra khỏi lòng Thái tử, đi đến bên cạnh Cô Hoạch Điểu, nhảy lên cánh tay nàng ta rồi ôm lấy nàng thật chặt, ôn tồn an ủi:
“Đừng buồn nữa, nếu ngươi thực sự nhớ chúng, sau này lén lút tới nhìn vài cái cũng chẳng sao mà."
Cô Hoạch Điểu ngẩng đầu lên:
“Thật sao? Đạo trưởng nhà ngươi có cho phép không?".
Lận Vọng Trần vốn định nói đừng có rước thêm rắc rối, nhưng bốn chữ "Đạo trưởng nhà ngươi" lại khiến ngài đổi ý:
“Nhìn vài cái thì không sao, đừng lộ diện là được.”