Cô Hoạch Điểu kinh ngạc thốt lên:
"Ngươi nhìn thấy ta sao? Huyền Tri đạo trưởng chẳng phải nói là không ai nhìn thấy ta đó ư?"
Tiểu Lê Hoa tì hai cánh tay nhỏ xíu lên ngón tay đang để ngang của Thái tử, đôi bàn tay nâng lấy khuôn mặt bé tẹo, thong thả buôn chuyện:
"Đạo trưởng nhà ta nói là “không người” nào thấy, nhưng ta là yêu mà."
Nói xong, nàng còn ngửa đầu nhìn Lận Vọng Trần một cái:
"Phải không, Đạo trưởng?"
Lận Vọng Trần rũ mắt nhìn con tiểu yêu đang có chút đắc ý, khóe miệng khẽ cong lên, ánh mắt đầy vẻ nuông chiều:
“Phải."
Cô Hoạch Điểu nhìn biểu cảm và sự tương tác giữa hai người, lại nhìn cái ánh mắt "tình trong như đã" của tên đạo sĩ thối tha kia, trong đầu nàng ta lập tức lóe lên một tia sáng:
"Ồ... ta hiểu rồi."
Hóa ra cái tên đạo sĩ thối này căn bản không phải nuôi "con kiến nhỏ" như nuôi con gái, hèn gì cứ phải tranh giành với nàng ta.
Tiếng "Ồ" của Cô Hoạch Điểu kéo dài đầy ẩn ý, trông như vừa phát hiện ra một bí mật động trời. Tiểu Lê Hoa tò mò hỏi:
"Ngươi hiểu ra cái gì cơ?"
Cô Hoạch Điểu bắt đầu tinh ý hơn, nàng ta liếc nhìn "lão đạo", thấy ngài lại lạnh lùng lườm mình một cái, nàng ta liền thức thời ngậm miệng, tập trung bay lượn. Vừa bay, nàng ta vừa không nhịn được mà đánh mắt quan sát hai kẻ mặc áo choàng kỳ quặc này, một người thì quá lớn, một người thì quá nhỏ...
Chậc chậc, không ngờ được, thật không ngờ được, sở thích của tên mũi trâu Huyền Tri này lại đặc biệt đến thế. Chỉ là con kiến nhỏ kia trông cứ ngơ ngơ ngác ngác, chẳng biết nàng có thấu được tâm tư "b**n th**" của tên đạo sĩ thối kia không.
Tiểu Lê Hoa ghét nhất là ai nói chuyện lấp lửng, nhất là khi thấy Cô Hoạch Điểu cứ chốc chốc lại bĩu môi nhìn mình, chốc chốc lại "chậc" một tiếng đầy vẻ chê bai. Nàng sốt ruột không chịu nổi, vẫy tay gọi Cô Hoạch Điểu:
"Này, ngươi nói rõ đi chứ, không nói ra bộ ngươi không thấy bứt rứt à?"
Bứt rứt còn hơn mất mạng. Cô Hoạch Điểu vỗ cánh bay cao hơn một chút, chẳng buồn nghe con kiến nhỏ kia léo nhéo.
Tiểu Lê Hoa vịn ngón tay Thái tử đứng bật dậy, nhảy lên vai ngài. Một tay nàng bám vào đầu ngài, tay kia chỉ trỏ về phía Cô Hoạch Điểu:
"Ngươi làm vậy là rất là xấu tính đấy nhé, sẽ bị bằng hữu ghét bỏ đấy."
Ghét thì ghét, còn hơn bị lão đạo thối đánh chết. Mà khoan, ai là bằng hữu với con kiến nhỏ nhà ngươi chứ? Cô Hoạch Điểu lại bay cao thêm chút nữa.
"Hừ, chưa từng thấy con yêu nào thiếu phong độ như ngươi!"
Tiểu Lê Hoa tức giận giậm chân, thực sự muốn đánh người.
Dáng vẻ xù lông của tiểu hoa yêu thực sự rất thú vị, Lận Vọng Trần nén cười, đưa tay che chắn cho nàng vì sợ nàng ngã. Thấy Cô Hoạch Điểu bay đi xa, Tiểu Lê Hoa ngồi phịch xuống vai Thái tử:
"Con chim này đúng là chẳng ra sao cả."
"Đúng là chẳng ra sao." - Lận Vọng Trần phụ họa theo.
Tiểu Lê Hoa sờ sờ tai Lận Vọng Trần:
"Điện hạ, ngài không được học theo như thế nhé. Một là đừng nói, hai là đã mở lời thì phải nói cho hết, nếu không người nghe sẽ khó chịu lắm."
Lận Vọng Trần thuận theo tự nhiên:
"Được, ta sẽ nói cho hết lời."
So sánh hai bên, Tiểu Lê Hoa cảm động khôn cùng, vươn đôi tay nhỏ ôm lấy cái đầu lớn của Điện hạ:
"Điện hạ, ngài đúng là một vị Điện hạ tốt."
Lận Vọng Trần cũng lịch sự đáp lại:
"A Lê cũng là một A Lê tốt."
Tiểu Lê Hoa cười hì hì:
"Tất nhiên rồi, ta là đây người đẹp tâm thiện, là một con yêu tốt hiếm có khó tìm đấy."
Lận Vọng Trần không nhịn được, khẽ cười thành tiếng.
Một lớn, một nhỏ, một chim vào đến thành Nguyên Lộc muộn hơn đám thị vệ khoảng một nén nhang. Nghĩ bụng đưa bọn trẻ về rồi thì Huyện lệnh còn phải thông báo xuống dưới, chắc cũng phải mất một lúc người nhà của chúng mới đến nhận diện được, đi vội quá cũng chẳng để làm gì, Tiểu Lê Hoa bèn nói:
"Điện hạ, ta đói rồi, chúng ta tìm gì đó ăn trước đi."
Lận Vọng Trần đương nhiên đồng ý, ngài cưỡi ngựa dẫn Tiểu Lê Hoa đi dọc phố tìm quán ăn. Nạn hạn hán vừa qua, dân chúng vẫn chưa kịp hồi sức, đi hết nửa con phố mới thấy một tiệm bánh bao.
Lận Vọng Trần hỏi: "Ăn bánh bao nhé?"
Tiểu Lê Hoa không kén chọn, gật đầu:
"Được ạ, ăn tạm một miếng là được rồi, mua cho Cô Hoạch Điểu một ít luôn đi."
"Được."
Lận Vọng Trần xuống ngựa, trả tiền mua hai xửng bánh bao nhân thịt cừu. Chủ quán dùng giấy dầu bọc lại cẩn thận rồi khách khí đưa cho khách. Lận Vọng Trần nhận lấy, lên ngựa trở lại, đi đến chỗ vắng người liền ném một bọc cho Cô Hoạch Điểu. Nàng ta đón lấy, cảm ơn một tiếng rồi vừa bay vừa ăn.
Lận Vọng Trần thong thả thúc ngựa đi tiếp, ngài mở bọc giấy dầu để trước ngực, bàn tay kia đưa Tiểu Lê Hoa đến gần bánh bao. Tiểu Lê Hoa nương theo tay Thái tử, gặm vài miếng vỏ bánh bao đã thấy no, nàng dùng tay nhỏ đẩy ra:
"Đạo trưởng ngài cũng ăn đi."
Lận Vọng Trần không đói, ngài chỉ ăn nốt cái bánh mà Tiểu Lê Hoa vừa gặm dở, số còn lại gói kỹ lại, nhét vào tay một người đi đường mặt mày vàng vọt, gầy sọm vì đói. Người nọ nhìn bọc bánh bao đột ngột xuất hiện trong tay, vội vàng cúi rạp người trước bóng lưng cao lớn vừa lướt qua trên lưng ngựa:
"Đa tạ đại nhân”
Tiểu Lê Hoa đáp lời: "Không có gì đâu ạ!"
Người nọ ngẩn ra: "Ủa, sao... sao lại là giọng nữ nhân?"
Cô Hoạch Điểu đang ăn ngon lành thấy vậy cũng học đòi theo, nhét nốt cái bánh bao cuối cùng trong tay vào tay người đó. Người nọ không nhìn thấy Cô Hoạch Điểu, thấy trong tay lại đột nhiên có thêm một cái bánh bao nữa thì đôi chân run rẩy, vội quỳ xuống dập đầu:
"Đa tạ tiên nhân!"
Từ lúc làm yêu đến nay, đây là lần đầu Cô Hoạch Điểu được gọi là "tiên nhân", nàng ta rất đỗi vui mừng, cũng đáp lại một câu:
"Không có gì đâu."
Người nọ dập đầu thêm cái nữa rồi lồm cồm bò dậy, ôm bọc bánh bao nóng hổi, vừa chạy về nhà vừa ngoái đầu lại nhìn mãi.
Tiểu Lê Hoa vẫy tay gọi Cô Hoạch Điểu, đợi nàng ta bay lại gần, nàng hỏi:
"Thế nào, cảm giác làm yêu tốt cũng không tệ phải không?"
Cô Hoạch Điểu kiêu kỳ đáp:
"Ta chẳng qua là ăn không hết thôi, chứ không phải muốn làm yêu tốt gì đâu."
Đúng là một nữ nhân khẩu thị tâm phi mà. Tiểu Lê Hoa vẫy vẫy tay nhỏ, chẳng buồn tranh cãi với nàng ta.
Cả nhóm một lớn, một nhỏ, một chim đã đến huyện nha. Lần này lính canh cổng không cần thông báo mà trực tiếp cung kính mời họ vào trong. Đám thị vệ đã đưa bọn trẻ vào phòng nghị sự, hiện đang đợi ở ngoài sân. Thấy Lận Vọng Trần tiến vào, tất cả đồng loạt chắp tay hành lễ.
Phương Trúc vẫn đang bế tiểu thỏ tinh Thập Bát được che chắn kín mít, tiến lên bẩm báo:
“Điện hạ, Huyện lệnh đã phái người đi thông báo rồi ạ."