Nàng nép trong lòng bàn tay Thái tử, thông qua kẽ tay của hắn mà mắng nhỏ:
“Cái thứ nhà ngươi, hễ xuất hiện ở đâu là cây cỏ chết khô, hạn hán bủa vây, châu chấu thành đàn ở đó. Đã sinh ra mang thân phận mầm họa thì đừng vì sự ích kỷ của bản thân mà làm khổ người khác nữa, còn không mau cút về đi!”
Tiểu Lê Hoa cứ ngỡ tiếng mình nhỏ lắm, nhưng Phì Di là yêu thú thượng cổ đã sống hàng vạn năm, tai mắt cực kỳ nhạy bén nên vẫn nghe thấy được. Nó ngẩng cái đầu khổng lồ lên ngơ ngác nhìn quanh:
"Ai? Đứa nào dám mắng ta?"
Tiểu Lê Hoa sợ hú vía, vội vàng lấy tay bịt chặt miệng lại. Lận Vọng Trần khẽ khép lòng bàn tay thêm một chút, thì thầm:
"Mắng hay lắm."
Phì Di tìm một vòng không thấy bóng dáng nữ nhân nào, lại tưởng mình bị bùa chú của tên đạo sĩ thối kia đánh cho hỏng não nên sinh ra ảo giác. Nó há cái miệng rộng ngoác ra gào khóc thêm một trận, nhất quyết không chịu đi. Nó đinh ninh rằng mấy đạo bùa của tên đạo sĩ này chỉ làm nó bị thương chứ không giết nổi nó, chỉ cần tìm cơ hội trốn về đỉnh núi, chắc chắn nó sẽ thoát được kiếp này.
Lận Vọng Trần đợi thêm một lát, thấy con yêu vật bắt đầu xê dịch thân mình, có dấu hiệu muốn bỏ chạy. Hắn đã mất hết kiên nhẫn, bàn tay đang bao bọc Tiểu Lê Hoa khép lại kín mít không một kẽ hở, che khuất tầm mắt của nàng. Sau đó, hắn phất tay một cái, nhưng lần này không phải bùa chú, mà là một đạo hỏa diễm đỏ rực nóng bỏng.
Phì Di vừa quay đầu định tung mình bay lên chạy trốn, một bên cánh đã lập tức bị ngọn lửa bao phủ. Cơn đau thấu tận tâm can khiến nó gào thét thảm thiết, một lần nữa ngã rạp xuống đất. Nó lăn lộn trên mặt đất hòng dập lửa nhưng vô vọng:
"Tên đạo sĩ thối kia, ngươi có quan hệ gì với lão yêu lông đỏ đó? Sao ngươi lại biết dùng ngọn lửa của lão?"
Lão yêu lông đỏ? Nhớ lại lần trước Điện hạ dùng một sợi lông đỏ để biến ra con rối, tai Tiểu Lê Hoa dựng đứng lên nghe ngóng.
Lận Vọng Trần không trả lời, chỉ lặp lại một lần nữa:
"Cút về, nếu không ta sẽ thiêu sống ngươi."
Ngọn lửa trên cánh vẫn đang cháy hừng hực, con Phì Di vốn hay ăn vạ lúc nãy giờ không dám phản kháng thêm chút nào. Đôi mắt rắn của nó nhìn Lận Vọng Trần đầy kinh hãi:
"Ngươi dập lửa đi, ta đi là được chứ gì."
Lận Vọng Trần phất tay, ngọn lửa đỏ rực tan biến ngay tức khắc. Phì Di cam chịu thất bại, thở hắt ra một hơi tanh nồng, vặn vẹo thân mình từ từ bò lên núi. Bò được một quãng, sáu cái chân nó đạp mạnh một cái rồi bay vọt lên. Vì một bên cánh bị thương nên nó bay có phần xiêu vẹo, vừa bay vừa gào khóc, miệng không ngừng chửi rủa "lão yêu quái" nào đó, hướng thẳng về phương Bắc mà biến mất.
Lận Vọng Trần nới lỏng tay, Tiểu Lê Hoa chui ra khỏi bóng tối, nhìn bóng dáng Phì Di xa dần, lo lắng hỏi:
"Điện hạ, nó có dừng lại ở nơi khác để tiếp tục gây hại không ạ?"
Lận Vọng Trần nâng nàng lên cao hơn một chút:
"Không đâu. Nhiều lúc, yêu còn giữ chữ tín hơn cả người."
Điện hạ đây là đang khen yêu tộc sao? Tiểu Lê Hoa cảm thấy vô cùng hãnh diện, khóe môi vểnh cao tít tắp.
Lận Vọng Trần nhét Tiểu Lê Hoa vào ngực áo, phất tay một cái, kết giới bảo vệ các thị vệ tan biến. Mọi người phấn khởi ùa tới chúc mừng Điện hạ đã đuổi được yêu vật. Lận Vọng Trần thúc ngựa tiến về phía trước:
"Về thôi, ngày mai sẽ trừ nốt nạn châu chấu."
Đám thuộc hạ đồng thanh vâng lệnh, dập tắt mồi lửa rồi phi ngựa bám theo.
Về đến nơi ở, chẳng đợi Tiểu Lê Hoa lên tiếng, Lận Vọng Trần đã chủ động chuẩn bị một bát nước ấm, dùng bình phong quây lại rồi đặt nàng vào trong:
"Tắm rửa trước đi, ta đi lấy thức ăn."
Tiểu Lê Hoa vâng lời, chợt nghĩ ngợi gì đó, nàng ngước cái đầu nhỏ lên tò mò hỏi:
"Điện hạ, lão yêu lông đỏ mà Phì Di nhắc tới là ai vậy ạ?"
Bàn tay đang chỉnh lại bức bình phong của Lận Vọng Trần khựng lại một nhịp.
Tiểu Lê Hoa không chú ý đến ngón tay của Thái tử, nàng vẫn ngước đầu nhìn hắn chờ đợi câu trả lời. Lận Vọng Trần chỉ khựng lại trong giây lát rồi tiếp tục dịch chuyển bình phong cho thật kín kẽ:
"Một vị cố nhân."
Tiểu Lê Hoa "ồ" lên một tiếng:
"Hóa ra là bằng hữu của ngài."
Vậy thì việc trên tay Điện hạ có sợi lông đỏ cũng là điều dễ hiểu. Chính nàng cũng tặng trâm hoa lê cho Tường Vi tỷ tỷ đó thôi. Chỉ là không biết lão yêu lông đỏ đó là thứ gì, nghe lời Phì Di kể thì có vẻ vô cùng lợi hại. Nàng còn định hỏi thêm vài câu, nhưng Thái tử đã đưa ngón tay chạm nhẹ lên đầu nàng một cái rồi đứng dậy rời đi.
Tiểu Lê Hoa thoát y tháo hài, bước vào bát ngọc tắm táp một trận thỏa thích. Cảm thấy cả người nhẹ nhõm, sạch sẽ vô cùng, nàng mặc lại váy áo tươm tất rồi đứng bên bàn gọi nhỏ. Lận Vọng Trần bưng bát mì vào phòng đặt lên bàn, vẫn như lần trước, hắn dùng khăn bọc tóc cho nàng rồi vận linh lực hong khô. Hắn cũng muốn chải tóc giúp nàng, nhưng cái đầu nhỏ ấy bé quá, hắn loay hoay một hồi đành thôi, sợ không kiểm soát được lực tay lại làm nàng đau.
Đợi vật nhỏ vươn hai tay tự vấn tóc xong, hắn mới cài cây trâm hoa lê lên cho nàng.
"Điện hạ, nước này vẫn đổ vào chậu hoa nhé."
Tiểu Lê Hoa chỉ vào bát ngọc, Lận Vọng Trần làm theo ý nàng.
Đổ nước xong, hắn quay lại bàn thu dọn bình phong, dùng khăn lau sạch mặt bàn. Tiểu Lê Hoa đứng bên cạnh, ngón tay nhỏ xíu chỉ chỏ:
"Điện hạ, chỗ này còn nước nè, chỗ kia lau chưa sạch đâu."
Một lớn một nhỏ, một người một yêu đều không chú ý thấy rằng, trong chậu hoa, ngay sát phần gốc, chiếc lá thứ hai đã âm thầm dựng đứng lên.
Dọn dẹp xong xuôi, Lận Vọng Trần ngồi xuống trường kỷ, gắp một sợi mì đưa tới miệng nàng:
"Ăn tạm chút nhé."
"Có mì ăn là tốt lắm rồi ạ."
Tiểu Lê Hoa nói một cách cực kỳ nghiêm túc.
Hôm qua nghe thị vệ kể về bách tính chết đói, nàng mới chỉ có khái niệm mơ hồ. Nhưng hôm nay tận mắt chứng kiến dọc đường tới núi Tử Vân, nàng mới thấu hiểu sâu sắc thế nào là "người chết đói đầy đồng". Những con người bằng xương bằng thịt cứ thế bỏ mạng nơi hoang dã, thật không đành lòng nhìn.
Vật nhỏ đứng trước bát mì, cúi đầu "xì xụp" gặm từng miếng nhỏ. Ánh mắt Lận Vọng Trần dịu lại, hắn lặng lẽ nhìn nàng ăn. Tiểu Lê Hoa ăn xong, lại tì vào tay Thái tử húp một ngụm nước dùng, sau đó đứng trước mặt hắn, chớp chớp đôi mắt to tròn nhìn hắn ăn. Thấy dưới đáy bát vẫn còn sót lại chút nước, nàng chỉ tay nhắc:
"Điện hạ, đừng lãng phí nha."
"Được."
Lận Vọng Trần chiều ý nàng, bưng bát húp sạch chỗ nước mì còn sót lại.
Thấy Điện hạ nghe lời như vậy, Tiểu Lê Hoa cười rạng rỡ, chỉ tay về phía mấy gói điểm tâm trên tủ:
"Điện hạ, ngài mang chỗ bánh đó chia cho mọi người đi. Mình ta ăn không hết đâu, để hỏng thì phí lắm."
"Được."
Lận Vọng Trần xách mấy gói bánh, tiện tay mang bát ra ngoài. Sau đó hắn mang vào một ấm trà, rót một chén chờ cho bớt nóng rồi cho con tiểu yêu uống vài ngụm, sau đó mình mới uống.