"Tỷ tỷ, đây là Cô Hoạch Điểu, muội đã từng kể với tỷ rồi đó."
Mọi người đều cùng là yêu tộc, tùy tiện trò chuyện vài câu đã nhanh chóng trở nên thân thiết.
Bọn Phương Trúc cũng sớm đã vây quanh lại đây, Tiểu Lê Hoa giới thiệu Tường Vi với mọi người, đôi bên cùng chào hỏi nhau.
Quách Tú cũng đi tới, mỉm cười chào mọi người. Tiểu Lê Hoa thấy khí sắc nàng đã tốt hơn rất nhiều, cả người đều tràn đầy sức sống hơn trước, thật lòng cảm thấy mừng cho nàng.
Tiểu Lê Hoa tò mò hỏi:
"Hôm nay là ngày gì mà náo nhiệt thế này ạ?"
"Hôm nay đại nhân Phương Trúc lại đưa tới một vài đứa trẻ, nên bọn ta tổ chức một buổi lễ chào mừng."
Cô Hoạch Điểu nói, rồi mời Tường Vi và Tiểu Lê Hoa cùng đi ăn thịt nướng, chơi với lũ trẻ, cả hai đều vui vẻ nhận lời.
Lận Vọng Trần chỉ giữ Phương Trúc và Xích Tùng lại, bảo những người khác cứ quay về chơi đi. Mọi người đồng thanh tuân mệnh, hành lễ rồi giải tán.
Phương Trúc và Xích Tùng báo cáo tỉ mỉ những việc xảy ra ở đây mấy ngày qua, Lận Vọng Trần nghe xong gật đầu:
"Gửi tin cho những huynh đệ đã phái đi Cụ Khu Trạch trước đó, bảo họ quay về, trực tiếp về kinh luôn."
"Rõ." - Phương Trúc đáp lời, lại hỏi:
"Điện hạ, vậy tiếp theo chúng ta sắp xếp thế nào ạ?"
Lận Vọng Trần: "Ngày mai về kinh."
Tiểu Lê Hoa đang ăn cá nướng bên đống lửa, thấy Điện hạ bên kia nói chuyện mãi không dứt, nàng lớn tiếng gọi:
"Điện hạ, mau lại đây."
Thấy bóng người nhỏ xíu kia nhảy cao đến ba thước, không ngừng vẫy tay với mình, Lận Vọng Trần mỉm cười bước tới.
"Điện hạ, ngài nếm thử cá này đi, nướng ngoài giòn trong mềm, vừa tươi vừa thơm."
Tiểu Lê Hoa dùng hai tay ôm lấy một cái que, trên đó xiên một con cá nướng to hơn nàng gấp mấy lần, loạng choạng bước về phía Thái tử.
"Cẩn thận." - Lận Vọng Trần vội cúi người, đưa tay đỡ lấy con cá, lại nhặt yêu tinh nhỏ lên đặt vào bàn tay kia, sau đó ngồi bệt xuống bãi cỏ cạnh đống lửa.
"Đang đốt lửa thế này, Điện hạ ngài có nóng không?"
Tiểu Lê Hoa thấy hắn vẫn còn đội mũ trùm, bèn nhảy lên vai hắn, chui vào trong rồi kéo chiếc mũ trùm xuống giúp hắn.
Sau đó nàng lại nhảy về tay hắn, ngón tay nhỏ chỉ vào con cá nướng, thúc giục:
"Ngài mau ăn đi, lát nữa nguội là không còn thơm thế này đâu."
Tường Vi và Cô Hoạch Điểu ngồi cách đó vài bước, thấy thái độ của Tiểu Lê Hoa đối với Lận Vọng Trần thật sự quá đỗi chu đáo, Tường Vi không nhịn được mà đảo mắt một cái. Có cần phải ân cần đến mức này không.
Cô Hoạch Điểu lấy khuỷu tay đụng đụng Tường Vi, thì thầm hỏi:
"Kiến nhỏ và Huyền Tri đạo trưởng rốt cuộc có quan hệ gì thế?"
"Ngươi thấy sao?" Tường Vi đáp lấy lệ.
Nàng bây giờ không dám nói bừa, lúc ở quán trọ huyện Cố Chương, A Lê đã năm lần bảy lượt cảnh cáo nàng rằng:
"Tỷ tỷ, trước khi đại nghiệp theo đuổi Thái tử của muội thành công, xin tỷ nhất định phải giữ kín như bưng, tuyệt đối đừng nói ra ngoài, kẻo hỏng việc lớn của muội."
Dặn dò xong còn vung nắm đấm nhỏ đe dọa:
"Tỷ tỷ nếu mà lỡ miệng, muội nhất định sẽ đánh tỷ thật đau, không nể chút tình tỷ muội nào đâu."
Nghĩ đến dáng vẻ cái đồ ngốc chỉ bằng lòng bàn tay đó trợn mắt vênh váo, Tường Vi không nhịn được bật cười.
Cô Hoạch Điểu không biết Tường Vi đột nhiên cười cái gì, nhưng tâm trạng tốt rất dễ lây lan, nàng cũng đi theo "cạc cạc cạc" cười ngốc một hồi.
Cười xong nàng lại tiếp tục đề tài lúc nãy:
"Ta thấy hai người họ giống phụ tử vậy. Ngươi không biết đâu, hồi đó ta vất vả lắm mới trộm được mấy đứa nhỏ về mà bị trả lại hết, ta buồn lắm. Ta thấy Tiểu Lê Hoa đáng yêu nên muốn nuôi nàng ấy, mà Huyền Tri đạo trưởng nhất quyết không cho, ngươi nói xem ngài ấy có thất đức không chứ."
"Ừm, thất đức thật." - Tường Vi phì cười.
Trong lòng Tường Vi thầm nghĩ mắt nhìn của Cô Hoạch Điểu này thật không tốt chút nào, hai người kia tình tứ lộ liễu như vậy mà nàng ta lại nhìn ra tình phụ tử.
Tiểu Lê Hoa trước đây vốn đã thân thiết với Thái tử, nhưng giờ sau khi quyết định theo đuổi hắn, nàng càng thêm ân cần chu đáo, hết lo loay hoay lấy thịt cho, lại lo chạy đi lấy trái cây, còn phải lo hắn ăn bị nghẹn, uống bị sặc...
Lận Vọng Trần nhìn yêu tinh nhỏ cứ vây quanh mình nhảy lên nhảy xuống, chạy đông chạy tây, bận rộn đến mức sắp hiện ra tàn ảnh, tâm trạng hắn cực tốt, nụ cười trên mặt chưa bao giờ nhạt đi.
Phương Trúc đang canh đống lửa nướng đồ ăn ở gần đó nhìn thấy cảnh này, không nhịn được nhỏ giọng lẩm bẩm:
"Sao ta cảm thấy, Điện hạ và tiểu hoa yêu kia đi một chuyến Thái Hồ về xong, hình như có gì đó khác khác."
Xích Tùng nhìn một hồi, gãi gãi đầu:
"Ta chẳng thấy có gì khác cả, trước đây chẳng phải vẫn thế này sao."
"Không có à?" Phương Trúc nhìn thêm lúc nữa, "Vẫn là không giống."
Nhưng cụ thể không giống ở đâu thì hắn cũng không nói ra được, đành lắc đầu tiếp tục nướng cá.
Lận Vọng Trần ăn xong một con cá nướng, đón lấy ống tre chứa nước từ tay Phương Trúc để rửa tay, rồi lại rút khăn tay thấm nước lau mặt, động tác tao nhã, đẹp mắt, khiến Tiểu Lê Hoa nhìn đến ngây người.
Lận Vọng Trần buồn cười hỏi:
"Sao thế, có phải trên mặt ta có chỗ nào lau chưa sạch không?"
Tiểu Lê Hoa chẳng chút ngại ngùng, thuận miệng bịa chuyện:
"Trên mặt Điện hạ có một vệt tro đen, chắc là do lửa trại bắn lên rồi, để ta lau giúp ngài."
Nói đoạn, nàng rút chiếc khăn nhỏ mà Điện hạ làm cho mình khi trước, nhảy lên tay hắn, ra hiệu bảo hắn nâng mình lên cao, sau đó vươn cánh tay nhỏ, cầm chiếc khăn nhỏ lau lau chùi chùi trên mặt hắn như đang lau cửa sổ vậy, lau hồi lâu mới thôi.
Lận Vọng Trần tràn đầy ý cười mặc cho nàng lau, còn đưa tay di chuyển lên xuống trái phải để phối hợp với hành động của nàng.
Tiểu Lê Hoa giả vờ giả vịt lau mặt Thái tử một lát rồi thu khăn lại:
"Xong rồi ạ."
Tường Vi ngồi bên cạnh đã nhìn không nổi nữa, trực tiếp quay ngoắt sang hướng khác.
Cái đầu óc không mấy lanh lợi của Cô Hoạch Điểu cuối cùng cũng phản ứng được một chút, nàng xích lại gần Tường Vi nói nhỏ:
"Ta thấy kiến nhỏ hình như nhìn trúng Huyền Tri đạo trưởng rồi thì phải."
"Suỵt."
Tường Vi đặt ngón tay lên môi ra hiệu bảo nàng ta nhỏ tiếng hơn, tốt bụng nhắc nhở:
"A Lê rất trọng sĩ diện, lát nữa muội ấy mà nghe thấy là sẽ lật mặt ngay đó, có khi còn đánh người nữa đấy."
"Được, ta nhỏ tiếng chút."
Cô Hoạch Điểu mặt đầy vẻ hóng hớt, đầu lại ghé sát thêm chút nữa, gần như chạm vào đầu Tường Vi, lúc này mới dùng giọng thì thào nói:
"Ta đoán đúng rồi phải không, hai người họ thật sự có gian tình?"
Dùng từ kiểu gì thế này, Tường Vi không nhịn được cười
"Không biết, ngươi tự nhìn đi."