Hắn không kìm được mà cười khẽ:
"Sao về nhanh thế, không ở lại chơi với tỷ tỷ thêm một lát?"
Tiểu Lê Hoa vươn ngón tay nhỏ chỉ một cái:
"Tỷ tỷ chê ta phiền, không cần ta chơi cùng nữa."
Tường Vi đang đứng ở cửa phòng kế bên liền đảo mắt một cái. Cái đồ nói dối không chớp mắt, rõ ràng là muội tự mình sốt sắng muốn về với Đạo trưởng nhà muội thì có.
Nhìn "cuộc chiến bằng mắt" giữa hai tỷ muội, Lận Vọng Trần hiểu rõ ngọn ngành, trong lòng vui vẻ nên tự nhiên sẽ không vạch trần.
Cơm cũng đã ăn xong, chuyện cũng đã bàn đủ, Tiểu Lê Hoa đề nghị:
"Đạo trưởng, vậy chúng ta đi thôi?"
Lận Vọng Trần đáp "Được", trên vai cõng Tiểu Lê Hoa về phòng lấy hành lý. Thấy hộp kim chỉ bày trên bàn cùng chiếc váy nhỏ đang khâu dở, Tiểu Lê Hoa hớn hở ra mặt. Đạo trưởng nhà nàng thật đảm đang, chỉ có chút thời gian rảnh cũng tranh thủ khâu vài mũi kim.
Lận Vọng Trần nhanh tay nhẹ chân thu dọn giỏ kim chỉ vào rương, đóng nắp cẩn thận, khoác áo choàng lên, một tay xách một chiếc rương, trên vai cõng Tiểu Lê Hoa, bước ra khỏi cửa, xuống lầu trả phòng rồi rời khỏi quán trọ.
Tường Vi chẳng có chút hành lý nào, hai tay không, thấy Thái tử xách hai chiếc rương dù trông có vẻ nhẹ tênh nhưng nàng vẫn lịch sự vươn tay hỏi:
"Hay là, để ta xách giúp một chiếc?"
Lận Vọng Trần khách sáo từ chối, gom hai chiếc rương vào một tay, bảo Tường Vi đứng lại gần trong phạm vi nhất định, sau đó thi triển Thần Hành Thuật. Trong nháy mắt, ba người đã trở về thành Hội Kê.
Lận Vọng Trần đưa hai người tới trước cửa quán trọ mà họ đã ở trước đó, lúc này quán trọ đang thắp đèn sáng trưng. Thủy quái đã bị trừ, lũ lụt không xảy ra, bách tính trong thành đều đã trở về, trên phố có thể thấy không ít người qua lại. Tòa thành nhỏ từng chết chóc, im lìm trước kia nay lại náo nhiệt vô cùng.
Tiểu Lê Hoa từ trong mũ trùm đầu của Thái tử chui ra nhìn ngó:
"Đạo trưởng, chúng ta định thuê phòng trước ạ?"
Lận Vọng Trần hỏi nàng:
"A Lê có mệt không? Có muốn nghỉ ngơi một đêm rồi mai mới đi làm việc không?"
"Ta không mệt đâu." - Tiểu Lê Hoa lắc đầu:
"Không biết đám Minh Hư còn ở trong thành không nữa."
Tường Vi cũng tiếp lời:
"Trước đó ta nghe Lăng Vương nói, ra ngoài đã lâu, đợi trừ được thủy quái là phải lập tức về kinh ngay."
"Vậy chúng ta cứ đến nơi Lăng Vương ở xem thử, nếu họ không còn đó thì chúng ta cũng không cần lưu lại đây làm gì." - Lận Vọng Trần nói đoạn liền cất bước đi tới.
Đến chỗ vắng người, hắn xách rương bay vọt lên mái nhà, đi tới phủ đệ mà Lăng Vương từng cư ngụ, Tường Vi cũng theo sát phía sau đáp xuống đất.
Lận Vọng Trần đặt rương xuống đất, giơ tay đánh ra một đạo kim quang, trực tiếp gọt mất một đoạn mái nhà của viện chính, hắn nói:
"Không có kết giới."
Lời vừa dứt đã nghe thấy trong viện rộn ràng tiếng cãi vã.
"Đang yên đang lành sao mái nhà lại hỏng thế này?"
"Các đạo trưởng theo Điện hạ về kinh cả rồi, nếu không còn có thể nhờ họ xem xem có phải yêu quái gì làm loạn không?"
"Vậy giờ phải làm sao?"
"Chỉ có thể viết thư gửi về kinh thôi."
...
Nghe mấy người đó đối thoại, Tiểu Lê Hoa nói nhỏ:
"Họ đi cả rồi, vậy chúng ta có đuổi theo không?"
Lận Vọng Trần ngẫm nghĩ:
"Không biết họ đi đường nào, cũng không biết đã đi tới đâu, rất khó đuổi theo."
Tiểu Lê Hoa nghĩ cũng đúng, từ Hội Kê tới kinh thành xa như vậy, dù Điện hạ biết Thần Hành Thuật nhưng cũng không thể cứ đi thử từng nơi một được.
Tiểu Lê Hoa hỏi:
"Đã là về kinh thành, vậy chúng ta cũng về kinh đợi họ sao? Thế còn bọn Phương Trúc thì tính thế nào ạ?"
Lận Vọng Trần: "Chúng ta về thành Nguyên Lộc trước, đón bọn họ đi cùng."
Tiểu Lê Hoa vỗ bàn tay nhỏ:
"Tốt quá, ta cũng muốn đi thăm Cô Hoạch Điểu, ta muốn giới thiệu tỷ tỷ cho Cô Hoạch Điểu quen biết nữa."
Lận Vọng Trần gật đầu:
"Cũng nên đi thăm nàng ấy, sẵn tiện xem tình hình mấy đứa trẻ bây giờ ra sao, vậy chúng ta tới núi Bạch Lộc trước."
Nói là làm, Lận Vọng Trần xách hành lý đưa hai người chớp mắt đã tới đỉnh núi Bạch Lộc.
Trời đã rất khuya, nhưng không biết hôm nay là ngày đặc biệt gì mà trên khoảng đất trống ở đỉnh núi lại đốt một đống lửa trại lớn, vô số trẻ con chạy nhảy nô đùa quanh đống lửa, náo nhiệt phi thường.
Phương Trúc cùng đám thị vệ cũng ở đó, nhưng ai nấy đều bận rộn, người nướng thịt kẻ đùa vui. Hai lớn một nhỏ đáp xuống rìa ngoài đã một lúc lâu mà chẳng ai để ý tới.
Tiểu Lê Hoa tháo mũ trùm đầu ra, lấy tay khum lại như cái loa nhỏ, hét lớn một tiếng:
"Cô Hoạch Điểu, các bạn nhỏ ơi, Tiểu Lê Hoa về rồi đây!"
Cô Hoạch Điểu đang đưa hai đứa nhỏ bay lượn trên không nghe thấy tiếng liền nhìn qua, kêu lên rồi bay tới:
"Á á á, kiến nhỏ, ta nhớ ngươi chết đi được!"
Nghe giọng nói nhiệt tình của Cô Hoạch Điểu, Tiểu Lê Hoa cười vui vẻ, đứng trên vai Lận Vọng Trần vẫy vẫy tay nhỏ:
"Cô Hoạch Điểu, ta cũng nhớ ngươi lắm."
Cô Hoạch Điểu vỗ cánh bay tới gần, đặt hai đứa trẻ đang xách trong tay xuống đất, vỗ vỗ mông chúng:
"Đi chơi đi."
Hai cô bé không chịu đi ngay, cứ ngước cái đầu nhỏ chỉ trỏ Tiểu Lê Hoa, nói nhỏ với nhau. Một bé trông chỉ chừng bốn năm tuổi mới tới hôm nay, lần đầu thấy Tiểu Lê Hoa nên vô cùng kinh ngạc:
"Nhìn kìa, một người tí hon."
Bé kia lớn hơn một chút giải thích:
"Đó là tỷ tỷ Tiểu Lê Hoa, tỷ ấy thơm lắm đó."
Tiểu Lê Hoa nhảy lên người Cô Hoạch Điểu, dang hai cánh tay nhỏ ôm nàng một cái thật chặt, sau đó đáp xuống vai bé gái mới tới, vẫy vẫy tay chào:
"Chào muội muội, tỷ là Tiểu Lê Hoa đây."
Cô bé muốn đưa tay sờ thử Tiểu Lê Hoa nhưng lại không dám, giữa chừng rụt tay lại.
Tiểu Lê Hoa xoa xoa khuôn mặt nhỏ của bé, dịu dàng nói:
"Các muội đi chơi trước đi, tỷ nói chuyện với mẫu thân các muội chút đã, lát nữa tỷ qua chơi với các muội sau nhé."
Hai cô bé nắm tay nhau chạy đi. Tiểu Lê Hoa nhảy sang người Tường Vi, đưa tay giới thiệu nàng với Cô Hoạch Điểu.
"Cô Hoạch Điểu, đây là tỷ tỷ của ta, Tường Vi, cũng là một nàng yêu tốt bụng đấy."