Thái Tử Phi Là Nàng Hoa Lê Yêu Nhỏ Xíu

Chương 121

Lận Vọng Trần trong lòng thầm thắc mắc. Câu hỏi này của A Lê thật kỳ quặc, bằng hữu của nàng chứ có phải bằng hữu của hắn đâu, làm gì đến lượt hắn quản.

Ở bên nhau thời gian dài như vậy, chút ngóc ngách lai lịch của tiểu yêu tinh này, hắn đều đã nắm rõ gần hết. Bằng hữu thân thiết với nàng ngoài Tường Vi ra thì chỉ có vị Lê tỷ tỷ mà nàng gả thay, nhưng vị Lê cô nương kia đã có người thương và cũng đã xuất giá rồi.

Ngoài ra, bằng hữu của nàng chỉ còn mấy cái "củ cải nhỏ" mới hai tuổi, hay tinh tre gầy như que củi còn chưa hóa hình người hoàn chỉnh... cũng chưa từng nghe nói có ai dính dáng tình cảm gì với nhân tộc.

Thế nên người "bằng hữu khác" này của nàng, cảm giác cứ như là nàng tự bịa ra vậy.

Hơn nữa, hắn đã nói đi nói lại là mình không phản đối chuyện người và yêu yêu nhau, nhưng tiểu yêu tinh này cứ nói đi nói lại, vòng vo tam quốc mãi, rốt cuộc là có ý đồ gì? Hay là nàng sợ hắn và Lăng Vương không hợp nhau, sau này hai bên xảy ra xung đột thì nàng sẽ khó xử khi kẹt ở giữa?

Lận Vọng Trần suy nghĩ một hồi, nhất thời chưa thấu tỏ được, nhưng vẫn kiên trì trả lời lần nữa:

"Có thể chứ, ta không phản đối."

Á á á…

Điện hạ bảo ngài ấy không phản đối kìa!

Tiểu Lê Hoa trong lòng gào thét điên cuồng, cái đầu nhỏ gật lia lịa vì vui sướng:

"Vậy thì tốt quá, tốt quá rồi."

Tiểu Lê Hoa sực nhớ đến gia đình thỏ tinh lần trước, bắt đầu mơ tưởng về tương lai. Nghĩ đến một ngày nào đó nàng và Điện hạ cũng sẽ yêu thương nhau như thế, đôi mắt to mọng nước của nàng vô thức cong thành hình trăng khuyết.

Chỉ là thỏ tinh sinh ra thỏ con, ngộ nhỡ nàng sinh ra một đứa bé, thì nó sẽ là một cây lê sao? Hay là một đứa trẻ mọc đầy cành và lá lê? Nghĩ đến cảnh đứa con của nàng và Điện hạ có thể sẽ đội mấy cành cây nhỏ chạy tung tăng khắp nhà, Tiểu Lê Hoa không nhịn được mà bịt miệng cười khúc khích, như thế thì thú vị quá đi mất.

Kể từ lúc giận dỗi ban ngày, tiểu yêu tinh luôn ủ rũ, giờ thấy nàng vui vẻ ra mặt như vậy, tâm trạng Lận Vọng Trần cũng tốt lên theo.

Hắn rót chút trà vào chiếc chén nhỏ của Tiểu Lê Hoa:

"Ngươi và vị bằng hữu đó quan hệ tốt lắm sao?"

“Hả? Bằng hữu nào cơ?” - Tiểu Lê Hoa đang mải đắm chìm trong viễn cảnh tươi đẹp về cuộc sống tương lai, nhất thời ngẩn người.

Lận Vọng Trần mỉm cười, thầm nghĩ quả nhiên là bịa chuyện.

"Ái chà, ngài xem ta kìa, nhất thời ngẩn ngơ."

Tiểu Lê Hoa phản ứng lại, tay nhỏ vỗ vào trán:

“Bằng hữu của ta chính là hồ điệp tinh ấy mà, ta từng kể với ngài về nàng ta rồi đó."

Lận Vọng Trần nhướng mày:

"Hồ điệp tinh? Chẳng phải nàng nói nàng ta cũng bé xíu như nàng hiện tại sao?"

Tiểu Lê Hoa đặt đôi đũa nhỏ xuống, vẻ mặt đầy sầu não tiếp tục bịa chuyện:

"Thì đấy mới nói, nàng ta bé tẹo như thế mà lại đi thích một con người, haiz, ta lo chết đi được."

Thấy Tiểu Lê Hoa bịa chuyện có đầu có đuôi, Lận Vọng Trần không nhịn được khẽ cười:

"Vậy thì e là hơi gian nan đấy. Chưa bàn đến chuyện khác, chỉ riêng tầm vóc thôi đã không xứng đôi rồi."

Điện hạ đang "đâm chọc" nàng đấy à?

Tiểu Lê Hoa nghẹn lời, theo bản năng cúi xuống nhìn mình một cái, rồi lập tức biện bạch:

"Nói thế cũng không đúng, hồ điệp thì vẫn phải tiếp tục tu luyện mà, sau này sẽ lớn lên thôi."

Lận Vọng Trần: "Thế thì cũng không có gì là không thể."

Nhận được câu trả lời khẳng định, lòng Tiểu Lê Hoa nở hoa, niềm hy vọng về cuộc sống tươi đẹp lại bùng cháy. Nàng bưng bát cơm nhỏ của mình, lùa vài miếng là xong bữa, sau đó đặt bát đũa xuống, hai tay chống cằm, lặng lẽ ngắm Điện hạ ăn.

Điện hạ thật là đẹp trai quá đi, đến cả ăn cơm cũng đẹp như vậy, quả không hổ là nam nhân mà Tiểu Lê Hoa nàng nhìn trúng.

Lận Vọng Trần nhìn yêu tinh bé xíu trước mặt đang cười tươi như hoa, không khỏi cảm thán. Bất kể là người hay yêu, thì tâm tình của nữ nhân đúng là biến hóa khôn lường, hắn thực sự theo không kịp.

Đợi Lận Vọng Trần ăn xong, Tiểu Lê Hoa đứng dậy:

"Điện hạ, ta sang chỗ tỷ tỷ một lát, có chuyện quan trọng cần nói với tỷ ấy."

Đôi tay đang thu dọn bát đũa của Lận Vọng Trần khựng lại, tay kia lại đưa lên ôm ngực:

"Nhưng ta vẫn chưa..."

"Điện hạ đừng vội" - Tiểu Lê Hoa xua xua tay nhỏ, trực tiếp ngắt lời ngài:

"Ta nói chuyện với tỷ tỷ xong là về ngay, ta sẽ ở bên ngài, lát nữa ta đi cùng ngài luôn."

Haiz, tuy Điện hạ vẫn chưa yêu nàng, nhưng cái thân thể này của ngài thì một khắc cũng không rời nàng được mà. Ai dám bảo đây không phải là duyên phận chứ?

Nghe Tiểu Lê Hoa nói vậy, Lận Vọng Trần mới yên tâm, gật đầu đồng ý, nâng Tiểu Lê Hoa ra cửa.

Ra tới cửa, Tiểu Lê Hoa "hây" một tiếng rồi nhảy phóc xuống đất:

"Ta tự đi qua được, Điện hạ, ngài về thu xếp hành lý đi, lát nữa chúng ta khởi hành sớm một chút."

"Được, ta đứng đây nhìn ngươi vào phòng."

Lận Vọng Trần đứng ở cửa, nhìn theo bóng dáng tiểu yêu tinh dưới đất.

Tiểu Lê Hoa gật đầu, nhảy tót một cái chạy đến cửa phòng Tường Vi, giơ cái chân nhỏ đá "đùng đùng" hai cái:

“Tỷ tỷ, mở cửa."

Giọng nói trong trẻo như tiếng chuông ngân, nghe vô cùng vui vẻ, hoàn toàn khác hẳn với vẻ ủ rũ khi gõ cửa lúc ban ngày. Lận Vọng Trần chống cằm, không nhịn được mà mỉm cười.

Tường Vi mở cửa, khoanh tay cúi đầu nhìn con ma mít ướt "có sắc quên bạn", có nam nhân là quên cả tỷ tỷ, bất mãn hỏi:

"Quay lại đây làm gì?"

"Tỷ tỷ!"

Tiểu Lê Hoa vèo một cái nhảy vào lòng Tường Vi, thoăn thoắt leo lên vai nàng, ôm lấy mặt tỷ ấy mà hôn chụt một cái rõ kêu.

"Ái chà, muội có thôi đi không, hôn đầy nước miếng lên mặt tỷ rồi này."

Tường Vi giọng điệu cực kỳ chê bai, nhưng khóe môi lại cong vút lên.

Tiểu Lê Hoa quay đầu nhìn Điện hạ đang đứng đó với ánh mắt đầy ý cười, rồi tay nhỏ vỗ vỗ vào mặt Tường Vi:

"Tỷ ơi, vào trong nói, vào trong nói."

Nói xong, nàng lại quay đầu vẫy tay với Lận Vọng Trần:

"Điện hạ, ta sẽ quay lại ngay thôi!"

Tường Vi xoay người vào phòng, tiện tay đóng cửa lại.

Tiểu Lê Hoa không kìm nén thêm được nữa, mừng rỡ phát điên mà lao l*n đ*nh đầu Tường Vi nhảy tưng tưng, dùng giọng thì thào hét lên:

"Tỷ tỷ, muội quyết định rồi, muội quyết định rồi!"

Tường Vi đảo mắt, đưa tay nhấc con yêu tinh đang nhảy nhót dẫm đạp trên đầu mình xuống:

"Phát điên cái gì đấy, quyết định cái gì? Giày muội có bẩn không mà dám dẫm lên đầu tỷ hả?"