Thái Tử Phi Là Nàng Hoa Lê Yêu Nhỏ Xíu

Chương 120

Tiểu Lê Hoa đón lấy từng chiếc một, nhân tiện ngắm nghía thật kỹ. Thấy toàn là hoa văn và kiểu dáng mình thích, nàng rất vui, không tự chủ được mà mím môi cười, nâng niu ôm bộ váy đi đến chỗ cái rương:

"Để ta cất vào đây thì hơn."

Lận Vọng Trần thấy hai tay nàng đều đang bận, bèn đưa tay giúp nàng mở rương ra, lại trải sẵn chiếc khăn tay:

"Đặt vào đây mà gói lại."

Tiểu Lê Hoa vâng một tiếng, đem năm chiếc váy nhỏ gấp lại gọn gàng, xếp chồng lên nhau bên trên chiếc khăn tay, sau đó buộc bốn góc lại, ôm lấy túi đồ đặt lên trên chiếc ghế nằm trong rương.

Tiếp đó, nàng lại mang bộ bát đũa nhỏ dùng để ăn cơm của mình ra, để lát nữa dùng bữa. Nhìn yêu tinh nhỏ bận rộn tíu tít, lòng Lận Vọng Trần như được lấp đầy dư vị ngọt ngào. Lúc này, hắn chẳng muốn đi đâu cả, chỉ muốn cứ mãi nhìn nàng như thế này thôi.

Tiểu Lê Hoa làm việc xong xuôi, ngồi xuống chiếc ghế nhỏ của mình, vừa ngẩng đầu lên đã chạm ngay vào ánh mắt tràn đầy ý cười của Điện hạ, nàng khựng lại.

Điện hạ đang cười gì thế? Đang cười nhạo nàng sao?

Lận Vọng Trần nhận ra thần sắc Tiểu Lê Hoa thay đổi, vội đứng dậy đi ra ngoài:

"Sao cơm nước vẫn chưa thấy mang lên, để ta xuống lầu xem sao."

Đợi Thái tử ra khỏi cửa, Tiểu Lê Hoa dùng hai tay ôm lấy má, khẽ lắc lắc cái đầu nhỏ.

Haiz, vẫn là ở bên cạnh Điện hạ tốt nhất, mọi việc đều được sắp xếp ổn thỏa, chẳng cần nàng phải lo lắng gì. Chẳng bù cho Tường Vi tỷ tỷ đáng ghét kia, không chọc nàng thì cũng ném nàng, đi ngủ cũng chỉ biết ngủ phần mình, chẳng thèm để ý đến nàng.

Thế nhưng, một vị Điện hạ tốt như vậy, sau này cũng chẳng phải là của nàng. Haiz, đau lòng quá, nằm gục xuống một lát vậy.

Rất nhanh sau đó, Lận Vọng Trần mang khay thức ăn và trà nước dưới lầu lên, trước tiên đem phần của Tường Vi sang cho nàng, rồi xách phần của mình và A Lê về phòng.

Vừa vào cửa đã thấy yêu tinh nhỏ đang ủ rũ gục đầu trên chiếc bàn nhỏ đến phát đơ, hắn bước tới, đặt đồ xuống, đưa một ngón tay khẽ xoa đầu nàng:

"Có phải đói lả rồi không?"

Tiểu Lê Hoa ngồi dậy, lắc đầu.

Lận Vọng Trần thấy nàng không muốn nói nhiều nên cũng không hỏi thêm, hắn rót nước vào chiếc chén nhỏ chuyên dùng để rửa tay của nàng. Chờ nàng rửa xong, hắn đổ nước đi, lau sạch bộ đồ ăn nhỏ cho nàng, gắp đầy thức ăn, lại rót thêm một chén trà, hai người bắt đầu lặng lẽ ăn cơm.

Ăn được một lúc, Tiểu Lê Hoa vẫn thấy ngực nghẹn thắt, nàng đặt đũa xuống.

Lận Vọng Trần ngước mắt nhìn nàng:

"Sao không ăn nữa?"

Tiểu Lê Hoa: "Ta nuốt không trôi."

"Có phải không khỏe ở đâu không?" - Lận Vọng Trần khẽ nhíu mày, vươn ngón tay định chạm vào trán nàng.

Tiểu Lê Hoa né tránh: "Không có."

Lận Vọng Trần nhìn chằm chằm Tiểu Lê Hoa đang ủ dột một hồi, ướm lời hỏi:

"A Lê vẫn còn phiền lòng vì chuyện đó sao?"

Tiểu Lê Hoa lắc đầu, rồi lại gật đầu, rồi lại lắc đầu, cuối cùng tự mình thấy phiền quá bèn nằm gục mặt xuống bàn, giấu nhẹm khuôn mặt đi. Lận Vọng Trần tưởng nàng vẫn thấy mất mặt vì chuyện quần áo lúc ngủ, hắn không biết khuyên thế nào cho phải nên đành im lặng.

Tiểu Lê Hoa buồn bực nằm một lát, nghĩ bụng cứ tâm trạng tồi tệ mãi thế này cũng không ổn, nàng trăn trở một hồi, quyết định thử thăm dò Điện hạ thêm lần nữa.

Hồi mới quen, ngài nói người và yêu khác đường, nhưng khi đó yêu quái ngài biết đều là hạng ác yêu xấu xa, đều là đối tượng ngài cần trừ khử. Ngài dường như căn bản chưa từng biết đến thế nào là một con yêu tốt, lại càng chưa từng tiếp xúc với một nàng hoa yêu lương thiện, xinh đẹp và đáng yêu như nàng. Ở bên nhau sớm tối bấy lâu, ngài cũng đã hiểu rõ về nàng, biết đâu suy nghĩ của ngài đã thay đổi rồi thì sao?

Hay là nàng cứ hỏi thử xem? Nếu ngài thấy người và yêu ở bên nhau cũng chẳng sao, vậy nàng sẽ chủ động theo đuổi ngài một phen?

Ý nghĩ này vừa nảy ra, lòng Tiểu Lê Hoa bắt đầu rạo rực. Nàng ngồi thẳng dậy, cầm đũa lên ăn tiếp. Ăn được hai miếng, nàng giả vờ lơ đãng hỏi:

"Điện hạ, ngài nói xem, nếu tỷ tỷ ta và Lăng Vương mà tình cảm tốt đẹp - Ta nói là ví dụ thôi nhé - thì ngài có tán thành họ ở bên nhau không?"

Lận Vọng Trần chỉ tưởng Tường Vi vẫn chưa hoàn toàn từ bỏ ý định với Lăng Vương nên cũng không nghĩ nhiều, ôn tồn đáp:

"Nếu hai người tình cảm tốt đẹp, tự nhiên là tùy họ thôi, không đến lượt một người ngoài như ta nói tán thành hay phản đối."

Tiểu Lê Hoa ôm lấy chiếc bát nhỏ, cầm đôi đũa nhỏ chọc chọc vào trong bát, vòng vo hỏi tiếp:

"Nhưng mà, Tường Vi tỷ tỷ là yêu, Lăng Vương là người mà. Đạo sĩ các ngài không quản mấy chuyện này sao?"

"Hơn nữa ta nghe nói, ở địa phận nhân tộc các ngài, nếu yêu và người thông hôn mà bị đạo sĩ biết được, nhẹ thì thu phục con yêu đó, nặng thì bắt người đó tống vào đại ngục."

Lận Vọng Trần gật đầu:

"Đúng là có chuyện này. Bệ hạ không dung nạp yêu tộc, những năm trước từng hạ một mệnh lệnh như thế, phần lớn đạo sĩ trong thiên hạ đều thuận theo thánh ý mà hành sự, thấy người và yêu ở bên nhau là sẽ chia rẽ uyên ương, cưỡng ép tách rời."

Lão hoàng đế thất đức chẳng làm được việc gì tốt, người ta yêu đương thì liên quan gì đến lão chứ.

Tiểu Lê Hoa thầm mắng một câu trong lòng, lại nghiêng cái đầu nhỏ quan sát Thái tử, hỏi một cách ẩn ý:

"Vậy còn Đạo trưởng thì sao? Ngài là Thái tử, ngài có thể không tuân theo mệnh lệnh của Bệ hạ không?"

Tiểu Lê Hoa thực chất đang hỏi liệu hắn có thể ở bên một con yêu hay không. Lận Vọng Trần đâu có biết, chỉ tưởng nàng vẫn đang hỏi về chuyện của Tường Vi và Lăng Vương:

"Nếu hai người họ thực sự lưỡng tình tương duyệt, không phải bên nào cưỡng ép bên nào, thì chuyện này không liên quan đến ta, ta sẽ không quản."

"Chỉ cần hai người tình nguyện là được sao?"

Tiểu Lê Hoa không yên tâm, xác nhận lại lần nữa.

Lận Vọng Trần gật đầu nói phải.

Tâm trạng Tiểu Lê Hoa trong nháy mắt nhẹ nhõm đi rất nhiều. Xem ra Điện hạ cũng không phản đối gay gắt việc người và yêu yêu nhau, vậy chẳng phải là nàng vẫn còn hy vọng sao? Nàng cúi cái đầu nhỏ xuống, giả vờ lùa một miếng cơm, nâng bát che miệng lại để giấu nụ cười thầm.

Sau đó nàng lại ngẩng đầu lên, thêm một lần xác nhận chắc chắn:

"Điện hạ, ta có một người bằng hữu cũng là yêu, nàng ta thích một người. Nếu người đó cũng thích nàng ta, hai người chân thành yêu nhau, nguyện ý trọn đời bên nhau, vậy ngài không phản đối họ ở bên nhau chứ?"