Nàng kéo chiếc áo choàng nhỏ xuống, để lộ đôi mắt to đẫm lệ như hoa lê trong mưa, uất ức thốt lên:
"Tỷ tỷ, muội thất tình rồi."
Suốt một trăm năm qua, hai người sớm tối bên nhau, Tiểu Lê Hoa bị nhốt trong thân cây buồn chán vô cùng, thích nhất là trò chuyện với Tường Vi. Ở bên nhau lâu như vậy, nàng đã sớm đem mọi chuyện của mình kể sạch sành sanh không sót chút gì.
Thế nên, hai chữ “thất tình” này, Tường Vi vừa nghe đã hiểu Tiểu Lê Hoa muốn nói gì. Nàng chỉ chậc lưỡi một tiếng đầy chê bai, nhấc Tiểu Lê Hoa đặt lên người mình:
"Chẳng phải chỉ là một nam nhân thôi sao? Đợi sau này muội biến trở lại, tỷ sẽ đưa muội đi tìm một nam nhân khác. Thiếu hạ rộng lớn thế này, sợ thiếu gì một nam nhân. Hà tất phải vì một người mà ở đây khóc lóc thảm thiết. Nói ra chỉ tổ làm mất mặt giới hoa yêu chúng ta. Ngoan, nghe tỷ, đừng khóc nữa.”
Tiểu Lê Hoa ôm lấy chiếc chén nhỏ, gục lên ngực Tường Vi sụt sùi:
"Nhưng những nam nhân đó đều không đẹp trai bằng Điện... Điện hạ."
"Có chứ, chỉ là muội chưa thấy thôi." - Tường Vi chê Tiểu Lê Hoa chưa thấy sự đời, thấy nàng đầy vẻ không tin, Tường Vi lại nói:
"Được rồi, cứ cho là con người không có ai đẹp bằng ngài ấy đi, chẳng lẽ không còn yêu quái và thần tiên sao? Kiểu gì cũng tìm được thôi."
Tiểu Lê Hoa dụi mắt:
"Cho dù có đẹp trai, thì cũng không có ai đối tốt với muội như Điện hạ."
Tường Vi: "Từ nhỏ đến lớn, nam nhân muội gặp qua chỉ có mấy hòa thượng ở núi Nhạc Du với Bồ Đề, ngoài ra muội chỉ gặp mỗi Thái tử là nam nhân thực thụ. Làm sao muội biết không có ai đối tốt với muội hơn ngài ấy chứ? Dù sao Tiểu Lê Hoa của chúng ta cũng vừa đáng yêu lại vừa xinh đẹp thế này mà."
"Đợi muội biến trở lại, tỷ sẽ đánh tiếng trong yêu giới rằng A Lê của chúng ta muốn kén phu quân, muội cứ chờ mà xem, nam nhân sẽ ùn ùn kéo đến, lúc đó muội tha hồ mà kén chọn đến lóa cả mắt."
Khuôn mặt nhỏ của Tiểu Lê Hoa nhăn nhó:
"Nhưng mà, nhưng mà dù họ có tốt với muội, thì họ cũng không phải là Điện hạ mà."
Tường Vi hận không thể rèn sắt thành thép, vươn ngón tay chọc nhẹ vào cái đầu nhỏ của nàng:
"Cái đồ cứng đầu nhà muội, muội cứ nhất quyết chọn mỗi mình ngài ấy thôi phải không?"
Tiểu Lê Hoa không đáp lời, chỉ ôm chiếc chén nhỏ trong tay chặt hơn một chút.
Tường Vi biết lúc này khuyên nhủ cũng vô dụng, bèn đưa tay che cho nàng:
"Được rồi, muội khóc cũng mệt rồi, ngủ một lát đi. Điện hạ nhà muội nói buổi tối còn phải cùng ngài ấy ra ngoài đấy."
Thói quen của hai tỷ muội giống hệt nhau, cứ hễ gặp chuyện gì không giải quyết được là đi ngủ trước đã.
Tiểu Lê Hoa "vâng" một tiếng rồi nhắm mắt lại, nhưng lòng dạ rối bời nên mãi vẫn không ngủ được. Nàng ngẩng cái đầu nhỏ lên khẽ gọi "Tỷ tỷ", nhưng Tường Vi đã ngủ say, không có phản hồi.
Bất lực, Tiểu Lê Hoa đành nằm im lặng đếm cừu trong lòng để ép mình đi vào giấc ngủ. Một con cừu, hai con cừu, ba con cừu... ba mươi chín con cừu... năm mươi tám vị Điện hạ, năm mươi chín vị Điện hạ...
Chẳng biết từ lúc nào, nàng vô thức đổi "cừu" thành "Điện hạ", cứ thế đếm từng vị một cho đến khi ngủ thiếp đi.
Hai tỷ muội ngủ đến trời đất mịt mù, nhưng Thái tử điện hạ ở phòng bên cạnh lại lẻ bóng nằm trên giường, mở mắt nhìn trần nhà.
Trước mắt không còn bóng dáng nhỏ bé nhảy nhót lung tung, bên tai không còn những tiếng gọi "Điện hạ", "Đạo trưởng" ồn ào, Lận Vọng Trần cảm thấy mỗi một nhịp thở đều trở nên giày vò. Lồng ngực ngài như bị ai đó khoét một lỗ hổng lớn, gió thổi vun vút vào trong, lạnh thấu xương.
Ngài nằm hồi lâu, chẳng có chút buồn ngủ nào, bèn ngồi dậy đi đến bên bàn, lấy giỏ kim chỉ ra tiếp tục khâu váy cho Tiểu Lê Hoa.
Bên trái một mũi, bên phải một mũi, khâu khâu vá vá, cứ thế khâu đến tận khi trời tối, làm xong năm chiếc váy nhỏ.
Nghĩ đến việc phải đi nhử tên trộm trẻ con, hắn thu dọn những mảnh vải vụn còn thừa vào giỏ, sau đó lấy một chiếc khăn tay, xếp gọn năm chiếc váy nhỏ đặt vào trong, buộc bốn góc lại thành một cái túi nhỏ, cầm trong tay rồi đứng dậy ra ngoài.
Đến trước cửa phòng bên cạnh, ngài giơ tay gõ cửa, khẽ gọi:
"A Lê, chúng ta phải đi rồi."
Tiểu Lê Hoa đang ngủ mơ màng, nghe thấy tiếng Thái tử thì đáp lại theo thói quen:
"Điện hạ?"
Nhưng đáp xong nàng mới sực nhớ ra hai người giờ không còn như trước nữa. Nàng lập tức ỉu xìu, cụp đôi vai nhỏ, dùng tay nhỏ vỗ vỗ Tường Vi:
"Tỷ tỷ, dậy đi, phải ra ngoài rồi."
Tường Vi mơ màng ngồi dậy, nhấc Tiểu Lê Hoa lên rồi bước đi.
Lúc sắp đi đến cửa, Tiểu Lê Hoa hoảng hốt nhảy phóc lên người Tường Vi, vén vạt áo nàng ra định chui vào trong:
"Tỷ tỷ, tỷ cho muội trốn một tí."
Tường Vi một tay túm nàng ra, một tay giữ chặt áo:
"Đừng hòng."
Áo Tường Vi đang mặc là kiểu ôm sát, vốn không hề rộng rãi, để nàng chui vào thì còn ra thể thống gì nữa. Đang nói chuyện thì Tường Vi đã đi đến cửa, trực tiếp mở cửa bước ra ngoài.
Tiểu Lê Hoa liếc mắt thấy Thái tử điện hạ đang đứng ở cửa, tim nàng run lên một cái, vội vàng cuộn tròn người lại nằm bẹp trong lòng bàn tay Tường Vi, đúng kiểu "giấu đầu hở đuôi" mà trốn biệt đi.
Lận Vọng Trần nhìn con tiểu yêu nhỏ xíu đang cuộn thành một cục tròn xoe trong tay Tường Vi, tay vẫn còn cầm khư khư chiếc chén nhỏ, hắn vừa thấy buồn cười lại vừa xót xa.
A Lê vẫn luôn cầm chén sao? Thế thì chắc là cũng nhớ mình lắm. Khóe môi Lận Vọng Trần khẽ nhếch lên, hắn rất muốn đưa tay đón lấy yêu tinh nhỏ để áp vào mặt mình. Nhưng hắn biết, nàng vẫn chưa qua cơn dỗi.
Thế nhưng cứ để nàng trốn tránh mãi thế này cũng không phải cách. Lận Vọng Trần suy nghĩ một lát, đưa cái túi nhỏ đang móc ở ngón tay ra:
"A Lê, cho ngươi này."
Tiểu Lê Hoa ôm lấy đầu nằm im phăng phắc, coi như không nghe thấy. Nàng không động, Lận Vọng Trần cũng không động, tay ngài cứ giơ ra đó, hai người rơi vào thế giằng co không tiếng động.
Tường Vi định đưa tay đón lấy, nhưng Lận Vọng Trần nhanh chóng rụt tay lại phía sau né tránh.
Tường Vi không nhịn được lại muốn đảo mắt. Thôi được rồi, nàng chính là người thừa thãi mà. Cái câu hát của A Lê là gì ấy nhỉ, à đúng rồi, nàng không nên ở trong xe ngựa, nàng nên ở dưới gầm xe mới phải.
Tường Vi rụt tay về, Lận Vọng Trần lại đưa cái túi nhỏ ra lần nữa, cứ thế cụp mắt nhìn yêu tinh nhỏ, lặng lẽ chờ đợi.