Thái Tử Phi Là Nàng Hoa Lê Yêu Nhỏ Xíu

Chương 113

"Xong rồi, tới đây."

Tường Vi quay đầu lại đáp vọng vào trong phòng một tiếng, rồi nhìn sang Lận Vọng Trần:

"Điện hạ yên tâm, ta sẽ khuyên bảo con bé. Phiền ngài vào lấy bộ hành lý của con bé ra đây trước đi, tránh để lát nữa nó lại nổi trận lôi đình."

Con ma mít ướt này bình thường trông mềm mỏng là thế, nhưng một khi đã thực sự phát hỏa thì cũng khó chiều lắm.

"Chờ một lát, ta đi lấy."

Lận Vọng Trần gật đầu, xoay người vào phòng, thuận tay đóng cửa lại, nhốt luôn Tường Vi đang định bước theo ở bên ngoài.

Tường Vi sờ sờ cái mũi suýt chút nữa là va vào cánh cửa, đảo mắt một cái rồi quay ra hành lang đứng đợi.

Lận Vọng Trần lấy ra chiếc hộp gấm đựng hành lý của A Lê, bắt đầu chậm rãi thu dọn đồ đạc cho nàng. Nào là bàn nhỏ, ghế nhỏ, nồi niêu xoong chảo tí hon, rồi cả xích đu nhỏ, ghế nằm nhỏ... lỉnh kỉnh đủ thứ, ngài đều xếp hết vào trong.

Sau khi xếp xong xuôi, ngài lặng lẽ ngắm nhìn đống đồ vật nhỏ bé ấy, trong đầu hiện lên từng cử chỉ, điệu bộ, nụ cười của yêu tinh nhỏ mỗi khi dùng những thứ này, khóe môi hắn không tự chủ được mà nhếch lên. Hắn đứng đó nhìn một hồi lâu, khẽ thở dài một tiếng, suy nghĩ gì đó rồi lại lấy chiếc ghế nằm nhỏ ra, đặt lại lên bàn. Nghĩ ngợi thêm một chút, hắn lại lấy chiếc chén trà nhỏ của nàng ra để lại trên bàn, bấy giờ mới đóng nắp hộp gấm lại, mang ra ngoài.

Thấy Thái tử bước ra, Tường Vi tiến tới đưa tay đón lấy:

"Làm phiền ngài rồi."

Lận Vọng Trần giao chiếc hộp vào tay Tường Vi:

"Ngươi nói với A Lê, tối nay ta phải đi bắt yêu, nhưng ta không thể rời nàng quá xa, nên phải mời nàng đi cùng."

Tường Vi gật đầu:

"Ta biết rồi, bọn ta sẽ đi cùng ngài."

Nói xong, nàng vỗ vỗ vào chiếc hộp, hỏi lại:

"Đồ đạc đều ở đây cả rồi chứ?"

Lận Vọng Trần mặt không biến sắc:

"Đều ở đây cả."

Tường Vi đáp "Được", rồi ôm hộp gấm về phòng, đặt lên giường:

"Nè, của muội đây, toàn bộ hành lý nhé."

Tiểu Lê Hoa bước tới, mở hộp ra, tỉ mẩn kiểm tra từng món một, cuối cùng vươn ngón tay nhỏ chỉ vào trong:

"Ghế nằm của muội không có, cả cái chén trà của muội cũng không thấy đâu."

Tường Vi xòe tay:

"Nhưng Điện hạ nhà muội bảo đều ở đây cả rồi mà."

Tiểu Lê Hoa lắc đầu:

"Chắc chắn là thiếu hai món đó rồi. Đồ nhỏ quá, chắc Điện hạ không để ý thấy, tỷ lại sang lấy giúp muội một chuyến nữa đi."

Tường Vi lười vận động, nằm vật ra giường:

"Thiếu thì thôi đi, nào uống nước, ta sẽ lấy chén của ta cho muội uống, muội bé tí thế này nằm đâu chẳng được, cần gì ghế nằm."

"Muội cứ muốn đấy!" Tiểu Lê Hoa cuống quýt nhảy tưng tưng:

"Đó là đồ Điện hạ làm cho muội, để lại chỗ ngài ấy ngài ấy cũng không dùng được, quay đi quay lại làm mất cho mà xem."

Tường Vi bị nàng làm cho nhức đầu, bất lực bò dậy:

"Được rồi, được rồi, đi thì đi, lấy thì lấy."

Tường Vi không tình nguyện lại chạy sang một chuyến nữa, gõ cửa rồi thuật lại lời muội muội. Thấy A Lê coi trọng những thứ mình làm như vậy, đến cả cái chén nhỏ xíu cũng phát hiện ra là chưa mang theo, thậm chí còn bắt Tường Vi chạy sang lấy bằng được, trái tim đang căng thẳng của Lận Vọng Trần mới nới lỏng được đôi chút:

"Vậy chắc là ta nhìn sót rồi, ngươi đợi chút, để ta vào tìm xem."

Hắn quay vào phòng, giả vờ tìm kiếm một lúc rồi mang hai món đồ ra, hỏi khẽ:

"A Lê đã đỡ hơn chút nào chưa?"

Tường Vi gật đầu:

"Dù sao thì cũng không khóc nữa rồi, đang hì hục bày biện đống đồ chơi nhỏ kia kìa."

Lận Vọng Trần: "Vậy thì tốt."

Tường Vi mang chiếc ghế nằm và chén trà nhỏ về phòng, đặt trước mặt Tiểu Lê Hoa:

"Lần này thì đủ bộ rồi nhé."

"Đủ rồi ạ." Tiểu Lê Hoa gật gật cái đầu nhỏ, quý mến nâng niu chiếc chén nhỏ trong tay, rồi nằm khểnh lên ghế nằm.

Tường Vi hai tay chống nạnh, cúi người nhìn nàng:

"Còn việc gì nữa không? Nếu không còn gì thì tỷ ngủ một lát đây."

Tiểu Lê Hoa lắc đầu:

"Hết rồi ạ, tỷ ngủ đi."

"Lại đây, muội nằm lùi vào trong một chút, kẻo tỷ trở mình chẳng may lại đè bẹp muội mất."

Tường Vi đưa tay dời Tiểu Lê Hoa cùng chiếc ghế nằm vào sâu phía trong giường, sau đó đặt mình xuống là ngủ ngay.

Tiểu Lê Hoa ôm chiếc chén trà nhỏ nằm trên ghế bập bênh, lặng lẽ đu đưa, đu đưa. Nghĩ đến Thái tử điện hạ ở phòng bên cạnh giờ này không biết đang làm gì, lòng nàng thắt lại vì buồn bã. Những ngày tháng trước đây, hai người luôn sớm tối có nhau, chưa bao giờ rời nửa bước, nàng chẳng thấy có gì đặc biệt. Thế nhưng lúc này đột ngột tách ra, trái tim nàng như bị ai đó khoét đi một mảng lớn, trống trải vô cùng.

Điện hạ là một vị Điện hạ tốt đến thế, nhưng sau này nàng không thể ở bên ngài thân thiết không khoảng cách như trước được nữa rồi. Cứ nghĩ đến việc hai người sẽ ngày càng xa cách, đến cuối cùng có thể trở thành người dưng nước lã, trái tim Tiểu Lê Hoa như tan nát.

Nước mắt nàng không tự chủ được mà lăn dài nơi khóe mắt. Nàng khóc thầm một hồi rồi bắt đầu sụt sùi nhỏ tiếng. Điện hạ ơi, một vị Điện hạ tốt như vậy, nàng thực sự không nỡ rời xa.

Tường Vi đang ngủ lơ mơ nghe thấy tiếng động, hỏi một câu:

"Lại khóc đấy à?"

Tiểu Lê Hoa kéo chiếc áo choàng nhỏ trùm kín đầu, giọng rầu rĩ:

"Tỷ cứ việc ngủ của tỷ đi, muội khóc việc của muội, tỷ không cần quản muội.”

"Nói cứ như ai thèm quản muội không bằng."

Tường Vi "hứ" một tiếng. Nói thì nói vậy, nhưng nàng vẫn xoay người lại, đưa tay nhấc chiếc ghế nằm nhỏ đến trước mặt mình.

Qua lớp áo choàng, nàng đưa tay nhẹ nhàng xoa xoa cái đầu nhỏ của Tiểu Lê Hoa, giọng điệu dịu dàng:

"Được rồi, đừng khóc nữa. Chẳng phải là lỡ để người ta thấy mình tr*n tr**ng thôi sao, có gì to tát đâu. Nếu muội thấy không cam lòng, thì muội sang bảo Thái tử cũng cởi hết đồ ra trước mặt muội cho muội nhìn lại một lần, thế là huề cả làng chứ gì."

Tiểu Lê Hoa tưởng tượng ra cảnh tượng đó, không kìm được mà rùng mình một cái, cái đó cũng... cũng k*ch th*ch quá rồi. Nàng buột miệng nhanh hơn cả não:

"Điện hạ sẽ không đồng ý đâu."

"Ơ kìa, muội thật sự muốn nhìn à!" - Tường Vi phì cười, đưa tay gõ nhẹ vào trán nàng:

"Nhưng mà nói nghiêm túc nhé, nếu muội thực sự yêu cầu như vậy, tỷ thấy Điện hạ nhà muội chắc chắn sẽ đồng ý thôi. Nếu ngài ấy không chịu, muội cứ khóc lóc cho ngài ấy hốt hoảng là được."

Tiểu Lê Hoa bấy giờ mới nhận ra mình lỡ lời, vội vàng ngậm miệng. Thực ra, lúc này nàng đã không còn quá trăn trở về chuyện kia nữa rồi. So với việc mất mặt, nàng quan tâm hơn đến việc mình vừa mới nhận ra mình thích Thái tử điện hạ thì đã buộc phải tách ra.