Hạ Minh đứng trước bản vẽ sơ đồ, ánh mắt chăm chú quét qua những chi tiết mà Quốc đã phác thảo. Trong bối cảnh hỗn loạn này, một giải pháp có thể cứu sống họ, và cô biết rằng tất cả phụ thuộc vào việc chế tạo một loại vũ khí có khả năng kiểm soát virus. Hơi thở của cô gấp gáp, nhưng cô không cho phép mình yếu đuối.
“Chúng ta cần tìm nguồn nguyên liệu,” Hạ Minh nói, giọng kiên quyết. “Quốc, anh có ý tưởng gì không?”
Quốc gật đầu, chỉ vào một danh sách các vật liệu cần thiết. “Có một kho hàng cũ ở phía Bắc, nơi chúng ta có thể tìm thấy một số thiết bị cần thiết. Nhưng nó cũng có thể là nơi trú ẩn của sinh vật đột biến.”
“Chúng ta phải đi. Không còn thời gian để chần chừ,” Hùng lên tiếng, ánh mắt kiên định. Hạ Minh cảm thấy lòng mình ấm lên khi nhìn thấy sự quyết tâm trong ánh mắt của Hùng. Anh luôn là bức tường vững chắc bên cạnh cô.
Lê Thủy ngồi ở một góc, vẻ mặt không mấy hứng thú. “Nếu các người chết, ai sẽ là người làm việc này?” Cô ta nhếch mép, nhưng Hạ Minh đã quen với những lời châm chọc ấy.
“Chúng ta không thể để mối nguy hiểm này tiếp tục,” Hạ Minh đáp, không để ý đến sự khiêu khích. “Nếu chúng ta thành công, mọi người sẽ có cơ hội sống sót.”
“Cơ hội sống sót?” Thủy cười nhạt. “Nghe có vẻ như một trò đùa.”
“Im đi!” Hùng quát, anh không thích cách Thủy nói chuyện. “Nếu cô không muốn giúp, thì hãy ở lại đây.”
“Đủ rồi!” Hạ Minh cắt ngang, muốn tránh xung đột. “Chúng ta cần phải đoàn kết. Chỉ có vậy mới có cơ hội.”
Mọi người im lặng, nhìn nhau. Cuối cùng, Quốc lên tiếng: “Chúng ta sẽ đi vào buổi sáng. Hãy chuẩn bị cho mọi thứ.”
***
Sáng hôm sau, ánh sáng đầu tiên của mặt trời chiếu rọi qua cửa sổ hỏng. Hạ Minh dẫn đầu, cùng với Hùng, Quốc và Thủy lặng lẽ rời khỏi căn cứ. Họ di chuyển trong im lặng, từng bước chân cẩn trọng. Không khí trong lành nhưng mang theo sự nặng nề.
Khi đến kho hàng, Hạ Minh cảm nhận được sự hồi hộp. Đây là nơi họ có thể tìm thấy những thứ cần thiết, nhưng cũng có thể là nơi cạm bẫy. “Quốc, anh hãy xem xét bên trong trước,” cô chỉ thị.
Quốc gật đầu, bước vào bên trong, tay cầm một thanh gỗ để phòng vệ. Hạ Minh và nhóm đứng bên ngoài, lo lắng chờ đợi. Vài phút trôi qua, rồi Quốc trở ra, khuôn mặt anh đầy nghiêm trọng. “Không có dấu hiệu của sinh vật, nhưng cũng không thể chắc chắn.”
“Chúng ta phải vào,” Hạ Minh quyết định. “Nếu không, chúng ta sẽ không bao giờ biết được.”
Họ bước vào, và ánh mắt Hạ Minh nhanh chóng quét qua không gian tối tăm. Những thùng hàng chất đống, bụi bặm phủ đầy mọi thứ. Quốc bắt đầu kiểm tra các thùng, trong khi Thủy đứng bên ngoài, không ngừng lầm bầm.“Đừng để mình bị cuốn vào,” Hạ Minh nhắc nhở Thủy, nhưng cô ta chỉ lắc đầu.
“Cô có thực sự nghĩ rằng điều này sẽ thành công?” Thủy hỏi, giọng điệu châm biếm. “Chúng ta đang tìm kiếm điều không thể.”
“Đó là lý do chúng ta phải cố gắng,” Hạ Minh đáp, cảm thấy nỗi lo lắng dâng lên trong lòng.
Đột nhiên, một tiếng động vang lên từ phía sau. Họ quay lại, và một sinh vật đột biến lao ra, gầm gừ. Hạ Minh không kịp suy nghĩ, cô lao về phía sinh vật, dùng hết sức mình để đẩy nó ra. Hùng ngay lập tức theo sau, động tác nhanh nhẹn như một cơn bão.
“Lùi lại!” Hùng hét lên, khi anh giáng một đòn mạnh mẽ. Sinh vật gục xuống, nhưng không lâu sau, một con khác xuất hiện từ bóng tối. Hạ Minh cảm thấy sự hoảng loạn len lỏi trong lòng.
“Chúng ta không thể ở đây lâu hơn!” Quốc gào lên, giọng anh đầy căng thẳng. “Ra ngoài ngay!”
Hạ Minh nhìn thấy ánh mắt quyết tâm của Hùng. “Đi nào!” cô hét, dẫn đầu nhóm ra khỏi kho hàng, nhưng một con sinh vật khác đã chặn đường họ.
“Chạy!” Hùng kêu lên, đẩy Hạ Minh về phía trước. Nhưng Hạ Minh không thể để Hùng ở lại. Cô quay lại, chuẩn bị tấn công.
“Để tôi!” Quốc hét lên, lao về phía trước. Hạ Minh thấy tim mình thắt lại. “Không!” cô kêu lên, nhưng đã quá muộn.
Quốc đã ra tay, nhưng sinh vật lùi lại, rồi lao vào Hùng. Hạ Minh không thể đứng nhìn. Cô chạy tới, dùng sức mạnh của mình để hất văng sinh vật ra.
“Hùng!” Cô gào lên, thấy anh ngã xuống đất, mồ hôi và máu nhuộm đỏ mặt. “Anh không sao chứ?”
“Tôi không sao,” Hùng thở hổn hển, nhưng giọng anh yếu ớt. “Chúng ta phải đi ngay.”
Họ chạy ra ngoài, nhưng tiếng gầm gừ vẫn vang vọng. Hạ Minh cảm thấy mệt mỏi, nhưng quyết tâm trong cô không hề giảm sút. “Chúng ta sẽ tìm ra cách,” cô nói, giọng kiên quyết. “Đừng từ bỏ!”
Khi quay về căn cứ, Hạ Minh cảm thấy lòng mình trĩu nặng. Những hình ảnh đau thương vẫn ám ảnh trong tâm trí. Nhưng cô biết, họ không thể dừng lại. Họ phải tiếp tục chiến đấu.
“Chúng ta sẽ tìm ra cách kiểm soát virus,” cô khẳng định. “Chúng ta không thể để Nguyên chiến thắng.”
Trong lòng, Hạ Minh cảm nhận được một cơn gió lạnh lẽo đang đến gần, báo hiệu cho một cuộc chiến mới. Nhưng cô sẽ không từ bỏ hy vọng.