Hạ Minh và nhóm của cô chạy như điên, tim đập mạnh trong lồng ngực. Tiếng gầm rú của những sinh vật đột biến gần kề, không khí đầy mùi máu và sự hoảng loạn. Hạ Minh quay lại nhìn Đỗ Hùng, ánh mắt kiên định của anh như một chiếc phao giữa biển cả cuồng nộ.
“Chúng ta phải tìm một nơi ẩn náu!” Hùng hô to, cố gắng dẫn dắt mọi người. “Quốc, em có biết chỗ nào an toàn không?”
Quốc, người luôn im lặng nhưng luôn giữ được sự điềm tĩnh, gật đầu. “Có một nhà kho gần đây. Nếu chúng ta nhanh chóng đến đó, có thể sẽ an toàn.”
“Đi!” Hạ Minh dẫn đầu, không một giây do dự. Cô có thể cảm nhận được ánh mắt của Nguyên từ phía sau, cái nhìn đó như một cơn gió lạnh lẽo, khiến cô không thể lơ là.
Bóng tối dày đặc bao trùm khi họ lao vào con hẻm nhỏ. Tiếng chân đạp lên những mảnh vụn vang lên như tiếng chuông báo động. Hạ Minh cảm thấy mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng cô không dừng lại. Cô nhớ đến những người đã mất, và cả những người mà họ đang cố gắng bảo vệ.
Đến gần nhà kho, Quốc chỉ tay vào cánh cửa cũ kỹ. “Vào đi, nhanh lên!” Giọng anh nghiêm nghị, không còn thời gian để chần chừ.
Mọi người chen chúc nhau, và cuối cùng cũng chui vào bên trong. Hạ Minh đóng cửa lại, cố gắng giữ cho không khí bên trong yên tĩnh. “Chúng ta phải thở một chút,” cô nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy quyết đoán.
“Chúng ta không thể ở đây lâu,” Đỗ Hùng nhấn mạnh, mắt anh không rời khỏi cánh cửa. “Nếu Nguyên tìm thấy chúng ta…”
“Nguyên sẽ không tìm được,” Hạ Minh cắt ngang, nhưng trong lòng cô không thể tránh khỏi sự lo lắng. “Chúng ta có thời gian để nghỉ ngơi và tính toán bước tiếp theo.”
Lê Thủy, người luôn thích gây sự chú ý, giờ đây ngồi co ro ở góc phòng. “Tại sao phải nghe theo cô? Nguyên đã đúng. Chúng ta là những kẻ yếu đuối!” Cô ta nói với giọng đầy châm chọc.
“Thủy, bây giờ không phải lúc để cãi vã,” Hùng nói, giọng anh lạnh lùng nhưng không thiếu phần kiên nhẫn. “Chúng ta cần tập trung vào cách thoát khỏi đây.”
Hạ Minh nhìn Thủy, cảm giác nỗi đau từ quá khứ chợt dâng lên. Cô hiểu những gì Thủy đang cảm nhận, nhưng không thể để những cảm xúc đó chi phối quyết định của nhóm. “Nếu chúng ta muốn sống sót, chúng ta phải hợp tác. Nguyên không phải là kẻ duy nhất nguy hiểm. Những sinh vật đột biến ngoài kia cũng đang chờ đợi chúng ta.”
Đột nhiên, một tiếng động vang lên từ bên ngoài. Cánh cửa gỗ rung lên bần bật, như thể có thứ gì đó đang cố gắng xô đổ. Hạ Minh và mọi người lập tức im lặng, lắng nghe từng âm thanh.
“Chúng ta phải đi ngay bây giờ,” Quốc nói, vẻ mặt anh nghiêm túc. “Nếu chúng ta không hành động, có thể sẽ quá muộn.”
“Nhưng chúng ta không thể ra ngoài ngay lúc này,” Hạ Minh phản đối, cố gắng giữ bình tĩnh. “Chúng ta cần biết chắc chắn tình hình bên ngoài.”
“Cô có ý tưởng gì không?” Đỗ Hùng hỏi, đôi mắt anh lấp lánh sự quyết tâm. “Nếu cô có kế hoạch, hãy nói ra.”
Hạ Minh cảm thấy áp lực đè nặng lên vai, nhưng cô không thể để nhóm mất tinh thần. “Chúng ta sẽ tạo ra một tiếng động lớn ở một nơi khác, đánh lạc hướng chúng. Sau đó, chúng ta sẽ tìm cách thoát ra.”
“Được,” Hùng đồng ý. “Nhưng ai sẽ là người thực hiện?”
“Để tôi,” Quốc nói, giọng anh trầm tĩnh. “Tôi có thể sửa chữa một số thiết bị trong đây. Nếu chúng ta có thể tạo ra một tiếng nổ nhỏ, có thể sẽ thu hút sự chú ý của chúng.”
“Nhưng sẽ rất nguy hiểm,” Hạ Minh lo lắng. “Nếu có chuyện gì xảy ra…”“Tôi biết,” Quốc cắt ngang. “Nhưng nếu không làm gì, chúng ta sẽ chết ở đây.”
Cả nhóm im lặng, không ai nói thêm lời nào. Hạ Minh nhìn vào mắt từng người, cảm nhận sự kiên định trong ánh mắt họ. Cô gật đầu, đồng ý với kế hoạch.
Quốc bắt tay vào việc ngay lập tức, trong khi Hạ Minh và Hùng chuẩn bị cho tình huống xấu nhất. Lê Thủy vẫn ngồi ở góc, nhưng ánh mắt cô ta đã bớt châm chọc hơn. Có lẽ, trong lúc này, họ đều nhận ra rằng chỉ có sự đoàn kết mới giúp họ sống sót.
Sau một thời gian, Quốc đã hoàn thành công việc. “Sẵn sàng chưa?” anh hỏi, giọng đầy tự tin.
“Chúng ta phải nhanh chóng,” Hạ Minh nói. “Khi tiếng nổ vang lên, hãy chạy ra phía bên trái, hướng về phía căn cứ cũ. Đó là con đường an toàn nhất.”
Mọi người gật đầu, sự lo lắng lẫn quyết tâm hiện rõ trên từng gương mặt. Quốc bật công tắc, và một âm thanh lớn vang lên, phá tan sự tĩnh lặng của nhà kho.
Tiếng nổ vang lên như sấm rền, khiến những sinh vật bên ngoài bị thu hút. Hạ Minh cảm nhận được sự chuyển động bên ngoài, nhưng không có thời gian để chần chừ. “Đi!” cô hét lên.
Họ lao ra, ánh sáng chói lòa làm mắt họ choáng váng. Những sinh vật đột biến đang rối loạn, và Hạ Minh không hề chần chừ. Cô dẫn đầu, Đỗ Hùng theo sát, còn Quốc và Thủy chạy ngay phía sau.
Khi họ chạy, Hạ Minh cảm thấy như cả thế giới đang sụp đổ xung quanh. Tiếng gầm rú, tiếng bước chân, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự hỗn loạn. Nhưng trong lòng cô, một ngọn lửa quyết tâm cháy rực, thúc đẩy từng bước đi.
Bỗng, một bóng đen lao tới từ bên trái, Hạ Minh kịp thời né sang phải. Cô thấy một sinh vật đột biến, với đôi mắt đói khát và hàm răng sắc nhọn. Nó gầm lên, lao thẳng về phía họ.
“Hạ Minh!” Hùng hét lên, lao tới chặn lại sinh vật. Anh ra đòn mạnh mẽ, nhưng sinh vật phản ứng nhanh hơn, đẩy Hùng ngã xuống đất.
“Không!” Hạ Minh kêu lên, trái tim như thắt lại. Cô không thể để điều này xảy ra. Cô lao tới, dùng sức mạnh và kỹ năng của mình để tiêu diệt sinh vật.
Cảm giác như thời gian ngừng lại khi cô đứng đó, đối mặt với cái chết. Nhưng một thứ gì đó bên trong cô trỗi dậy, một sức mạnh mà cô chưa bao giờ biết đến. Hạ Minh ra đòn quyết định, và sinh vật gục xuống.
“Hùng!” cô hét lên, nhưng anh đã đứng dậy, khuôn mặt đầy mồ hôi và đau đớn. “Tôi không sao.”
“Chúng ta phải đi, ngay bây giờ!” Hạ Minh thúc giục, không cho phép mình lùi bước.
Họ tiếp tục chạy, nhưng tâm trí Hạ Minh không thể nào thoát khỏi hình ảnh của Nguyên. Hắn vẫn ở đâu đó, âm thầm quan sát, chờ đợi cơ hội để quay trở lại. Cô biết rằng cuộc chiến này chưa kết thúc.
Khi họ đến gần căn cứ cũ, Hạ Minh cảm thấy hồi hộp, nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Dù có bất kỳ điều gì xảy ra, họ vẫn còn sống, và cô sẽ không bao giờ từ bỏ.
“Chúng ta sẽ tìm ra cách,” cô nói, giọng cô kiên quyết. “Chúng ta sẽ không để Nguyên chiến thắng.”
Nhưng trong lòng, cô cảm nhận được một cơn gió lạnh lẽo đang đến gần, báo hiệu cho một cuộc chiến mới, một thử thách mới đang chờ đợi họ ở phía trước.