Tâm Thần Kẻ Bị Đuổi Bắt

Chương 7: Sự phản bội

Quân ngồi trong quán cà phê nhỏ, một nơi cậu thường đến để tìm chút bình yên giữa những bộn bề suy nghĩ. Ánh sáng ấm áp từ chiếc đèn treo trên trần nhà chiếu rọi lên gương mặt cậu, nhưng tâm trí cậu lại không thể tìm thấy sự tĩnh lặng. Những hình ảnh mờ ảo về mẹ, về những người bệnh tâm thần mà cậu đang tìm cách cứu giúp cứ hiện lên trong đầu.

Đột nhiên, cánh cửa quán mở ra, và một bóng dáng quen thuộc bước vào. Phạm Minh Tâm, người bạn cũ mà cậu đã lâu không gặp, tiến về phía cậu với nụ cười tươi tắn. Tâm có vẻ khác biệt so với những gì cậu nhớ. Mặc dù vẻ ngoài vẫn hiền lành, nhưng ánh mắt của anh ta lại có chút gì đó toan tính.

“Tâm!” Quân thốt lên, cố gắng giấu đi sự ngạc nhiên. “Cậu về khi nào?”

“Vừa mới hôm qua. Nghe nói cậu đang gặp rắc rối, nên quyết định ghé thăm.” Tâm ngồi xuống đối diện, ánh mắt chăm chú nhìn cậu. “Tôi có nghe qua những gì đang diễn ra. Cậu có cần giúp không?”

Quân cảm thấy một chút lo lắng. Những năm tháng qua, Tâm luôn là người thích nổi bật, dễ bị ảnh hưởng bởi những điều xung quanh. Lần này, cậu không thể không nghi ngờ về động cơ của anh ta. “Cậu định giúp tôi bằng cách nào?”

Tâm nhún vai, giọng điệu có phần tự tin. “Tôi có một số mối quan hệ, có thể giúp cậu tìm hiểu thêm về Vinh. Cậu biết đấy, tôi không phải là người chỉ đứng ngoài quan sát.”

Quân im lặng, không muốn thể hiện sự nghi ngờ, nhưng trong lòng cậu có điều gì đó không đúng. Cậu biết rõ Tâm chưa bao giờ có một lý do nào đó tốt đẹp để giúp đỡ người khác mà không mong muốn điều gì cho riêng mình. “Cảm ơn, nhưng tôi có thể tự lo.”

“Cậu không thể mãi tự mình chống chọi,” Tâm nói, giọng điệu có phần thúc giục. “Nếu cậu không hành động ngay bây giờ, Vinh sẽ không chỉ làm hại cậu mà còn cả những người khác nữa.”

Quân không thể phủ nhận rằng Tâm nói đúng, nhưng nỗi lo lắng trong lòng cậu cứ lớn dần. Liệu có phải Tâm chỉ muốn lợi dụng tình hình để khẳng định bản thân? Cậu không muốn tự mình vướng vào những âm mưu phức tạp, nhưng đồng thời, cậu cũng không thể từ chối sự giúp đỡ.

“Được rồi,” Quân nói, cắn môi. “Nhưng tôi không thể chắc chắn về động cơ của cậu.”

“Cậu cứ yên tâm,” Tâm cười, nhưng nụ cười đó không thể làm Quân cảm thấy an tâm hơn. “Tôi chỉ muốn giúp đỡ bạn bè.”

Quân gật đầu, không nói gì thêm. Cảm giác nghi ngờ vẫn còn đó, nhưng cậu không có lựa chọn nào khác. Thời gian đang trôi đi, và âm mưu của Vinh không chờ đợi ai cả.

“Tôi cần một kế hoạch,” Quân nói, quyết định không để Tâm dẫn dắt. “Chúng ta sẽ phải tìm hiểu nhiều hơn về những gì Vinh đang làm.”

Tâm gật đầu, nhưng Quân có thể thấy ánh mắt của anh ta lấp lánh, như thể anh ta đang mưu tính điều gì đó. “Chúng ta có thể bắt đầu bằng việc tìm kiếm thông tin từ những người trong ngành. Họ sẽ biết rõ hơn về những hoạt động mờ ám của Vinh.”

“Nhưng làm thế nào để tiếp cận họ?” Quân hỏi, cảm giác bất an trong lòng càng gia tăng.

“Để tôi lo. Cậu chỉ cần chuẩn bị cho những gì sắp tới,” Tâm trả lời, giọng điệu đầy tự tin.Quân cảm thấy một chút mâu thuẫn. Cậu không muốn quá phụ thuộc vào Tâm, nhưng đồng thời, cậu cũng nhận ra rằng cậu cần người hỗ trợ trong cuộc chiến này. “Tốt thôi. Nhưng tôi sẽ không để cậu làm mọi thứ một mình.”

“Đó mới là tinh thần của một Thần Thám,” Tâm đáp lại, nhưng ánh mắt của anh ta vẫn khiến Quân cảm thấy lo lắng.

***

Tối hôm đó, Quân về nhà, trong lòng nặng trĩu suy tư. Mọi thứ xung quanh dường như tối tăm hơn. Cậu không thể ngừng nghĩ về những gì Tâm đã nói, và những mối nguy hiểm đang rình rập. Quân cảm nhận được sức ép từ những bí mật mà Vinh đang che giấu, và cậu biết rằng thời gian không còn nhiều.

“Nguyên,” cậu lẩm bẩm khi nhìn vào gương. “Cậu ấy sẽ không thể giúp được tôi nếu tôi không giải quyết được vấn đề này.”

Quân quyết định gọi cho Nguyên. Giọng nói của cô vang lên trong điện thoại, đầy sức sống. “Quân! Cậu có ổn không?”

“Tôi cần gặp cậu ngay bây giờ. Có chuyện quan trọng,” Quân nói, giọng cậu dứt khoát.

Một lát sau, Nguyên xuất hiện trước cửa, khuôn mặt cô đầy lo lắng. “Có chuyện gì vậy?”

“Tâm đã quay lại. Anh ta muốn giúp tôi, nhưng tôi không tin tưởng anh ta,” Quân nói, cảm giác nặng nề trong lòng càng tăng lên.

Nguyên im lặng một lúc, rồi nói: “Cậu có biết Tâm là ai không? Anh ta có thể không phải là người đáng tin, nhưng nếu cậu cần thông tin, chúng ta có thể dùng anh ta.”

“Cậu nghĩ tôi nên làm gì?” Quân hỏi, mong muốn nhận được một lời khuyên từ người bạn thân.

“Tôi nghĩ chúng ta nên theo dõi Tâm, xem anh ta thực sự đang làm gì. Nếu có điều gì khả nghi, chúng ta sẽ có kế hoạch ứng phó,” Nguyên đáp, ánh mắt cô sáng lên.

Quân gật đầu, cảm thấy một chút nhẹ nhõm. “Cảm ơn, Nguyên. Cậu luôn biết cách làm tôi cảm thấy tốt hơn.”

“Hãy chuẩn bị cho những điều bất ngờ,” Nguyên nói, nụ cười trở lại trên môi cô. “Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với mọi thứ.”

Quân cảm thấy một sức mạnh mới trong lòng. Dù có những lo lắng, nhưng cậu không còn đơn độc trong cuộc chiến này. Cùng với Nguyên, cậu sẽ tìm ra sự thật, không chỉ về Vinh mà cả về Tâm.

Khi họ bước ra khỏi cửa, bầu không khí như nặng nề hơn. Quân không thể biết rằng cuộc chiến sắp tới sẽ đưa cậu đến những ngã rẽ không ngờ, và những bí mật sẽ dần hé lộ. Thời gian không đứng yên, và cậu biết rằng, trong thế giới này, sự phản bội có thể đến từ những người gần gũi nhất.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn