Tâm Thần Kẻ Bị Đuổi Bắt

Chương 6: Âm mưu dần lộ diện

Quân và Nguyên đứng trước cánh cửa sắt nặng nề, nơi mà cuộc họp bí mật sắp diễn ra. Ánh đèn vàng hắt ra từ bên trong lờ mờ, tạo ra một không khí nặng nề và hồi hộp. Quân cảm thấy nhịp tim mình đập mạnh hơn, trong khi Nguyên đứng bên cạnh, ánh mắt cô chứa đựng sự lo lắng.

“Mình không biết đây có phải là một ý tưởng hay không,” Nguyên nói, giọng thấp và khẽ.

“Mình đã quyết định rồi,” Quân đáp, quyết tâm hiện rõ trong giọng nói. “Chúng ta không thể bỏ lỡ cơ hội này.”

Nguyên gật đầu, nhưng vẻ lo lắng vẫn hiện rõ trên khuôn mặt. Cô biết rằng sự quyết tâm của Quân có thể đưa họ đến những ranh giới nguy hiểm. Họ lén lút nép mình vào một góc tối, lắng nghe những âm thanh vọng ra từ bên trong.

“Mình nghĩ có ai đó đang đứng ở cửa,” Nguyên thì thào, lo lắng.

“Mình sẽ dùng khả năng của mình để kiểm tra,” Quân nói, ánh mắt cậu dồn vào cánh cửa. Cậu nhắm mắt lại, tập trung vào những suy nghĩ bên trong. Đột nhiên, những âm thanh rõ ràng hơn, những cuộc trò chuyện rời rạc vang lên trong đầu cậu.

“Chúng ta cần phải hoàn tất kế hoạch sớm hơn,” một giọng nói trầm và quyết đoán phát ra. “Nguyễn Minh Vinh sẽ không chấp nhận bất kỳ sự chậm trễ nào.”

“Nhưng nếu chúng ta không đủ thời gian, mọi thứ sẽ bị bại lộ,” một giọng nói khác, có vẻ trẻ trung hơn, phản bác.

Quân mở mắt, khuôn mặt cậu trở nên căng thẳng. “Họ đang bàn về một kế hoạch gì đó lớn lắm. Có vẻ như Vinh đang giám sát mọi thứ.”

Nguyên nắm chặt tay Quân, “Chúng ta phải vào trong, tìm hiểu thêm.”

“Được rồi,” Quân gật đầu, “Nhưng phải cẩn thận.”

Hai người nhẹ nhàng mở cánh cửa, bước vào trong bóng tối dày đặc. Không khí lạnh lẽo và nặng nề, như thể thời gian đã ngừng lại. Họ đứng lặng lẽ một góc, quan sát những người đang tụ tập quanh một bàn lớn. Trong số đó, Quân nhận ra gương mặt của Nguyễn Minh Vinh, người đàn ông mà cậu đã tìm kiếm.

Vinh đang nói chuyện với một người đàn ông khác, có vẻ như là một trong những cộng sự của ông ta. “Chúng ta không thể để bất kỳ ai biết được những gì đang xảy ra ở đây. Nếu tổ chức phát hiện ra, mọi thứ sẽ tan vỡ,” Vinh nói, giọng điệu lạnh lùng.

“Nhưng chúng ta cần phải đảm bảo nguồn cung cấp,” người đàn ông kia đáp, vẻ mặt lo lắng. “Nếu không, những người bệnh sẽ không có nơi nào để đi.”

Quân nghe thấy từng từ, cảm giác như từng mảnh ghép của câu chuyện đang dần lộ diện. Cậu quay sang Nguyên, ánh mắt cậu sáng lên. “Chúng ta cần phải ghi lại những gì họ đang nói.”

Nguyên gật đầu, lấy điện thoại ra, nhưng Quân đã ngăn cô lại. “Không thể dùng điện thoại. Họ có thể phát hiện ra. Chúng ta phải nhớ từng chi tiết.”

Quân tập trung lắng nghe, cảm nhận từng chữ, từng cảm xúc trong giọng nói của họ. Thời gian trôi qua, và những bí mật dần hé lộ trước mắt cậu. “Họ đang lợi dụng những người mắc bệnh tâm thần để kiếm tiền,” Quân thầm thì với Nguyên, “Vinh không chỉ muốn kiểm soát họ mà còn biến họ thành công cụ.”Nguyên rùng mình, “Mình không thể tin được. Tại sao lại làm như vậy?”

“Mục tiêu của ông ta không chỉ đơn giản là tiền bạc. Có điều gì đó lớn hơn đang diễn ra,” Quân nói, sự kiên quyết lại dâng trào trong lòng cậu.

Bất ngờ, một tiếng động lớn vang lên, làm mọi người trong phòng quay lại. Quân và Nguyên hoảng hốt, vội vàng lùi lại. “Chúng ta phải đi ngay,” Nguyên nói, giọng thấp.

Nhưng trước khi họ kịp di chuyển, cánh cửa phòng mở ra, và một người đàn ông to lớn bước vào. Quân nhận ra đó là Trần Thanh Bảo, cận vệ của Vinh. Ánh mắt lạnh lùng của Bảo quét qua căn phòng, khiến Quân cảm thấy như có một sức ép nặng nề đè lên mình.

“Các người đang làm gì ở đây?” Bảo hỏi, giọng điệu đe dọa.

Quân và Nguyên không kịp trả lời, chỉ kịp quay lưng chạy. Họ lao ra khỏi phòng, trái tim đập thình thịch. Quân có thể cảm nhận được sự đuổi bắt ở phía sau, và sự quyết tâm trong lòng cậu càng tăng lên.

“Chạy nhanh hơn!” Nguyên kêu lên, nắm chặt tay Quân.

Họ chạy qua các hành lang tối tăm, tìm kiếm lối thoát. Quân không ngừng suy nghĩ, phải tìm cách để thoát khỏi nơi này và bảo vệ những người mà Vinh đang lợi dụng. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, nhưng cậu biết rằng không thể dừng lại.

Cuối cùng, họ tìm thấy một cửa sổ nhỏ ở cuối hành lang. Quân nhanh chóng đẩy Nguyên ra trước, “Lên trước đi!”

Nguyên leo lên, nhưng khi Quân sắp sửa theo sau, cậu nghe thấy tiếng bước chân đang đến gần. “Nhanh lên!” Nguyên thúc giục.

Quân nhảy lên cửa sổ, nhưng chỉ vừa kịp chạm tay vào khung cửa, một bàn tay mạnh mẽ đã kéo cậu lại. Cảm giác lạnh lẽo khi bị nắm chặt khiến Quân hoảng sợ. Bảo đứng đó, khuôn mặt lạnh lùng như đá.

“Chạy đi!” Quân hét lên với Nguyên.

Nguyên quay lại, nhưng Quân đã bị giữ lại. “Không! Mình không thể bỏ cậu lại!” Nguyên khóc.

“Mình sẽ ổn. Hãy đi!” Quân gào lên, cảm thấy sức mạnh của Bảo đang dồn nén quanh mình.

Bảo kéo Quân lại gần, đôi mắt của hắn lấp lánh sự thù địch. “Cậu không thể trốn thoát.”

Quân cảm thấy như mọi thứ đang sụp đổ. Cậu cần phải tìm cách thoát khỏi đây, không chỉ vì bản thân mà còn vì những người mà Vinh đang thao túng. Cuộc chiến với những bí mật đen tối của Vinh chỉ mới bắt đầu, và cậu biết rằng không thể để mình bị đánh bại.

“Chạy đi, Nguyên!” Quân hét lên lần nữa, trong khi Bảo đã kéo cậu về phía cửa chính, nơi ánh sáng đang dần biến mất.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn