Tâm Thần Kẻ Bị Đuổi Bắt

Chương 15: Lời hứa

Quân đứng thẳng dậy, mặc dù cơ thể vẫn còn choáng váng sau cú đánh. Ánh mắt cậu hướng về Vinh, người đang tiến lại gần với vẻ lạnh lùng. Cảm giác sợ hãi và giận dữ trong lòng cậu hòa quyện, nhưng cậu không thể để bản thân gục ngã. Nguyên đứng bên cạnh, đôi tay nắm chặt, sẵn sàng cho một cuộc chiến mới.

“Mẹ tôi không phải là một quân cờ trong tay ông!” Quân quát, từng chữ như một lời thề. “Tôi sẽ không để ông làm hại bà ấy.”

Vinh nhếch môi cười, sự tự mãn hiện rõ. “Cậu thật ngây thơ. Cậu không biết rằng mẹ cậu đã tự chọn con đường này sao? Cô ấy đã từ bỏ cậu từ lâu.”

Quân cảm thấy như trái tim mình bị bóp nghẹt. Mẹ cậu, người mà cậu luôn muốn cứu giúp, lại có thể là một phần của âm mưu tàn nhẫn này. Nhưng cậu không thể cho phép mình nghi ngờ. Cậu đã hứa với chính mình, với Nguyên và Hằng, rằng cậu sẽ không từ bỏ cuộc chiến này. “Tôi sẽ tìm ra sự thật,” Quân nói, giọng cậu mạnh mẽ hơn bao giờ hết. “Và tôi sẽ cứu mẹ tôi.”

Nguyên nhìn Quân, ánh mắt cô đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ làm điều đó cùng nhau. Không ai có thể ngăn cản chúng ta.”

“Cả hai người sẽ không đi xa hơn đâu,” Vinh cắt ngang, giọng điệu cứng rắn. “Tôi sẽ không cho phép bất kỳ ai làm hại kế hoạch của mình.”

Quân không còn thời gian để suy nghĩ, cậu tập trung năng lượng, cảm nhận được sự nhúc nhích trong tâm trí những kẻ cận vệ xung quanh. Họ đang lo lắng, thiếu quyết tâm, và điều đó chính là cơ hội của cậu.

“Nguyên, tấn công!” Quân ra lệnh, và cả hai lập tức lao vào trận chiến. Quân nhanh chóng né tránh một cú đấm từ một cận vệ, sau đó phản công bằng cách dùng năng lực của mình để khiến hắn ta chùn bước. Ánh mắt cậu lướt qua những kẻ thù, cảm nhận được sự bất an trong lòng họ.

Nguyên, với sự nhanh nhẹn của mình, đã đá văng một tên cận vệ khác ra xa. Cô không chỉ là một người bạn, mà còn là một chiến hữu đáng tin cậy. Mỗi cú đá, mỗi cú đấm của họ đều mang trong mình sức mạnh của niềm tin và hy vọng.

Nhưng cuộc chiến không dễ dàng. Những cận vệ vẫn tiếp tục tràn vào, và Quân cảm thấy sức lực của mình dần cạn kiệt. Cậu biết mình cần phải hành động nhanh chóng. “Chúng ta không thể để họ chiếm ưu thế!” Quân kêu lên.

Vinh đứng quan sát, vẻ mặt không chút lo lắng. “Các cậu sẽ không thể thắng được. Đừng phí thời gian.”

Quân cảm thấy một cơn tức giận trào dâng. Cậu không thể để Vinh tiếp tục chế nhạo họ. Cậu nhớ đến những người bị bệnh tâm thần mà cậu đã gặp, những người mà cậu muốn cứu. “Tôi không chỉ chiến đấu cho mình. Tôi chiến đấu cho tất cả những người đang phải chịu đựng như mẹ tôi!”

“Đủ rồi!” Vinh gầm lên, ánh mắt trở nên dữ dội. “Cậu sẽ phải trả giá cho sự ngu ngốc này.”

Quân liếc nhìn Nguyên, cả hai đều hiểu rằng đây là thời điểm quyết định. Họ không còn đường lui, và chỉ có thể tiến về phía trước. “Cùng nhau!” Quân nói, rồi cả hai lao vào tấn công.Cuộc chiến tiếp tục diễn ra, và Quân cảm nhận được áp lực trong lòng mình. Cậu phải giữ vững tinh thần, không chỉ cho bản thân mà còn cho Nguyên. Dù có thế nào, họ cũng sẽ không từ bỏ.

Khi một cú đấm mạnh từ phía sau khiến Quân ngã xuống lần nữa, cậu cảm thấy như mọi hy vọng đang rời bỏ mình. Nhưng ngay lập tức, tiếng nói của Nguyên vang lên bên tai: “Đứng dậy, Quân! Mình không thể thua!”

Câu nói như một liều thuốc tinh thần, khiến cậu tìm lại được sức mạnh. Cậu đứng dậy, hít một hơi sâu, và lao vào trận chiến với tất cả sức lực còn lại. “Chúng ta sẽ không từ bỏ!” Quân hét lên, và Nguyên đáp lại bằng một cú đá mạnh mẽ.

Vinh, chứng kiến sự kiên cường của họ, không còn giữ được vẻ tự mãn. “Cậu nghĩ mình có thể thắng sao?” ông ta quát.

“Không chỉ thắng. Chúng ta sẽ lật đổ ông!” Quân tuyên bố, quyết tâm cháy bỏng trong ánh mắt.

Nhưng ngay khi họ đang dồn sức vào cuộc chiến, một tiếng động lớn vang lên. Cánh cửa phía sau lại mở ra, và một bóng người lạ xuất hiện. Đó là Hằng, ánh mắt đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy quyết tâm. “Quân! Nguyên! Tôi đã đến!”

“Cô đến đúng lúc,” Nguyên thở phào. “Chúng ta cần thêm sức mạnh.”

Hằng tiến lên, ánh mắt sắc bén. “Tôi sẽ giúp các cậu. Chúng ta cần phải tìm cách kết thúc trò chơi này.”

Quân cảm thấy một nguồn năng lượng mới tràn đầy. Họ đã không đơn độc trong cuộc chiến này. “Cùng nhau, chúng ta sẽ làm được!” Quân nói, lòng tràn đầy hy vọng.

Cuộc chiến lại bùng nổ, lần này với sức mạnh của cả ba. Quân, Nguyên và Hằng như những chiến binh, đấu tranh không chỉ cho bản thân mà còn cho tất cả những người bị áp bức. Mỗi đòn tấn công đều mang trong mình một mục tiêu lớn lao hơn.

Vinh nhìn họ với sự tức giận. “Các cậu sẽ phải trả giá cho sự nổi loạn này!”

Quân không sợ hãi. Cậu đã quyết tâm và không cho phép bản thân từ bỏ. “Chúng ta sẽ không dừng lại cho đến khi sự thật được phơi bày!”

Cuộc chiến vẫn tiếp diễn, và Quân biết rằng đây chỉ mới là khởi đầu cho một hành trình dài phía trước. Những bí mật đang chờ đợi họ, và cậu sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra tất cả.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn