Tâm Thần Kẻ Bị Đuổi Bắt

Chương 14: Bẫy

Quân và Nguyên đứng bên ngoài cánh cửa cơ sở, hơi thở hổn hển, sự hồi hộp và căng thẳng vẫn còn đọng lại trong không khí. Họ chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì một tiếng động lớn vang lên từ bên trong, khiến cả hai giật mình.

“Đó là gì vậy?” Nguyên hỏi, ánh mắt lo lắng.

“Có thể họ đã phát hiện ra chúng ta,” Quân đáp, cảm giác lo lắng dâng cao. “Chúng ta phải rời khỏi đây ngay.”

Họ nhanh chóng chạy ra phía bãi đậu xe. Nhưng khi vừa tới nơi, Quân thấy một bóng người quen thuộc. Vũ Tiến Thành đứng đó, ánh mắt lạnh lùng, tay chắp sau lưng. Quân cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. Thành đang chờ họ.

“Cậu không thể thoát được đâu, Quân,” Thành nói, giọng điềm tĩnh nhưng sắc lạnh. “Tôi đã biết mọi thứ.”

Nguyên nắm chặt tay, chuẩn bị sẵn sàng cho bất kỳ tình huống nào. “Chúng tôi không có thời gian cho trò chơi của cậu.”

“Trò chơi?” Thành cười nhẹ. “Đây không phải trò chơi. Đây là cuộc chiến giữa chúng ta.”

Quân cảm thấy sự căng thẳng gia tăng. “Cậu không hiểu mình đang làm gì. Vinh không phải là người mà cậu nên liên minh.”

“Vinh mang lại sức mạnh và cơ hội,” Thành đáp, ánh mắt không chớp. “Còn cậu, cậu chỉ là một kẻ yếu đuối.”

“Yếu đuối?” Quân không kìm được, giọng cậu vang lên đầy thách thức. “Cậu sẽ thấy sức mạnh của tôi khi cần thiết.”

Bất ngờ, Thành vung tay ra hiệu. Một nhóm người xuất hiện từ bóng tối, tất cả đều mặc áo khoác đen, khuôn mặt lạnh lùng. Quân nhận ra họ là những cận vệ của Vinh.

“Đừng để họ áp đảo,” Nguyên thì thầm, ánh mắt quyết đoán. “Chúng ta phải chiến đấu.”

Quân gật đầu, cảm thấy dòng máu trong người sôi sục. Đối mặt với nhóm người kia, cậu không còn lựa chọn nào khác. Cậu phải bảo vệ Nguyên và tìm cách thoát khỏi đây.

“Chạy!” Quân hét lên, và cả hai lao vào cuộc rượt đuổi. Tiếng bước chân dồn dập đuổi theo họ. Quân cảm thấy nỗi sợ hãi, nhưng lòng quyết tâm không ngừng dâng cao. Họ phải tìm cách thoát khỏi bẫy này.

“Hướng này!” Nguyên chỉ tay về phía một hành lang nhỏ. Họ lao vào, chạy nhanh qua những cánh cửa, không để lại dấu vết. Quân cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, nhưng cậu không dám dừng lại.

“Cậu có biết nơi này không?” Nguyên hỏi, thở hổn hển.

“Chưa từng đến đây,” Quân thú nhận, “nhưng chúng ta phải tìm đường ra.”

Mọi thứ diễn ra như một cơn ác mộng. Họ chạy qua các hành lang tối tăm, ánh sáng từ những bóng đèn chập chờn. Tiếng bước chân của nhóm cận vệ vang lên ngày một gần, Quân cảm thấy như có hàng ngàn đôi mắt đang theo dõi họ.

“Phía trước có một cửa sổ!” Nguyên chỉ ra. Họ chạy đến, nhưng cánh cửa đã bị khóa chặt.

“Không thể nào!” Quân nắm chặt tay, cảm giác tuyệt vọng ập đến. “Chúng ta không thể dừng lại!”

Nguyên nhìn xung quanh, “Có lối thoát nào khác không?”

“Mình không biết,” Quân đáp, “nhưng không thể quay lại.”Một tiếng động lớn vang lên, cánh cửa phía sau bật mở, nhóm cận vệ lao vào. Quân và Nguyên bị dồn vào góc tường, không còn đường lui. Quân cảm thấy tim mình đập thình thịch, nhưng cậu không thể để Nguyên hoảng loạn.

“Cậu hãy đứng sau lưng mình,” Quân nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.

Nguyên gật đầu, đôi mắt tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không để họ bắt được mình.”

Nhóm cận vệ tiến gần hơn, ánh mắt họ như những con thú đang rình mồi. Quân cảm thấy sức mạnh trong lòng mình trỗi dậy. Cậu biết mình phải hành động.

“Giữ vững!” Quân hét lên, lao về phía trước. Nguyên theo sát sau, cả hai cùng nhảy vào cuộc chiến không thể tránh khỏi. Quân tập trung, sử dụng khả năng của mình để đọc tâm trí kẻ đối diện.

“Đừng dại dột!” Một cận vệ lớn tiếng, nhưng Quân đã kịp thời né tránh đòn tấn công đầu tiên. Ánh mắt cậu lướt qua những kẻ thù, cảm nhận được suy nghĩ và cảm xúc của họ. Họ sợ hãi, nhưng cũng đầy quyết tâm.

“Nguyên, cậu bên trái!” Quân quát.

Nguyên lập tức xoay người, tung một cú đá mạnh mẽ vào một cận vệ, khiến hắn ngã xuống. Quân cảm thấy lòng tự hào khi thấy Nguyên chiến đấu. Họ không chỉ là hai người bạn, mà là một đội.

Cuộc chiến diễn ra ác liệt. Mồ hôi chảy ròng ròng trên trán Quân, nhưng sự kiên cường của cậu không giảm sút. Cậu cảm nhận được áp lực, nhưng không cho phép mình gục ngã. Nguyên đứng bên cạnh, luôn sẵn sàng hỗ trợ.

Một cận vệ khác lao tới, Quân kịp thời né tránh và phản công. Cậu có thể cảm nhận được sự nhụt chí trong tâm trí kẻ thù, điều đó giúp cậu có lợi thế. Nhưng ngay khi cậu định tấn công tiếp, một cú đánh bất ngờ từ phía sau khiến Quân ngã xuống.

“Quân!” Nguyên hét lên, lao tới để cứu bạn mình.

Quân cố gắng đứng dậy, nhưng cảm giác choáng váng khiến cậu chao đảo. Hắn ta tiến lại gần, ánh mắt đầy ác ý. Cậu phải nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

“Đừng sợ, mình sẽ không để cậu bị tổn thương,” Nguyên nói, ánh mắt kiên định. Cô đứng chắn trước Quân, sẵn sàng bảo vệ cậu bằng mọi giá.

Nguyên tung ra một đòn mạnh, đẩy lùi kẻ tấn công. Quân cảm thấy sức mạnh trỗi dậy trong lòng. Họ có thể làm được, miễn là họ bên nhau.

Nhưng ngay khi họ đang dồn sức vào trận chiến, tiếng chuông báo động vang lên. Cánh cửa lớn đột ngột mở ra, ánh sáng mạnh chiếu vào, và một bóng người xuất hiện. Đó là Lê Quốc Vinh, khuôn mặt lạnh lùng và ác ý.

“Chơi trò chơi này đã kết thúc,” ông ta nói, giọng điệu không chút cảm xúc.

Quân cảm thấy như mọi hy vọng sụp đổ. Họ đã bị dồn vào bẫy, và giờ đây, kẻ thù đã đến.

“Mình không thể để cậu làm hại mẹ mình!” Quân hét lên, sự quyết tâm tràn ngập.

“Mẹ cậu không còn quan trọng nữa,” Vinh đáp, ánh mắt đầy tàn nhẫn. “Cô ấy chỉ là một phần trong kế hoạch của tôi.”

Quân cảm thấy nỗi sợ hãi và giận dữ hòa quyện. Cậu phải tìm cách thoát khỏi đây, không chỉ cho bản thân mà còn cho những người khác.

Cuộc chiến sinh tồn vẫn đang diễn ra, nhưng giờ đây, nó đã trở thành một cuộc chiến không chỉ với kẻ thù bên ngoài mà còn với những bóng ma trong tâm trí của chính họ. Quân biết rằng, nếu không tìm ra cách, tất cả sẽ kết thúc trong bóng tối.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn