Tạm Biệt Mùa Đông

Chương 14

Cậu thiếu niên cúi đầu, khẽ cất lời xin lỗi:

“Xin lỗi cậu. Tôi từng nghĩ có lẽ vì hoàn cảnh gia đình cậu không tốt nên cậu mới phải đi làm thêm. Nhưng tôi thật sự không ngờ…”

Giọng nói giải thích bên tai dần trở nên xa xôi.

Trong một khoảnh khắc vô tình quay mắt nhìn sang, tôi bỗng thấy ở góc ngoặt tối tăm của con hẻm dài phía xa, Lý Tân cùng con trai ông ta là Lý Nhất Minh đang lặng lẽ đứng đó.

Hai người họ trợn mắt nhìn chằm chằm về phía này.

Trong nháy mắt, hơi thở của tôi nghẹn lại.

Cảm giác giống như một gáo nước đá lạnh buốt đột ngột dội thẳng từ đỉnh đầu xuống, khiến toàn thân tôi lạnh toát.

Tôi lập tức nắm lấy tay Thẩm Từ, kéo anh xoay người bước nhanh về hướng ngược lại.

Mãi đến khi hoàn toàn không còn cảm nhận được hai ánh mắt âm u kia nữa, tôi mới dừng bước.

“Cậu làm sao vậy?”

“Không sao.”

Tôi khom người ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c đang nghẹn lại, tham lam hít từng ngụm không khí lạnh giá.

“Tôi vừa nhìn thấy một con mèo… Tôi sợ mèo.”

Thẩm Từ đứng phía sau, nhẹ nhàng vỗ lưng giúp tôi bình tĩnh lại.

Tôi nhắm c.h.ặ.t mắt.

Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống nơi khóe mắt.

Đến khi mở mắt ra lần nữa, trong đáy mắt tôi đã nhiều thêm vài phần lạnh lẽo và quyết tuyệt.

“Thẩm Từ, hôm nay hai chúng ta đã nói rõ với nhau rồi. Sau này nếu tôi không tìm cậu, cậu cũng đừng đến làm phiền tôi nữa.”

Bông tuyết đọng trên hàng mi và mái tóc anh.

Cậu thiếu niên lặng lẽ nhìn tôi.

Đôi mắt đen sâu thẳm bình tĩnh đến mức chẳng thể nhìn ra bất kỳ cảm xúc nào.

“Tất cả những lần chúng ta gặp nhau trước đây đều là do một tay tôi sắp đặt.”

Tôi nhìn chằm chằm vào anh, từng lời nói ra đều như bị phủ lên một lớp độc d.ư.ợ.c cay nghiệt.

“Tôi đã tính toán rất lâu để tiếp cận cậu, bởi vì từ sớm tôi đã biết cậu rất nhiều tiền.”

“Nhưng bây giờ mọi chuyện đã bị cậu phát hiện rồi.”

“Tôi mệt rồi, không muốn tiếp tục trò chơi này nữa.”

“Cậu đi đi. Sau này cũng đừng tìm tôi nữa.”

Trong khoảng thời gian tiếp xúc với Thẩm Từ, tôi biết anh ghét nhất những kẻ giả dối, lừa gạt, nịnh nọt và độc ác.

Vì vậy, tôi mới nghĩ rằng…

Chỉ cần nói ra những lời này, anh nhất định sẽ nảy sinh chán ghét với tôi.

Nhưng tôi không ngờ rằng, giữa màn tuyết trắng mịt mù và cơn gió lạnh buốt, anh lại đột nhiên lên tiếng:

“Bao nhiêu?”

Tôi sững người.

“Hả?”

Đôi mắt anh không hề chớp, chỉ lặng lẽ nhìn thẳng vào tôi.

Thẩm Từ dứt khoát lấy chiếc ví da màu đen trong túi áo khoác chần bông ra, đập mạnh vào lòng bàn tay.

Dáng người anh vẫn thẳng tắp.

Ánh mắt vẫn kiên định, bình tĩnh.

“Cần bao nhiêu?”

“Một vạn? Mười vạn? Năm trăm vạn? Có đủ không?”

“Rốt cuộc cần bao nhiêu tiền thì cậu mới chịu tiếp tục ở bên cạnh tôi như trước?”

Tôi hoàn toàn không nghe thấy anh đang nói gì.

Toàn bộ sự chú ý của tôi đều bị con hẻm dài, tối om phía sau lưng anh thu hút.

Ngay phía sau anh, nơi anh hoàn toàn không hề hay biết…

Hai bóng người đang âm thầm tiến lại gần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Không thể để Lý Tân biết đến sự tồn tại của Thẩm Từ.

Đó là suy nghĩ duy nhất còn sót lại trong đầu tôi lúc này.

Trong lúc hoảng loạn, tôi giơ tay lên.

Một cái tát mạnh giáng thẳng xuống mặt Thẩm Từ.

Gió tuyết gào rít.

Những bông tuyết trắng xóa bay nghiêng trong màn đêm.

Nước mắt tôi cũng theo đó rơi xuống không ngừng.

“Thẩm Từ, cậu cút đi!”

Đừng bước vào vũng bùn dơ bẩn này của tôi.

Thẩm Từ là người được trời cao ưu ái.

Anh là người luôn sống giữa vô số ánh mắt ngưỡng mộ và yêu thích.

Từ nhỏ đến lớn, có ai gặp anh mà chẳng nâng niu, trân trọng, sợ làm tổn thương anh dù chỉ một chút?

Một cậu thiếu niên kiêu hãnh như vậy…

Làm sao có thể chịu nổi sự nhục nhã này?

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Đầu Thẩm Từ lệch sang một bên.

Anh lặng lẽ cúi xuống, không ai biết lúc ấy trong lòng anh đang nghĩ gì.

Một lúc lâu sau, anh mới ngẩng đầu.

Gương mặt không còn chút biểu cảm nào.

Anh lạnh nhạt liếc nhìn tôi một cái, sau đó không nói thêm lời nào, chỉ lách qua người tôi, bình thản bước đi.

Tôi quay đầu nhìn theo bóng lưng anh dần xa.

Cuối cùng, tôi cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.

Khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười nhẹ nhõm.

“Khương Sơ, cậu ta là ai thế?”

Giọng nói âm u, lạnh lẽo của Lý Tân vang lên ngay phía sau lưng tôi.



Chuyện tôi ngất xỉu trong phòng phỏng vấn rồi được Thẩm Từ bế đi đã nhanh ch.óng tạo nên một trận sóng gió lớn trong đài truyền hình.

Đến giờ ăn trưa, cô đồng nghiệp ngồi ở vị trí bên cạnh đặc biệt tìm tới hóng hớt:

“Rốt cuộc cô với Thẩm Từ có quan hệ gì thế hả?”

Tôi nhét một miếng cơm vào miệng, giả vờ ngây ngô:

“Quan hệ đối tác làm ăn thôi. Anh ấy là bên B của tôi mà.”

“Thôi đi cô nương.”

Cô ấy bĩu môi.

“Hôm đó cô ngất nên đâu có nhìn thấy. Lúc ấy lãnh đạo đài đang đứng nói chuyện với Thẩm Từ ở đó, cô vừa xoay người một cái là ngã xuống. Thẩm Từ lập tức đẩy lãnh đạo đài sang một bên, bế thẳng cô lên từ dưới đất.”

“Lúc đó bọn tôi đều sợ hết hồn. Lãnh đạo đài còn bảo gọi cấp cứu 120 nữa cơ. Ai ngờ Thẩm Từ lại cúi xuống, dùng ch.óp cằm chạm nhẹ lên trán cô rồi bảo cô chỉ bị sốt.”

“Cái động tác đó ấy à… chậc chậc, thuần thục đến mức cứ như đã làm chuyện này vô số lần rồi vậy.”

“Anh ấy còn nói trong nhà có sẵn t.h.u.ố.c hạ sốt nên muốn đưa cô về.”

“Lúc đó tất cả chúng tôi đều phải tặc lưỡi. Nhà ai mà chẳng có sẵn t.h.u.ố.c hạ sốt chứ? Tâm tư của anh ấy thể hiện rõ ràng đến mức đó rồi còn gì.”

Cô ấy vẫn thao thao bất tuyệt bên tai.

Còn tôi thì nhanh ch.óng ăn xong bát cơm, đặt đũa xuống rồi đứng dậy.

“Tôi đi trước nhé.”

Sau giờ tan làm, tôi tình cờ gặp Lục Dịch Trạch ngay dưới sảnh công ty.

Tối qua cậu ta nghe chuyện tôi muốn vay tiền, cho rằng tôi đang gặp phải khó khăn nghiêm trọng nào đó, nên đã đặc biệt tìm hiểu địa chỉ công ty để đến thăm tôi.





Tôi nghĩ người ta đã cất công đến tận đây rồi, nếu cứ để cậu ta về thì cũng không tiện, nên dẫn thẳng cậu ta tới một quán ăn gần đó mời cậu ta dùng bữa.