Kết quả vòng chung kết Kỳ thi Học sinh giỏi Vật lý toàn quốc nhanh ch.óng được công bố.
Thẩm Từ thành công tiến vào đội tuyển quốc gia, đồng thời nắm chắc suất tuyển thẳng vào Đại học Thanh Hoa.
Thầy hiệu trưởng đích thân tổ chức một buổi lễ tuyên dương khen thưởng. Bài phát biểu được chuẩn bị kỹ lưỡng, từng câu từng chữ đều không tiếc lời ca ngợi, nâng Thẩm Từ lên tận chín tầng mây.
Bố mẹ Thẩm Từ cũng đặc biệt sắp xếp thời gian đến tham dự buổi lễ lần này.
Khâu cuối cùng của chương trình là bố mẹ Thẩm Từ cùng anh bước lên sân khấu nhận giải thưởng.
Thế nhưng Thẩm Từ lại mím c.h.ặ.t môi, gương mặt lộ rõ vẻ không vui, dáng vẻ chẳng khác nào bị bố mẹ ép buộc phải bước lên đó.
Trên sân khấu, gió thổi l.ồ.ng lộng.
Cột cờ rung lên từng hồi, phát ra những tiếng phần phật. Lá quốc kỳ đỏ rực kiêu hãnh tung bay giữa trời.
Tôi đứng dưới khán đài, lặng lẽ nhìn anh thật lâu, giống như đã quên mất phải rời đi.
Tôi cứ đứng yên ở đó, không hề nhúc nhích.
Đột nhiên, Thẩm Từ ngước mắt lên.
Giữa khoảng cách xa xôi, ánh mắt anh xuyên qua đám đông, chuẩn xác dừng lại trên người tôi.
Ngày 17 tháng 12 là ngày học sinh khối 11 của Trường Trung học số 1 chính thức bắt đầu kỳ nghỉ đông.
Tôi đã sớm hẹn với ông chủ quán ăn rằng hôm nay mình sẽ đến làm sớm hơn thường lệ.
Thời điểm cận kề kỳ nghỉ đông, lượng khách trong quán tăng lên rõ rệt.
Tôi bận rộn đến mức chân không chạm đất, tay không ngừng nghỉ.
Mãi đến khi quán chuẩn bị đóng cửa, bắt đầu thu dọn vệ sinh, thời gian cũng đã xấp xỉ mười một giờ đêm.
Bên ngoài, những bông tuyết đầu mùa lặng lẽ rơi xuống.
Tuyết phủ trắng mặt đất, đọng lại thành một tầng trắng xóa.
Ông chủ thanh toán tiền công cho tôi, còn vẫy tay dặn dò:
“Về nhà sớm đi nhé.”
Tôi cầm lấy chiếc ô, vén tấm rèm cửa bước ra ngoài, quay đầu chào tạm biệt ông chủ.
Trước cửa Quán ăn Xuân Hoa có một dãy bậc thang dài. Vì tuyết rơi nên mặt đá trở nên vô cùng trơn trượt.
Tôi cẩn thận bám c.h.ặ.t vào lan can, từng bước từng bước đi xuống.
Đến khi đặt chân tới bậc thang cuối cùng, tôi bất ngờ hụt chân.
Ngay khoảnh khắc tưởng chừng sắp ngã nhào xuống nền đất lạnh cứng, một bàn tay đột nhiên vươn tới, dùng sức nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay tôi.
Tôi vội vàng cất lời cảm ơn, thuận thế muốn rút tay về.
Nhưng tôi nhanh ch.óng phát hiện, dù cố gắng thế nào cũng không thể lay chuyển được bàn tay ấy.
Tôi nghi hoặc ngẩng đầu lên.
Là Thẩm Từ.
Anh mặc một chiếc áo khoác chần bông màu đen, khóa kéo tùy ý mở rộng, để lộ chiếc áo hoodie trắng dày dặn bên trong.
Dưới chân là đôi boots Martens đen gọn gàng, dây giày được buộc chỉnh tề, không hề có chút cẩu thả.
Anh cúi mắt nhìn tôi, giọng nói trầm thấp:
“Muộn lắm rồi.”
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Hơi thở theo từng lời nói thoát ra ngoài, nhanh ch.óng ngưng tụ thành những làn sương trắng trong không khí lạnh giá, rồi tan biến chỉ trong chớp mắt.
“Khách đông quá.”
Tôi rút cánh tay ra, bước đi song song bên cạnh anh.
“Sao cậu lại tới đây?”
“Nghe Béo nói.”
Anh dừng một chút rồi nói tiếp:
“Cậu ấy tan học đi ngang qua đây, tình cờ nhìn thấy cậu đang làm thêm ở chỗ này.”
Béo là cán bộ phụ trách kỷ luật của lớp 2.
Nghe đến đây, tôi bắt đầu bất an, vô thức vò nhẹ góc áo, cẩn thận dò hỏi:
“Cả lớp cậu… đều biết chuyện này rồi sao?”
Anh chỉ đáp lại một câu ngắn gọn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Tôi không biết.”
Bông tuyết rơi xuống, đọng trên hàng mi tôi.
Tôi khẽ chớp mắt, miễn cưỡng cong khóe môi.
“Ra là vậy.”
Anh đột nhiên dừng bước.
Thẩm Từ xoay người, chăm chú nhìn tôi.
“Khương Sơ, cậu thật sự rất thiếu tiền sao?”
Đến rồi.
Khoảnh khắc lớp vỏ ngụy trang bị bóc bỏ cuối cùng cũng đã tới.
Suốt một khoảng thời gian dài, tôi chưa từng nhắc đến bất kỳ chuyện gì liên quan đến tiền bạc trước mặt Thẩm Từ.
Cho dù năm lớp 10, anh từng vài lần bắt gặp tôi đi làm thêm, nhưng khi ấy câu trả lời của tôi luôn là:
“Bố mẹ làm việc vất vả quá, tôi chỉ muốn kiếm thêm một chút để phụ giúp gia đình.”
Anh biết hoàn cảnh nhà tôi không khá giả, nhưng anh tuyệt đối không thể tưởng tượng được gia đình tôi lại rơi vào tình cảnh khó khăn, bế tắc đến mức ấy.
Anh là người sinh ra đã đứng ở vạch đích, là cậu thiếu gia ngậm thìa vàng lớn lên trong nhung lụa.
Làm sao anh có thể hiểu được trên đời này thật sự có người phải bán mạng chỉ vì hai trăm tệ?
Nếu anh biết việc tôi liều mạng chạy khắp nơi làm thêm không ngừng nghỉ, chẳng qua chỉ để tránh khỏi những trận đòn roi tàn nhẫn…
Anh sẽ nghĩ gì về tôi?
Tôi ghét nhất là cảm giác phải nhận lấy những ánh mắt thương hại.
Vì vậy, trong đầu tôi điên cuồng nghĩ ra đủ loại lời nói dối để che giấu.
Tôi có thể nói rằng mình không thiếu tiền, đi làm thêm chỉ là muốn trải nghiệm cuộc sống.
Hoặc cũng có thể lạnh lùng hỏi ngược lại:
“Tôi có thiếu tiền hay không thì liên quan gì đến cậu? Cậu lấy tư cách gì mà xen vào chuyện của tôi?”
Hay thẳng thắn thừa nhận:
“Đúng vậy, tôi rất thiếu tiền. Cậu có thể cho tôi vay không?”
Trong khoảnh khắc ấy, vô số cái cớ lướt qua trong đầu tôi.
Tất cả chỉ vì muốn bảo vệ chút lòng tự trọng ít ỏi, đáng thương còn sót lại của chính mình.
Thế nhưng cuối cùng, tôi vẫn chẳng thể thốt ra được lời nào.
Tôi chỉ biết hít sâu một hơi khí lạnh đến buốt lòng, khẽ nói:
“Thẩm Từ, cậu không hiểu đâu.”
Một cậu thiếu niên kiêu hãnh như anh làm sao có thể chấp nhận việc người khác nói mình không hiểu.
Anh lập tức muốn phản bác:
“Tôi…”
“Nếu như tôi nói…”
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt anh, từng câu từng chữ chậm rãi vang lên:
“Năm ngoái, trong đêm ở quán hàng rong ấy, người mà tôi từng hy vọng bị cậu dùng chai bia đ.á.n.h gục xuống sàn… là tôi thì sao?”
Tôi nhìn thấy đôi mắt Thẩm Từ dần mở lớn.
Sự kinh ngạc và khó tin hiện rõ trên gương mặt anh.
Tôi cảm thấy thế giới này thật hoang đường đến mức nực cười.
Hàng mi khẽ run lên, tôi thấp giọng nói:
“Số tiền cậu tùy tiện vung ra khi ấy… là chi phí sinh hoạt cả một năm của tôi.”
Những bông tuyết ào ào rơi xuống.
Chỉ trong chớp mắt, mặt đất đã phủ kín một tầng trắng xóa.
Cả thế giới chìm vào sự im lặng lạnh lẽo.
Thẩm Từ thành công tiến vào đội tuyển quốc gia, đồng thời nắm chắc suất tuyển thẳng vào Đại học Thanh Hoa.
Thầy hiệu trưởng đích thân tổ chức một buổi lễ tuyên dương khen thưởng. Bài phát biểu được chuẩn bị kỹ lưỡng, từng câu từng chữ đều không tiếc lời ca ngợi, nâng Thẩm Từ lên tận chín tầng mây.
Bố mẹ Thẩm Từ cũng đặc biệt sắp xếp thời gian đến tham dự buổi lễ lần này.
Khâu cuối cùng của chương trình là bố mẹ Thẩm Từ cùng anh bước lên sân khấu nhận giải thưởng.
Thế nhưng Thẩm Từ lại mím c.h.ặ.t môi, gương mặt lộ rõ vẻ không vui, dáng vẻ chẳng khác nào bị bố mẹ ép buộc phải bước lên đó.
Trên sân khấu, gió thổi l.ồ.ng lộng.
Cột cờ rung lên từng hồi, phát ra những tiếng phần phật. Lá quốc kỳ đỏ rực kiêu hãnh tung bay giữa trời.
Tôi đứng dưới khán đài, lặng lẽ nhìn anh thật lâu, giống như đã quên mất phải rời đi.
Tôi cứ đứng yên ở đó, không hề nhúc nhích.
Đột nhiên, Thẩm Từ ngước mắt lên.
Giữa khoảng cách xa xôi, ánh mắt anh xuyên qua đám đông, chuẩn xác dừng lại trên người tôi.
Ngày 17 tháng 12 là ngày học sinh khối 11 của Trường Trung học số 1 chính thức bắt đầu kỳ nghỉ đông.
Tôi đã sớm hẹn với ông chủ quán ăn rằng hôm nay mình sẽ đến làm sớm hơn thường lệ.
Thời điểm cận kề kỳ nghỉ đông, lượng khách trong quán tăng lên rõ rệt.
Tôi bận rộn đến mức chân không chạm đất, tay không ngừng nghỉ.
Mãi đến khi quán chuẩn bị đóng cửa, bắt đầu thu dọn vệ sinh, thời gian cũng đã xấp xỉ mười một giờ đêm.
Bên ngoài, những bông tuyết đầu mùa lặng lẽ rơi xuống.
Tuyết phủ trắng mặt đất, đọng lại thành một tầng trắng xóa.
Ông chủ thanh toán tiền công cho tôi, còn vẫy tay dặn dò:
“Về nhà sớm đi nhé.”
Tôi cầm lấy chiếc ô, vén tấm rèm cửa bước ra ngoài, quay đầu chào tạm biệt ông chủ.
Trước cửa Quán ăn Xuân Hoa có một dãy bậc thang dài. Vì tuyết rơi nên mặt đá trở nên vô cùng trơn trượt.
Tôi cẩn thận bám c.h.ặ.t vào lan can, từng bước từng bước đi xuống.
Đến khi đặt chân tới bậc thang cuối cùng, tôi bất ngờ hụt chân.
Ngay khoảnh khắc tưởng chừng sắp ngã nhào xuống nền đất lạnh cứng, một bàn tay đột nhiên vươn tới, dùng sức nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay tôi.
Tôi vội vàng cất lời cảm ơn, thuận thế muốn rút tay về.
Nhưng tôi nhanh ch.óng phát hiện, dù cố gắng thế nào cũng không thể lay chuyển được bàn tay ấy.
Tôi nghi hoặc ngẩng đầu lên.
Là Thẩm Từ.
Anh mặc một chiếc áo khoác chần bông màu đen, khóa kéo tùy ý mở rộng, để lộ chiếc áo hoodie trắng dày dặn bên trong.
Dưới chân là đôi boots Martens đen gọn gàng, dây giày được buộc chỉnh tề, không hề có chút cẩu thả.
Anh cúi mắt nhìn tôi, giọng nói trầm thấp:
“Muộn lắm rồi.”
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Hơi thở theo từng lời nói thoát ra ngoài, nhanh ch.óng ngưng tụ thành những làn sương trắng trong không khí lạnh giá, rồi tan biến chỉ trong chớp mắt.
“Khách đông quá.”
Tôi rút cánh tay ra, bước đi song song bên cạnh anh.
“Sao cậu lại tới đây?”
“Nghe Béo nói.”
Anh dừng một chút rồi nói tiếp:
“Cậu ấy tan học đi ngang qua đây, tình cờ nhìn thấy cậu đang làm thêm ở chỗ này.”
Béo là cán bộ phụ trách kỷ luật của lớp 2.
Nghe đến đây, tôi bắt đầu bất an, vô thức vò nhẹ góc áo, cẩn thận dò hỏi:
“Cả lớp cậu… đều biết chuyện này rồi sao?”
Anh chỉ đáp lại một câu ngắn gọn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Tôi không biết.”
Bông tuyết rơi xuống, đọng trên hàng mi tôi.
Tôi khẽ chớp mắt, miễn cưỡng cong khóe môi.
“Ra là vậy.”
Anh đột nhiên dừng bước.
Thẩm Từ xoay người, chăm chú nhìn tôi.
“Khương Sơ, cậu thật sự rất thiếu tiền sao?”
Đến rồi.
Khoảnh khắc lớp vỏ ngụy trang bị bóc bỏ cuối cùng cũng đã tới.
Suốt một khoảng thời gian dài, tôi chưa từng nhắc đến bất kỳ chuyện gì liên quan đến tiền bạc trước mặt Thẩm Từ.
Cho dù năm lớp 10, anh từng vài lần bắt gặp tôi đi làm thêm, nhưng khi ấy câu trả lời của tôi luôn là:
“Bố mẹ làm việc vất vả quá, tôi chỉ muốn kiếm thêm một chút để phụ giúp gia đình.”
Anh biết hoàn cảnh nhà tôi không khá giả, nhưng anh tuyệt đối không thể tưởng tượng được gia đình tôi lại rơi vào tình cảnh khó khăn, bế tắc đến mức ấy.
Anh là người sinh ra đã đứng ở vạch đích, là cậu thiếu gia ngậm thìa vàng lớn lên trong nhung lụa.
Làm sao anh có thể hiểu được trên đời này thật sự có người phải bán mạng chỉ vì hai trăm tệ?
Nếu anh biết việc tôi liều mạng chạy khắp nơi làm thêm không ngừng nghỉ, chẳng qua chỉ để tránh khỏi những trận đòn roi tàn nhẫn…
Anh sẽ nghĩ gì về tôi?
Tôi ghét nhất là cảm giác phải nhận lấy những ánh mắt thương hại.
Vì vậy, trong đầu tôi điên cuồng nghĩ ra đủ loại lời nói dối để che giấu.
Tôi có thể nói rằng mình không thiếu tiền, đi làm thêm chỉ là muốn trải nghiệm cuộc sống.
Hoặc cũng có thể lạnh lùng hỏi ngược lại:
“Tôi có thiếu tiền hay không thì liên quan gì đến cậu? Cậu lấy tư cách gì mà xen vào chuyện của tôi?”
Hay thẳng thắn thừa nhận:
“Đúng vậy, tôi rất thiếu tiền. Cậu có thể cho tôi vay không?”
Trong khoảnh khắc ấy, vô số cái cớ lướt qua trong đầu tôi.
Tất cả chỉ vì muốn bảo vệ chút lòng tự trọng ít ỏi, đáng thương còn sót lại của chính mình.
Thế nhưng cuối cùng, tôi vẫn chẳng thể thốt ra được lời nào.
Tôi chỉ biết hít sâu một hơi khí lạnh đến buốt lòng, khẽ nói:
“Thẩm Từ, cậu không hiểu đâu.”
Một cậu thiếu niên kiêu hãnh như anh làm sao có thể chấp nhận việc người khác nói mình không hiểu.
Anh lập tức muốn phản bác:
“Tôi…”
“Nếu như tôi nói…”
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt anh, từng câu từng chữ chậm rãi vang lên:
“Năm ngoái, trong đêm ở quán hàng rong ấy, người mà tôi từng hy vọng bị cậu dùng chai bia đ.á.n.h gục xuống sàn… là tôi thì sao?”
Tôi nhìn thấy đôi mắt Thẩm Từ dần mở lớn.
Sự kinh ngạc và khó tin hiện rõ trên gương mặt anh.
Tôi cảm thấy thế giới này thật hoang đường đến mức nực cười.
Hàng mi khẽ run lên, tôi thấp giọng nói:
“Số tiền cậu tùy tiện vung ra khi ấy… là chi phí sinh hoạt cả một năm của tôi.”
Những bông tuyết ào ào rơi xuống.
Chỉ trong chớp mắt, mặt đất đã phủ kín một tầng trắng xóa.
Cả thế giới chìm vào sự im lặng lạnh lẽo.