Tại Sao Cậu Lại Chỉ Là Một Beta Cơ Chứ

Chương 6

Nhưng ngoan ngoãn nghe lời thì luôn luôn đúng.

Sau khi xuống xe, tôi chậm chạp đi theo sau lưng Hoắc Hoài Dã bước vào trong.

Cho đến khi anh gặp gỡ bạn bè của mình.

Bạn của Hoắc Hoài Dã hình như hoàn toàn không chú ý đến tôi đang đi theo phía sau.

Bởi vì tôi dám bảo đảm, nếu anh ta biết tôi cũng tới đây, tuyệt đối không thể nào ngay trước mặt tôi mà nói ra những lời tiếp theo như thế này.

"Nghe nói nhà họ Thẩm nhét đứa Beta đó cho cậu rồi à? Chậc chậc chậc, không nỡ gửi đứa Omega kia cho cậu, thế mà lại nghĩ ra được cái chiêu này, đúng là phong cách làm việc của nhà họ Thẩm thật đấy."

"Có điều, dựa theo tính cách của cậu, tối hôm qua cậu không trực tiếp ném người ta ra ngoài đấy chứ? Nghe nói đứa trẻ đó cũng khá đáng thương, cậu không chút..."

Lời của đối phương còn chưa nói xong, Hoắc Hoài Dã đã mất hết kiên nhẫn, trực tiếp kéo tuột tôi đang trốn sau lưng anh ra ngoài.

Lôi đến bên cạnh mình.

"Giới thiệu một chút, đây là vợ tôi, nhìn kỹ mặt đi, để tránh sau này gặp lại bảo không quen biết."

Tôi không ngờ Hoắc Hoài Dã lại giới thiệu tôi như vậy.

Cố gắng muốn bày ra dáng vẻ rạng rỡ, khéo léo.

Nhưng rõ ràng, một người chưa từng trải qua những chuyện thế này như tôi, vẫn có chút không thích nghi kịp.

Có điều người đối diện lại không hề bày ra vẻ chê bai hay xem thường tôi như tôi đã tưởng tượng.

Ngược lại, ánh mắt anh ta lướt qua gương mặt tôi.

Cuối cùng lộ ra một vẻ mặt bừng tỉnh hiểu ra mọi chuyện.

"Ra là vậy, hèn gì cậu không ném người ta ra ngoài, lại còn dắt theo bên mình."

"Cái gì cơ?"

Tôi còn chưa kịp hỏi kỹ xem ý của đối phương là gì, đã bị Hoắc Hoài Dã ôm vai dắt vào bên trong.

"Đừng nghe cậu ta nói bậy, cậu ta đầu óc không được bình thường đâu, sau này ít nghe lời cậu ta nói thôi."

"Mẹ kiếp, Hoắc Hoài Dã, ngày nào đó tôi nhất định phải đem mấy chuyện mất mặt cậu từng làm kể hết cho vợ cậu nghe mới được."

"Cậu thử xem."

Hoắc Hoài Dã dẫn tôi đến phòng nghỉ ngơi.

Nói với tôi rằng anh phải đi bàn chuyện làm ăn trước đã.

Đợi lát nữa bận xong sẽ quay lại dẫn tôi đi cưỡi ngựa chơi.

Mặc dù tôi đã bày tỏ rằng mình không biết cưỡi, cũng không cần thiết.

Nhưng anh một mực bác bỏ bằng một phiếu quyết định.

"Cậu cần."

Được rồi.

Tôi cần.

Sau đó Hoắc Hoài Dã rời đi, nhưng tôi vạn lần không ngờ tới.

Ở chỗ này vậy mà lại chạm mặt Thẩm Viết Nhiên.

Tôi cứ nghĩ cậu ta không muốn biểu hiện vẻ quen thuộc với tôi ở bên ngoài.

Nhưng cậu ta lại trực tiếp sấn tới.

"Tối hôm qua ngủ ngon không? Không bị Hoắc Hoài Dã tra tấn suốt cả đêm đấy chứ? Cũng tại tôi, bố mẹ không nỡ để tôi đi chịu khổ, nên chỉ đành gửi anh đi thôi, ai bảo anh chỉ là một Beta cơ chứ."

Tôi không muốn tiếp lời Thẩm Viết Nhiên, nhưng cậu ta lại không chịu buông tha mà bám lấy không buông.

Thậm chí còn muốn vạch áo tôi ra xem trên người tôi có thật sự có dấu vết bị đánh đập hay không.

"Đủ rồi đấy! Cậu có bệnh à?!"

Ánh mắt của Thẩm Viết Nhiên lập tức lạnh xuống.

"Ứng Niên, anh tưởng anh là con ruột của bố mẹ thì ngon lắm đấy à? Họ căn bản không thích anh đâu, nếu trước khi tìm anh về mà biết anh là Beta, họ đã chẳng thèm nhận anh lại làm gì rồi!"

"Tôi biết rồi, cho nên thì sao? Cậu muốn nói cái gì?"

"Tôi muốn nói cái gì ư? Tôi muốn cho anh biết, đừng hòng có ý định tranh giành cái gì với tôi, anh tưởng gả đến nhà họ Hoắc rồi thì sẽ có người chống lưng cho anh sao? Anh nằm mơ đi. Tôi nói cho anh biết, tôi đợi đến ngày anh bị Hoắc Hoài Dã đánh đến mức không động đậy nổi kìa, biết đâu chừng lúc đó tôi còn có thể xin bố mẹ đến nhặt xác anh về, miễn cưỡng lo liệu hậu sự cho anh đấy, dù sao loại Beta vô dụng như anh, cũng chỉ có thể làm được mấy chuyện như vậy mà thôi."

Tôi không còn kiên nhẫn để nghe tiếp nữa.

Sự thù địch của Thẩm Viết Nhiên đối với tôi là không cách nào xóa bỏ được.

Tôi cũng chẳng trông mong gì cậu ta đột nhiên thức tỉnh lương tâm mà nói lời xin lỗi với tôi.

Vì vậy tôi chuẩn bị đi ra ngoài tìm Hoắc Hoài Dã, nếu anh cho phép, tôi muốn trực tiếp đi về nhà luôn.

Thế nhưng, tôi vừa mới quay người, Thẩm Viết Nhiên giống như một quả pháo nổ bị châm ngòi vậy.

Đột nhiên đưa tay ra nắm chặt lấy cánh tay tôi một cách dữ dội.

Móng tay cào qua da thịt đau đến mức tôi phải nhíu mày.

Nhưng điều khiến tôi không ngờ tới hơn cả là, cậu ta giơ cao tay lên, trông có vẻ như dùng hết mười phần sức lực muốn giáng cho tôi một cái tát.

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, tôi thậm chí còn không có thời gian để phản ứng.

Nhưng cơn đau đớn trong tưởng tượng lại không hề rơi xuống mặt tôi.

Ngược lại, sự kìm kẹp trên cánh tay tôi biến mất, trong phòng nghỉ vang lên tiếng kêu thảm thiết đầy đau đớn của Thẩm Viết Nhiên.

Khoảnh khắc mở mắt ra, bên tai tôi vang lên giọng nói của Hoắc Hoài Dã.

"Ai cho phép cậu lén lút bắt nạt vợ tôi sau lưng tôi hả? Sống chán rồi đúng không?"