Cả người tôi ngốc lăng ra luôn.
Đây mà là kiểu lấy lòng gì chứ?
Anh chắc chắn không phải là đang sỉ nhục tôi đấy chứ?
Tôi nằm sấp trên người Hoắc Hoài Dã, có thể cảm nhận được những múi cơ bắp cứng cáp trên cơ thể anh.
"Còn cần tôi phải cầm tay chỉ việc dạy cậu từng chút một nữa sao?"
Tôi nghe thấy lời anh nói thì càng thêm hoảng loạn, đồng thời lại cảm thấy tủi thân vô cùng.
Đặc biệt là khi nghĩ đến những chuyện xảy ra suốt nửa tháng qua.
Nhưng lại sợ nếu mình không làm thì sẽ trực tiếp bị Hoắc Hoài Dã ném ra ngoài.
Chỉ đành dùng hai tay chống lên cơ ngực của anh.
Chậc.
Cảm giác chạm vào đúng là tốt thật.
Ơ.
Không phải.
Đúng là người đàn ông Alpha đáng ghét.
Trong bóng tối, tôi ngoan ngoãn đặt một nụ hôn lên môi Hoắc Hoài Dã, nhưng cùng lúc đó, những giọt nước mắt cũng theo đó mà rơi xuống gò má anh.
Giây tiếp theo.
Tôi bị anh lật người ấn ngã xuống giường.
Nhưng không hề đau.
Bởi vì trông anh có vẻ dùng lực rất mạnh, nhưng thực chất lại vô cùng cẩn thận đặt tôi xuống giường.
Chiếc đèn ngủ đầu giường được bật lên.
Anh khó chịu híp mắt lại: "Hôn tôi mà tủi thân đến mức này sao? Cảm thấy tôi đáng tởm à?"
Nói đoạn, anh đưa tay ra, thô bạo lau đi những giọt nước mắt trên mặt tôi.
Đau đến mức tôi phải nhíu mày lại.
Tôi mấp máy môi, cuối cùng vẫn thành thật nói:
"Anh hung dữ quá."
Dù những ngày tháng trước đây sống không mấy tốt đẹp gì, nhưng tôi cũng hiếm khi gặp phải người xấu, bạn bè xung quanh ai nấy đều rất thân thiện.
Mọi chuyện đều bắt đầu tồi tệ đi kể từ khi tôi được nhà họ Thẩm tìm về.
Cuộc sống vốn dĩ yên bình bỗng chốc đảo lộn.
Sau khi dọn đến nhà Hoắc Hoài Dã, mọi chuyện lại càng tệ hơn.
"Được rồi được rồi, đừng khóc nữa, không hung dữ với cậu nữa là được chứ gì?"
Tôi có chút kinh ngạc, mở to hai mắt nhìn về phía Hoắc Hoài Dã.
Anh bị tôi nhìn đến mức có chút ngượng ngùng dời mắt đi chỗ khác.
Sau đó tắt đèn.
Nằm xuống một lần nữa rồi ôm tôi vào lòng anh.
"Không được khóc nữa, còn khóc nữa là tôi hôn cậu đấy."
Tôi lặng lẽ kìm nén nước mắt.
Nhưng anh sau khi im lặng lại bực bội chậc một tiếng.
Cũng chẳng biết là đang bực bội cái gì nữa.
Tôi cứ nghĩ mình sẽ không quen nổi, dù sao tôi chưa từng được ai ôm vào lòng ngủ như thế này bao giờ.
Càng chưa từng dựa gần một Alpha đến thế.
Nhưng có lẽ vì thực sự đã quá mệt mỏi rồi.
Tôi vậy mà lại ngủ một mạch một giấc mộng đẹp cho đến tận bình minh, người đàn ông Alpha bên cạnh đã thức dậy từ trước rồi.
Sau khi vệ sinh cá nhân xong, tôi đi xuống lầu ăn sáng.
Đang định hỏi xem có phải Hoắc Hoài Dã đã ra ngoài rồi không, thì phát hiện anh đang đẩy cửa phòng làm việc bước xuống.
Nghĩ đến chuyện xảy ra tối ngày hôm qua.
Ánh mắt tôi lặng lẽ quay trở lại nhìn chằm chằm vào phần bữa sáng trước mặt mình.
Người xấu.
Chỉ biết dọa nạt người khác là giỏi thôi.
Hoắc Hoài Dã cũng không chào hỏi tôi, mà chỉnh đốn lại trang phục chỉnh tề, chuẩn bị ra ngoài.
Tôi cúi đầu, thầm cầu nguyện anh đừng nhìn thấy tôi.
Tiếc là.
Người tính không bằng trời tính.
"Ứng Niên, ăn sáng xong lên lầu thay một bộ quần áo khác, đi ra ngoài với tôi."
"Đi đâu làm gì ạ?"
"Dẫn cậu đi mở mang tầm mắt."
Cuối cùng tôi vẫn phải đi theo, mặc dù đó không phải ý muốn của tôi.
Và tôi không thể ngờ được là Hoắc Hoài Dã lại còn có sở thích tính toán sổ sách sau lưng thế này.
"Lúc nãy ở phòng ăn, cậu cố tình trốn tôi đúng không?"
Trong lòng tôi hoảng hốt một thoáng.
"Không... không có mà."
"Tốt nhất là như vậy."
Hoắc Hoài Dã dẫn tôi đến một câu lạc bộ cưỡi ngựa.
Có điều cưỡi ngựa không phải là chuyện quan trọng, quan trọng là anh đến đây để bàn chuyện hợp tác với người ta.
Tôi cũng không hiểu nổi những dịp như thế này tại sao nhất định phải dắt tôi theo làm gì.