Tại Sao Cậu Lại Chỉ Là Một Beta Cơ Chứ

Chương 11

Tôi không thể ngờ được, ở chỗ này vậy mà lại chạm mặt cậu bạn học hồi đại học của mình.

Càng không ngờ đối phương vẫn còn có ấn tượng về tôi.

"Thực ra hồi đó tớ đã rất muốn được làm quen với cậu rồi, nhưng trông cậu có vẻ không thích kết giao bạn bè cho lắm nên tớ mới không dám làm phiền, sau này không ngờ lại chẳng còn cơ hội nào để nói chuyện với cậu nữa. Có điều có lẽ là do duyên số, chúng ta lại có thể gặp nhau ở đây, thế nên cậu có thể cho tớ xin phương thức liên lạc được không? Sau này có thể thường xuyên giữ liên lạc."

Chu Ngụy nở một nụ cười vô cùng ôn hòa, dịu dàng.

Cậu ta cũng là một Alpha, nhưng cảm giác cậu ta mang lại cho tôi hoàn toàn khác biệt so với Hoắc Hoài Dã.

Nếu như Chu Ngụy không tự nói mình là Alpha, tôi sẽ thiên về nghĩ cậu ta là một Beta hoặc Omega hơn.

Thực ra sau khi cậu ta nói ra cái tên của mình, trong lòng tôi cũng thấp thoáng có chút ấn tượng.

Chúng tôi không cùng chuyên ngành, nhưng lại cùng sinh hoạt chung một câu lạc bộ.

Nếu như nhớ không lầm.

Cậu ta hình như đã từng giúp đỡ tôi thì phải.

Vì vậy tôi vẫn rất sẵn lòng cho cậu ta phương thức liên lạc, mặc dù tôi biết sau này chúng tôi chắc cũng chẳng có cơ hội nào để liên lạc với nhau đâu.

Chỉ là...

"Kết bạn phương thức liên lạc sao? Thế thì có lẽ kết bạn với tôi sẽ thích hợp hơn một chút đấy."

Khoảnh khắc Hoắc Hoài Dã xuất hiện trước mặt tôi.

Cả người tôi ngốc lăng ra luôn.

Anh đến từ lúc nào vậy?

Chu Ngụy nhìn nhìn tôi, rồi lại nhìn nhìn Hoắc Hoài Dã rõ ràng là đang vội vã chạy tới nơi.

Cậu ta đẩy đẩy gọng kính, ôn tồn mở lời hỏi han tôi:

"Vị này là?"

"Tôi là bạn đời của Ứng Niên."

Tôi nghe thấy câu trả lời của Hoắc Hoài Dã, trong lòng không khỏi kinh hãi một phen.

Anh không hề bận tâm đến việc đem mối quan hệ giữa chúng tôi nói cho người khác biết sao?

Chu Ngụy sau khi nghe xong lời Hoắc Hoài Dã nói, cũng không tỏ ra quá kinh ngạc, cũng chẳng thấy có chút chột dạ nào.

Ngược lại trên gương mặt cậu ta còn lộ ra vẻ mặt như thể nhìn trúng là phải đạt được bằng được.

"Ứng Niên, bây giờ cậu đã có thể chấp nhận Alpha làm bạn đời rồi sao? Nếu đã như vậy thì, cậu có thể cân nhắc đến tớ một chút được không?"

Ánh mắt khiêu khích của Chu Ngụy dời lên gương mặt của Hoắc Hoài Dã.

But rất nhanh sau đó lại thu trở về.

"Ít nhất, tớ sẽ không hạn chế tự do giao thiệp của cậu."

Cái gì thế này?

Vô tình đi lạc vào chiến trường tranh giành tình cảm rồi sao?

Cuối cùng, tôi khéo léo khước từ lời đề nghị của Chu Ngụy, dù sao thì tôi đối với cậu ta thực sự không hề có ý định đó.

Mà Hoắc Hoài Dã thì sống chết thế nào cũng không chịu rời đi, cứ nhất quyết đòi đợi cho đến khi tôi tan làm mới thôi.

Chẳng còn cách nào khác.

Tôi đành phải sắp xếp một chỗ ngồi cho anh giải quyết công việc.

Cũng may hôm nay tôi làm ca sáng.

Đến khi tôi thay xong quần áo bước ra ngoài.

Hoắc Hoài Dã đã đứng tựa người vào thành xe đợi tôi từ lúc nào rồi.

Tôi lén lút liếc nhìn anh một cái.

Mặt đen như nhọ nồi.

Trông có vẻ không được vui cho lắm.

Anh đang tức giận.

Tôi đi theo sau Hoắc Hoài Dã bước lên xe.

Nhưng anh lại không hề lập tức nổ máy lái xe rời đi.

Mà quay đầu lại nhìn chằm chằm vào tôi.

"Cậu thiếu tiền lắm à?"

"Dạ?"

"Trước đây tôi đã đưa thẻ cho cậu rồi, nếu thiếu tiền cậu cứ việc trực tiếp dùng chiếc thẻ đó, không giới hạn hạn mức, cậu muốn tiêu bao nhiêu tùy thích."

"Tôi không có thiếu tiền, tôi chỉ là cảm thấy hơi buồn chán, nên mới muốn ra ngoài tìm việc làm thôi."

Tôi cứ ngỡ Hoắc Hoài Dã nghe xong lời giải thích này thì sẽ nguôi giận.

Nhưng anh lại yên lặng nhìn tôi đăm đăm suốt một hồi lâu.

"Cậu không còn lời nào khác muốn nói với tôi nữa sao?"

Còn phải nói cái gì nữa?

Ánh mắt mờ mịt của tôi lần này đã triệt để chọc giận Hoắc Hoài Dã rồi.

Rốt cuộc là anh đang tức giận cái gì chứ? Giận tôi ra ngoài làm việc làm mất mặt anh? Hay là giận chuyện của tôi với Chu Ngụy ban nãy?

Nghĩ tới nghĩ lui, tôi cảm thấy vế trước có khả năng hơn.

"Anh đừng tức giận nữa mà, cũng không có mấy ai biết mối quan hệ giữa chúng ta đâu, thế nên cho dù có người nhìn thấy tôi làm việc ở đó, cũng sẽ không làm mất mặt anh đâu."

"Cậu nghĩ cái tôi đang giận là cái đó sao?"